Ký thỏa thuận sẽ được lên "căn cứ" ở phía tây của hòn đảo để nhập dữ liệu, Tần Chi Từ không ngờ còn có cách tiến vào phía tây của đảo như vậy, anh ta lập tức đồng ý.
Sau khi Tần Chi Từ bị đưa đi, Phương Diểu và những người khác cũng lần lượt được đưa đi mật đàm.
Trước khi đi, Phương Diểu đột nhiên kêu "á" một tiếng, Khương Thu Tự nghi ngờ: "Sao vậy?"
Phương Diểu nói: "Anh có quên nói với bọn họ là tốt nhất nên nhảy xe giữa chừng không nhỉ."
Khương Thu Tự: "..."
Khán giả không thể nhìn thẳng vào sự vô liêm sỉ của tên này.
"Rõ ràng là anh cố ý!"
"Hại đồng đội!"
"Xin chia buồn cùng tổng giám đốc Tần và tổng giám đốc Tưởng."
Dù sao thì bốn người cũng là kẻ mạo danh thay thế, căn bản không thể vượt qua được kiểm tra thể chất toàn diện.
Không phải Tần Chi Từ không nghĩ đến điều này, anh ta vốn định vào trung tâm nghiên cứu rồi tìm cơ hội ra tay, không ngờ lại bị đưa đến một căn cứ ngầm có an ninh rất nghiêm ngặt, có lính canh cầm súng canh gác.
Còn Phương Diểu và Khương Thu Tự, sau khi vào phía tây của đảo, cả hai đã ra tay ngay trên xe, cướp xe, đi lấy vũ khí.
Trước khi lên đảo, bọn họ đã dùng máy bay không người lái dưới nước đưa vũ khí đến gần đảo, hai người lấy vũ khí, xử lý những người trên xe, sau đó đi đến căn cứ nghiên cứu theo định vị trên xe.
Lúc này, Tưởng Tài Vanh và Tần Chi Từ đã bị trói vào bàn phẫu thuật.
Nhìn bác sĩ đang cầm cưa điện nhỏ trên tay, Tần Chi Từ hỏi Tưởng Tài Vanh: "Sao nhiệm vụ vẫn chưa thất bại thế?"
Tưởng Tài Vanh: "Chưa chết người mà."
Tần Chi Từ đột nhiên thốt lên: "Anh nói xem anh ta sẽ cưa ai trước?"
Tưởng Tài Vanh còn chưa trả lời thì thấy bác sĩ cầm cưa đi về phía Tần Chi Từ.
"Cái đệch, sao lại là tôi, không công bằng, đối xử khác biệt, đây là trò chơi kinh dị sao." Tần Chi Từ kêu lên.
Khán giả: "..."
Những người đồng hành: "Lão Tần ơi, mất mặt quá!"
Ngay lúc này, tiếng súng vang lên bên ngoài, Phương Diểu và Khương Thu Tự đã giải quyết xong lính canh, mở cửa.
Phương Diểu liếc vào trong, chào bác sĩ: "Ồ, đang bận à, vậy anh cứ bận đi, tôi sẽ quay lại sau."
Tần Chi Từ, Tưởng Tài Vanh: "Chết tiệt!"
Nói là vậy nhưng thấy bác sĩ cầm cưa điện đã đi về phía bản thân, Phương Diểu vẫn nhanh chóng nổ súng kết thúc trận chiến.
Ném khẩu súng thừa cho hai người, không cho bọn họ cơ hội phàn nàn, Phương Diểu ra lệnh: "Hành động riêng lẻ, một người đi kiểm soát phòng điều khiển, ngăn không cho bọn họ đóng cửa, một người đi thả bản sao vô tính ra để gây hỗn loạn, tôi và Khương Khương đi cướp."
Lúc này, tiếng báo động trong viện nghiên cứu đã vang lên, Tần Chi Từ và Tưởng Tài Vanh cũng không còn tâm trạng để phàn nàn, trước tiên phải làm nhiệm vụ đã.
"Đi, chúng ta đến kho tiền." Phương Diểu gọi Khương Thu Tự.
Cướp bóc không phải là trộm cắp, làm sao có thể không có chiến đấu, cuộc chiến của chặng đường tiếp theo trở nên kịch liệt, lính canh liên tục kéo đến.
Để đối phó với những tên lính canh mặc giáp ngoài, bọn họ đã chuẩn bị sẵn đạn xuyên giáp. Thế nhưng, dù có là đạn xuyên giáp thì cũng chỉ có thể bắn trúng vào những điểm yếu của áo giáp ngoài mới có hiệu quả, chẳng hạn như kính bảo vệ mắt.
Hai người cùng đi, Phương Diểu bên này đánh đùng đùng đoàng đoàng, Khương Thu Tự bên kia thì bắn phát nào trúng phát đó.
Khán giả: "Chậc chậc chậc…"
Lần này bọn họ có thể nói một cách đàng hoàng, vô cùng lý lẽ mà rằng, đây là một thần dẫn theo một chó.
Tuy nhiên, bên này mới vừa tiếp cận kho tiền, nhiệm vụ đã thất bại, khán giả ngẩn ra một lúc mới phát hiện ra thì ra là Tần Chi Từ bên kia đã bị giết.
Tần Chi Từ: "..."
Những người đồng hành không nhìn nổi nữa: "Lão Tần ơi, anh đừng có mất mặt nữa."
Bắt đầu lại nhiệm vụ, Tần Chi Từ và Tưởng Tài Vanh phát hiện bản mình lại bị trói trên bàn phẫu thuật.
Tần Chi Từ thảng thốt: "Chết tiệt, tại sao điểm bắt đầu lại ở đây?"
Tưởng Tài Vanh: "..."
Còn phải hỏi sao, chắc chắn là sở thích quái đản của Phương Diểu rồi.
Nhưng, Tần Chi Từ nhìn thấy bác sĩ cầm cưa điện nhỏ đi tới, lúc này Phương Diểu hẳn là đã phá cửa xông vào rồi, nhưng...
"Người đâu? Tại sao anh ta còn chưa tới? A!" Tần Chi Từ cảm thấy đêm nay bản thân sẽ gặp ác mộng.
Hệ thống nhắc nhở: Nhiệm vụ thất bại!
Lúc này trong kênh tổ đội, Phương Diểu giải thích một cách áy náy: "A, xin lỗi xin lỗi, vừa rồi dây giày bị tuột, chậm trễ một chút."
Tần Chi Từ suýt chút nữa thì phun ra một ngụm máu: "Dây giày của anh bị tuột thì để Tổng giám đốc Khương đến cứu chúng tôi."
Phương Diểu: "Là dây giày của cô ấy bị tuột, tôi buộc dây giày cho cô ấy."
Tần Chi Từ: "Phụt!"
Nếu anh ta tin, anh ta là lợn.
Phương Diểu: "Thật mà, không tin thì anh về xem lại video."
Khán giả suýt chút nữa thì cười phun nước, Phương Diểu, anh xấu xa quá rồi đấy, anh tưởng mọi người không nhìn thấy anh vừa kêu "dây giày của em bị tuột" vừa ngồi xuống tháo dây giày của Tổng giám đốc Khương ra rồi buộc lại hay sao.
Chương 603 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]