Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 610: CHƯƠNG 610: TUẦN TRĂNG MẬT

Sáng hôm sau, Khương Thu Tự tỉnh dậy và phát hiện ra Phương Diểu đã không còn trên giường, không biết anh đi đâu nhưng cô có thể chắc chắn rằng tất cả những chuyện này không phải là mơ.

Cô lười biếng lật người, lúc này mới nhận ra rằng bản thân vẫn chưa mặc gì, nhớ lại sự quấn quýt đêm hôm qua, gò má cô hơi ửng hồng.

Sau khi cơn buồn ngủ mơ màng tan đi, cô mới ngạc nhiên phát hiện ra rằng trên bức tường trong phòng treo đầy ảnh cưới của hai người, ngay cả trên trần nhà cũng có, không cần nghĩ cũng biết là Phương Diểu đã lén dậy và làm chúng.

Vừa lúc Phương Diểu cũng loay hoay xong, trở về phòng, nhìn cô: "Em tỉnh rồi à."

Khương Thu Tự chỉ vào ảnh cưới khắp phòng, buồn cười hỏi: "Chỉ cần treo một bức lớn ở đầu giường là được rồi, anh treo nhiều quá, không thấy thái quá hay sao?"

"Sao lại quá." Phương Diểu ngắm nhìn kiệt tác của bản thân: "Phải đảm bảo mọi ngóc ngách đều có!"

Khương Thu Tự nghe xong là biết rằng không chỉ có phòng ngủ gặp họa, cô vội vàng muốn đứng dậy đi xem, đứng lên giữa chừng thì mới dùng chăn che nửa người, nhìn Phương Diểu.

"Tìm quần áo à, anh lấy cho em." Phương Diểu hiểu ý, rất ân cần đi lấy quần áo: "Lại đây, anh giúp em mặc."

"Không cần anh, em tự mặc."

"Sao vật được."

Cái sự giúp này, chắc chắn là phải giúp ra chuyện cái sự giúp gần như là đến giữa trưa.

...

Trong thời gian hai người tận hưởng khoảng thời gian tươi đẹp của tuần trăng mật, bên ngoài cũng rất náo nhiệt. Ngoài chuyện kết hôn, những nhân vật ảo xuất hiện trong đám cưới của Phương Diểu vẫn được bàn tán đến tận bây giờ, những nhân vật này còn sinh động hơn so với trong game, như thực sự có cảm xúc vậy.

"Những nhân vật ảo này chắc chắn là nhóm người thân thời thượng nhất từ trước đến nay."

"Phương Diểu rất biết cách tạo ra sự thú vị."

"Là công nghệ AI thông minh lại được nâng cấp, hay những nhân vật này đã có ý thức tự chủ. Mặc dù các NPC trước đây đã rất chân thực, nhưng hành động và cử chỉ của bọn họ trong đám cưới khiến tôi cảm thấy hoàn toàn chân thực."

"Không đến nỗi như vậy, có lẽ chỉ là tương tác được đặc biệt tạo ra cho đám cưới, việc tạo ra ý thức tự chủ thì còn lâu mới được."

Ý thức thức tỉnh của AI thông minh là một chủ đề không bao giờ cũ, nhưng cũng giống như việc nhân bản con người và cải tạo gen người, điều này vẫn luôn bị Liên hiệp Thâm Lam quản lý chặt chẽ, giới hạn tiến hóa của AI thông minh bị khóa chặt.

Mặc dù có nhiều ý kiến khác nhau liên quan đến chủ đề kể trên, nhưng hiện tại, quốc hội của Liên hiệp Thâm Lam không muốn đau đầu vì những vấn đề đạo đức có khả năng gây ra khủng hoảng này, bọn họ tạm thời không có ý định nới lỏng sự kiểm soát.

Vì vậy, mọi người theo đuổi cách làm sao để có thể vô hạn gần với con người thực sự nhất mà không tạo ra ý thức tự chủ.

Nhìn thấy cuộc thảo luận của mọi người, một công ty tên là PAL đã đứng ra nhận mọi chuyện, đây là một công ty nghiên cứu và phát triển AI thông minh mà Khương Thu Tự vô cùng coi trọng. Trong nửa đầu năm nay, hai bên đã đạt được hợp tác, những nhân vật ảo xuất hiện trong đám cưới lần này chỉ là thử nghiệm, trong tương lai, công nghệ của bọn họ sẽ được ứng dụng sâu hơn vào các trò chơi của công ty giải trí Tinh Không.

Nghe được tin này, mọi người đều muốn tìm Phương Diểu để xác minh, lúc này mới nhớ ra rằng anh chàng này chắc hẳn đang trong tuần trăng mật.

Đến giờ này chắc đã dậy rồi! Chỉ cần tưởng tượng thôi, răng cũng chua như cắn phải chanh vậy, ê lắm.

Hai người cũng đã lên kế hoạch cho tuần trăng mật từ lâu, tìm một bãi biển ấm áp đầy nắng, hóng gió, đi dạo và bơi lội, tận hưởng khoảng thời gian thư thái, còn chuyện có muốn tiện thể tạo một đứa con hay không thì tùy duyên.

...

"Nơi này đẹp quá." Khương Thu Tự đội chiếc mũ rộng vành, bàn chân bước đi trên bãi cát mềm mại, cả một bãi cát rộng lớn chỉ có hai người họ.

"Đúng thế, thoải mái." Chẳng hay Phương Diểu đã thay quần bơi từ lúc nào, anh chạy tới từ phía sau, bế Khương Thu Tự chạy thẳng xuống biển.

"Em còn chưa thay quần áo." Khương Thu Tự vội vàng nói.

"Có sao đâu." Phương Diểu ôm cô lao xuống biển, nước bắn tung tóe.

Một lúc sau, Khương Thu Tự nắm chặt chiếc mũ rộng vành ướt sũng, trừng mắt nhìn Phương Diểu. Bàn tay cô đẩy mạnh xuống mặt nước, tạo thành một làn sóng lớn tạt vào mặt Phương Diểu: "Anh phiền quá đi."

"Không vui à." Phương Diểu bơi vòng quanh cô, lúc thì bơi ngửa, lúc thì bơi sải.

"Anh đợi đấy, em đi thay đồ bơi." Khương Thu Tự lại tạt nước vào anh.

"Ở đây không có ai khác mà." Phương Diểu ám chỉ.

Khương Thu Tự liếc anh một cái, giả vờ không nghe thấy. Cô quay về thay đồ bơi rồi trở ra, vừa xuống nước đã biến mất, sau đó lại xuất hiện từ phía sau Phương Diểu, nằm úp trên lưng anh, có vẻ như muốn anh cõng mình bơi một vòng.

Phương Diểu cũng muốn nếm thử nhưng đáng tiếc là không trụ được một giây đã "ùng ục" chìm xuống làm tàu ngầm.

Chương 610 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!