Chiếc thuyền bị đánh trúng lập tức bốc cháy, sức công phá không kém thủy quỷ là bao.
Sau khi một nhóm thần hỏa phi nha chủ chốt tấn công, trên vách đá lại có một nhóm khác bay lên, ngợp trời.
Tần Chi Từ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, thấy hai quả bom rơi xuống đỉnh đầu mình.
"Chết tiệt." Anh ta vội vàng chạy trốn, may mắn tránh được vụ nổ. Còn chưa đứng vững đã nghe những người bạn la hét: "Lão Tần, chúng nhắm vào anh rồi, chạy nhanh."
"Hả?" Tần Chi Từ vội vàng chạy tiếp, còn ngẩng đầu nhìn lên nhưng anh ta phát hiện trên đầu không có bom.
"Lão Tần, né sang bên cạnh." Những người bạn lại hét lên nhưng đã không kịp nữa rồi.
Lần này không phải bom, mà là thần hỏa phi nha lao xuống, nhắm vào phía sau Tần Chi Từ, anh ta chạy thẳng cũng không khác gì không chạy.
Cái chính là vừa đúng lúc, anh ta chạy một mạch, thần hỏa phi nha lao xuống trượt một cái, mỏ quạ trực tiếp cắm vào mông anh ta, nổ tung.
Tần Chi Từ lên bảng đếm số, những người bạn ngây người nhìn cảnh này, không biết nên nói gì.
Mấy người nhìn nhau.
"Lão Tần còn trở lại không?"
"Không phải là nghĩ quẩn trực tiếp offline chứ?"
"Trong game không có phản hồi về cảm giác đau, anh ta chết nhanh như vậy, chắc là không để ý."
"Không có phản hồi về cảm giác đau, nhưng có phản hồi về xúc giác, làm sao mà không biết được."
"Mất mặt quá."
"Còn online này."
Cả đám quên rằng điểm hồi sinh được buộc trên thuyền, Tần Chi Từ lại chết trên thuyền, nghe những người này lẩm bẩm trong trạng thái ma trơi lơ lửng bên cạnh, lúc này anh ta hồi sinh cũng không được, không hồi sinh cũng không xong.
Kết quả, một lúc sau, lại có một người bạn bị nổ chết, người này hóa thành ma trơi liếc mắt đã nhìn thấy anh ta, giật mình: "Ui cha, hóa ra lão Tần anh ở đây."
Tần Chi Từ: "..."
"Lão Tần, thuyền vẫn chưa chìm, vẫn còn cơ hội báo thù!"
Nghe vậy, Tần Chi Từ nghiến răng hồi sinh. Như thể không có chuyện gì xảy ra, phấn khích động viên những người bạn: "Chiến thôi, đánh bại Khương Thu Tự, bắt sống Phương Diểu!"
Phương Diểu thậm chí còn không biết Tần Chi Từ đã chết, bên này anh cho nổ một chặp, lại một đợt điểm số lớn vào tay.
Những người chơi không nhịn được mà nhảy dựng lên.
"Không công bằng, thời xưa làm gì có máy bay không người lái."
"Anh nói vậy thì thời cổ đại cũng không có phép thuật."
"Tôi vừa tra cứu một chút, hình như thực sự có thứ tương tự, anh phải hỏi anh ta, tại sao anh ta có, mà chúng ta không có!"
"Đúng vậy, tại sao chúng ta không thể chế tạo!"
Nhưng câu này có chút không được vững vàng, hai thế lực giao chiến, đối phương có kỹ thuật trang bị mà mình không có thì âu cũng là chuyện hết sức bình thường.
Nếu coi những Người sáng tạo chính trong sự kiện này là Boss thì Boss có một vài chiêu thức gây khó chịu, đây cũng là điều nên có.
Nhưng người chơi lại nghĩ khác, mặc kệ có đứng vững được hay không, cứ chửi đã rồi nói sau.
"Chiến với hắn." Người chơi vừa chửi vừa la hét.
Dựa vào nhân số và thuyền chiến đông đảo, người chơi chống lại một loạt các đòn tấn công kỳ quái của Phương Diểu, cố gắng tiến về phía trước.
Có thể ngăn chặn người chơi hay không, cuối cùng vẫn phải dựa vào trận pháo quyết định.
Trong xưởng đóng tàu, đủ loại chiến thuyền lớn đang được gấp rút chế tạo, ngoài thuyền ra, Phương Diểu còn đầu tư một số điểm để chiêu mộ một vài binh chủng tinh nhuệ, thậm chí cả đơn vị "anh hùng".
Dù sao thì thuyền tốt đến mấy, nếu không có thuyền viên và thuyền trưởng giỏi thì cũng không được.
Khi người chơi tiến đến, pháo bố trí trên vách đá cũng khai hỏa, khắp nơi đều là tiếng pháo, cả vùng biển không có một nơi nào yên tĩnh.
Hoạt động bắt đầu từ trưa, bất tri bất giác đã đánh đến tối, người chơi có thể nghỉ ngơi, bên lập kế hoạch cũng có thể uỷ thác quản lý, áp lực không lớn lắm.
Gần nửa đêm, hệ thống phát ra thông báo: 30 phút sau sẽ đóng tiến độ hoạt động, sẽ mở lại vào 12 giờ trưa ngày mai.
"Đã đánh một ngày rồi sao?" Nhìn thấy thông báo, người chơi khá ngạc nhiên.
Nhưng những người chơi thường tham gia quốc chiến đều biết, loại chiến dịch quy mô lớn này, một khi đánh nhau, thời gian luôn trôi qua rất nhanh.
30 phút sau, một màn sáng buông xuống, ngăn cách hòn đảo và hạm đội của người chơi.
Phạm vi của màn sáng lấy chiến thuyền ở hàng đầu tiên của người chơi làm đỉnh, nối thành một đường thẳng, đây chính là tiến độ tấn công vào ngày đầu tiên của người chơi.
Mọi người nhìn lại, đã không còn xa lối vào đảo nữa, nhưng bọn họ cũng đều hiểu, sau này muốn đột phá lối vào nhỏ hẹp này mới là khó khăn nhất.
Hoạt động đã đóng nhưng vẫn có một nhóm người chơi không chịu nghỉ ngơi, trong ngoài trò chơi đều thảo luận nghiên cứu chiến thuật.
"Phương Diểu vô sỉ quá, chúng ta cũng phải nghĩ ra cách khác, có nghề nghiệp nào có thể lên được vách đá không?"
"Cao quá, không leo được."
"Con thuyền nào có thể chở thang công thành?"
"Thang công thành không dựng được trên vách đá, không đủ dài, hơn nữa thuyền lại chòng chành như vậy, căn bản không đứng vững được."
Chương 630 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]