Ngoài ra, cách chơi của "Virtual Life" sẽ thu hút người chơi trải nghiệm cuộc sống mới nhiều lần ở các nút thời gian khác nhau, so với "Dòng Thời Gian" chỉ ghi lại các sự kiện lớn, người chơi sẽ hiểu biết sâu sắc hơn về lịch sử và văn hóa loài người, đồng thời tính liên tục của việc truyền bá văn hóa cũng lâu dài hơn qua quá trình trải nghiệm cuộc sống nhiều lần trong game.
"Sao mình thông minh thế này." Phương Diểu kêu lên trong văn phòng.
Khương Thu Tự vừa bước vào đã nghe thấy tên này lại đang tự luyến, vừa buồn cười vừa tò mò hỏi: "Thông minh gì thế?"
Phương Diểu nhìn thời gian: "Đến giờ ăn rồi à, đi, vừa ăn vừa nói với em."
Khương Thu Tự gật đầu: "Được, đến căng tin."
"Lên tầng trên đi." Phương Diểu vừa nói vừa bắt đầu nghiêm túc vẽ hươu vẽ vượn: "Gần đây anh còn nhận được đơn khiếu nại ẩn danh của nhân viên."
"Khiếu nại?" Khương Thu Tự hơi ngạc nhiên: "Anh đã làm gì?"
Phương Diểu nói: "Không phải anh đã làm gì, mà là nói hai chúng ta đã có thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn vì muốn tiết kiệm chi phí ăn uống cho công ty.”
Có thể đến dùng từ "thủ đoạn tàn nhẫn" như vậy, còn "cực kỳ", Khương Thu Tự vừa kinh ngạc vừa để tâm: "A? Chuyện gì vậy?"
Phương Diểu giải thích: "Nói hai chúng ta ngày nào cũng rải thức ăn cho chó ở căng tin vào buổi trưa, ban đầu bọn họ có thể ăn hai bát lớn, bây giờ cơm còn chưa kịp lấy thì đã bị hai chúng ta cho ăn no rồi. Bọn họ phản đối, cho rằng không thể tiết kiệm tiền ăn như vậy, yêu cầu chúng ta đi ăn ở nơi khác."
Khương Thu Tự vốn nghiêm túc bỗng bật cười: "Thật hay giả vậy?"
"Thật, đi thôi, lên tầng." Phương Diểu vừa dỗ dành vừa lừa gạt, đưa cô lên tầng trên để trải qua thế giới riêng của hai người vào giờ nghỉ trưa.
Khi ăn cơm, Khương Thu Tự vẫn muốn nói về chuyện nhân viên khiếu nại nhưng Phương Diểu đã chuyển chủ đề thành công.
Nghe Phương Diểu đưa ra ý tưởng về trò chơi "Virtual Life", Khương Thu Tự rất hứng thú: "Được đấy nha, và trò chơi này, chính phủ chắc chắn sẽ bật đèn xanh cho chúng ta, cần tài liệu hay cố vấn gì đều có thể yêu cầu chính phủ."
Phương Diểu không nhịn được, cũng phấn khích: "Có thể lấy được một số tài liệu lịch sử bí mật không, em xem trong ‘Dòng Thời Gian’, công ty phát hành thậm chí còn có cả video cảnh quay tại chỗ của hội đồng Dolagon khi đó."
Khương Thu Tự gật đầu: "Có cơ hội, anh cần gì, đến lúc đó em sẽ liên lạc với chính phủ."
Hai người thì thầm một hồi, coi như đã chốt chuyện này.
"Nhưng như vậy thì thời gian sản xuất của nhóm dự án chắc chắn sẽ rất dài phải không?" Khương Thu Tự hỏi.
Phương Diểu tính toán một chút: "Ừ, với khối lượng này thì chỉ riêng việc chuẩn bị đã cần rất lâu, ít nhất là một năm rưỡi."
"Vậy còn tốt, dù sao công ty còn có ba nhóm dự án độc lập, đã có thể tự mình đảm đương, anh không ra tác phẩm trong một năm rưỡi thì không thành vấn đề."
"Ai nói anh không ra tác phẩm." Phương Diểu nói: "Trong thời gian sản xuất ‘Virtual Life’, anh chuẩn bị dẫn thêm một nhóm, trước khi thế giới ảo ra đời, anh phải duy trì được sức nóng của bản thân, khiêm tốn trong một năm rưỡi, rủi ro hơi lớn!"
Thực sự có rủi ro, hay là anh rất khó nhịn được mà không khoe khoang, Khương Thu Tự nhìn thấu nhưng không nói ra, đương nhiên cũng không phản đối, chỉ quan tâm hỏi: "Anh không thấy mệt sao?"
Phương Diểu: "Anh là giám đốc, không cần phải tự mình làm mọi việc, lười biếng mới là sở trường của anh."
Khương Thu Tự nhìn anh: "Anh nói như vậy trước mặt bàn chủ mà thấy được à?"
"Ai bảo bà chủ là vợ anh chứ, hơn nữa em còn ngại nói anh sao!" Phương Diểu kéo cô lại, muốn hôn lên má cô.
Khương Thu Tự né tránh: "Anh đã lau miệng chưa!"
Phương Diểu: "Lau rồi."
"Lau rồi cũng không được." Khương Thu Tự ấn Phương Diểu vào lưng ghế sofa, hôn lên mặt anh.
Phương Diểu: "Không phải không được sao."
Khương Thu Tự hơi nhướng mày: "Đúng vậy, anh không thể hôn em nhưng em có thể hôn anh."
Khi hai người đang chơi trò chơi nhỏ của các cặp đôi trong phòng nghỉ, không ít nhà sản xuất trong ngành đã quyết định đi theo một xu hướng chính thống.
Công ty Internet Smecta đã xác định dự án mới là "Thịnh Vượng", một trò chơi mô phỏng kinh doanh, nội dung liên quan đến giao thương thông suốt giữa Liên hiệp Thâm Lam và Dolagon, đồng thời sẽ cùng nhau phát triển, chống lại hải tặc vũ trụ và xâm lược của nền văn minh ngoài vũ trụ v.. v..
Dự án mới của Nidhogg có tên là "Tìm Kiếm", xem quảng cáo thì có vẻ như nội bộ Liên hiệp Thâm Lam và Dolagon đều có người không muốn ngừng chiến tranh, vì vậy hai bên đã thành lập chung một nhóm thanh tra để ngăn chặn chiến tranh xảy ra, trò chơi kết hợp giữa bí ẩn, giải đố và chiến đấu, hỗ trợ chơi trực tuyến, v.. v..
Người chơi cũng đã nhận ra, đó chính là ăn theo, ăn theo một cách cứng nhắc!
Nhóm dự án cũng đã rảnh rỗi một thời gian, Phương Diểu không trì hoãn, buổi chiều mở họp, nói sơ qua về ý tưởng của dự án "Virtual Life".
Nghe xong mô tả của anh, mọi người trong nhóm dự án đều cảm thấy phấn khích trước nội dung và quy mô của dự án.
Chương 617 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]