Việc lập dự án trò chơi có vẻ không tuân thủ quy định, nhưng đã chọn công ty giải trí Tinh Không, nghĩ thế nào thì chuyện này cũng có lợi mà không có hại. Tất nhiên là trừ khi làm hỏng trò chơi, nhưng chuyện này rõ ràng là không thể xảy đến với anh.
Trong lòng đã có tính toán, Phương Diểu vừa suy nghĩ về dự án vừa sắp xếp livestream.
Thấy thông báo livestream của Khương Thu Tự, mọi người đều sững sờ.
"Tổng giám đốc Khương sẽ livestream ‘Dòng Thời Gian’ sao?"
"Này là tuần trăng mật kết thúc rồi sao?"
"Chuyện gì thế, livestream trò chơi của Dolagon? Đây là lần đầu tiên tổng giám đốc Khương livestream trò chơi của nhà sản xuất khác phải không?"
"Có vấn đề, phải xem."
"Anh em ơi, tập hợp."
Buổi tối, sau khi tan làm và trở về nhà, ăn cơm xong, Khương Thu Tự lập tức lên mạng phát sóng trực tiếp.
"Thật đáng tiếc." Phương Diểu ở bên cạnh giả vờ thở dài.
Khương Thu Tự thắc mắc: "Tiếc gì cơ?"
Phương Diểu than thở: "Tiếc là chuyện này không xảy ra vào mấy năm trước khi người nhà em không đồng ý cho em chơi game, chính phủ chỉ định đấy, chắc chắn sẽ khiến gia đình em phải câm nín."
Khương Thu Tự tưởng tượng một chút: "Đúng vậy, nếu lúc đó họ có thể thấy trước được ảnh hưởng của ngành công nghiệp trò chơi như ngày nay thì chắc sẽ không phản đối.”
“Cũng chính vì có ảnh hưởng thực tế như hiện nay nên chính phủ mới chỉ định, có nhân ắt có quả nên tình huống anh tưởng tượng không thể xảy ra được vào mấy năm trước được."
Phương Diểu gật đầu: "Đúng vậy, giống với trò chơi mà em định chơi vậy."
Khương Thu Tự suy nghĩ một chút: "Đúng vậy."
Chuyện hai người thảo luận giống như trò chơi ‘Dòng Thời Gian’ này vậy.
Khương Thu Tự lên mạng phát sóng trực tiếp, số người xem trực tiếp lên đến hàng triệu, Vẫn như thường lệ, cô không tương tác nhiều với khán giả, càng không thể tiết lộ những chuyện chính phủ giao phó, sau khi bắt đầu chơi game thì chuyên tâm vào việc phá đảo.
Trò chơi này tốn đến một năm để phát triển, dung lượng cực lớn, lại có rất nhiều cốt truyện diễn giải, chỉ tính thời lượng phát sóng thôi cũng đã có 20 giờ, không thể phá đảo trong một đêm.
Trò chơi được làm rất công phu và thú vị, cùng với phát sóng trực tiếp tuyên truyền của Khương Thu Tự và các streamer lớn, ngày càng có nhiều người chú ý đến trò chơi này, đi tìm hiểu về lịch sử của Dolagon.
Khương Thu Tự mất hơn một tuần mới chơi đến thời khắc lịch sử mà mọi người quan tâm.
Trong cuộc họp của Dolagon, nhà môi trường học đã trình bày một báo cáo nghiên cứu điều tra cho tất cả mọi người, hành tinh có tuổi thọ, và rất không may, nền văn minh Dolagon của bọn họ ra đời vào thời điểm tuổi thọ của hành tinh sắp chấm dứt.
Mà trong quá trình phát triển, bọn họ không hề biết đến điều này, khai thác và phá hoại bừa bãi khiến cho tốc độ suy vong của hành tình được đẩy nhanh, đến khi bọn họ nhận ra thì mọi thứ đã không thể cứu vãn.
Hành tinh còn bao lâu nữa sẽ sụp đổ, ba trăm năm, năm trăm năm hay một nghìn năm, rất khó nói, tóm lại là bọn họ phải nhanh chóng tìm kiếm một ngôi nhà mới.
May mắn thay, bọn họ đã có khả năng viễn du tinh tế, công nghệ du hành tốc độ gấp khúc còn chưa hoàn thiện, nhưng đó là hy vọng duy nhất của bọn họ.
Từng con tàu thám hiểm được cử đi, rất may mắn, chỉ mất năm mươi năm, bọn họ đã phát hiện ra một hành tinh thích hợp để sinh sống.
Tin xấu là, hành tinh này có kích thước nhỏ hơn Dolagon và đã ra đời nền văn minh trí tuệ.
Tin tốt là, tuổi thọ của hành tinh này có vẻ còn rất dài, trình độ khoa học công nghệ của nền văn minh trên hành tinh này không cao bằng bọn họ.
Trong cuộc họp, những người Dolagon nhận được tin tức này đã thảo luận rất kịch liệt.
Phe chủ trương hòa bình: "Chúng ta không thể vô cớ phá hủy một nền văn minh trí tuệ giống như bọn cướp được, có hành tinh đầu tiên thì sẽ có hành tinh thứ hai, chúng ta có thể đàm phán với đối phương, lấy việc giúp nền văn minh của bọn họ phát triển làm thù lao để được tạm thời cư trú một thời gian, trong lúc đó thì tìm kiếm ngôi nhà mới của riêng chúng ta."
Phe chủ trương chiếm đóng: "Ngây thơ, nền văn minh mạnh mẽ sáp nhập hoặc tiêu diệt nền văn minh yếu kém, đây là quy luật sinh tồn. Đối phương sao có thể cam tâm tình nguyện chia sẻ tài nguyên trên hành tinh với chúng ta, nếu bọn họ đồng ý, vậy cũng là vì chênh lệch thực lực quá lớn, tạm thời nhẫn nhịn chịu đựng.”
“Các anh còn muốn giúp bọn họ phát triển khoa học công nghệ, một khi đối phương nắm được kỹ thuật của chúng ta, e rằng việc đầu tiên mà bọn họ làm chính là đuổi hết chúng ta ra ngoài.”
“Hơn nữa, các anh có từng nghĩ rằng, có một hành tinh thì sẽ có hành tinh thứ hai không? Vũ trụ bao la như vậy, lần này là may mắn, nhưng chúng ta cần bao nhiêu năm mới có thể tìm được hành tinh thích hợp để sinh sống tiếp theo, các anh có thể đảm bảo được không?”
“Lỡ như hành tinh lần sau chúng ta tìm được có nền văn minh khoa học công nghệ phát triển hơn chúng ta, đối phương sẽ thân thiện như các anh sao, biết đâu sẽ tiêu diệt chúng ta ngay từ lần đầu tiên.”
Chương 613 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]