“Trò chơi sẽ thả 100 người chơi không vũ trang vào cùng một khu vực, các loại vũ khí được phân bố ngẫu nhiên trong khu vực này, người chơi cần tìm vũ khí, đạn dược và các vật tư khác để trang bị cho mình, tiêu diệt những người chơi khác.”
“Trên chiến trường này, chỉ có một người chơi hoặc một đội nhỏ có thể sống sót, giành chiến thắng cuối cùng.”
“Tất nhiên, để đảm bảo trải nghiệm của người chơi và nhịp độ trò chơi được nhanh chóng, tránh một số người chơi tìm một góc khuất nào đó núp cả ngày, trò chơi sẽ thiết lập một khu vực phóng xạ thu hẹp dần.”
“Khu vực phóng xạ lấy một khu vực ngẫu nhiên làm trung tâm, theo thời gian sẽ đẩy người chơi về khu vực trung tâm này, buộc bọn họ phải quyết định thắng thua cuối cùng."
Phương Diểu nói xong, nhìn bọn họ: "Thế nào, không phức tạp, không khó làm chứ?"
Quy mô không lớn, cũng không có cơ chế và cách chơi phức tạp, nghe có vẻ không khó làm, mọi người trong nhóm dự án lắc đầu, biểu thị không vấn đề gì, có thể đảm nhiệm được.
Tất nhiên đây chỉ là định hướng chung, để đảm bảo chất lượng trò chơi, còn phải chú trọng đến các chi tiết của trò chơi, Phương Diểu đích thân dẫn dắt bọn họ thảo luận về các chi tiết, trò chuyện về mọi mặt của trò chơi, thảo luận toàn diện, mới coi là xong.
Mở xong cuộc họp Phương Diểu cũng cảm thán, nếu dự án này đổi thành Tiểu Trần và Triệu Nghiệp Siêu làm, anh có thể ném bản kế hoạch dự án xuống rồi đi làm chuyện riêng trong giờ làm, dẫn dắt người mới không dễ dàng gì.
Bên này nhóm 4 họp xong, còn nhóm 5 nữa, Phương Diểu chạy đi tìm vợ để bổ sung năng lượng.
"Anh cần được ôm." Phương Diểu nhảy vào văn phòng của Khương Thu Tự, dang rộng hai tay chạy về phía cô.
Khương Thu Tự buồn cười, đứng dậy nhường chỗ.
Phương Diểu nhìn thấy, hiểu ngay, nhanh chóng ngồi vào ghế của cô, vỗ vỗ đùi, dang rộng tay, ra hiệu đã vào vị trí.
Khương Thu Tự ngồi lên đùi anh, quay đầu liếc anh một cái, nhắc nhở: "Ôm thì ôm, đừng làm phiền em, em còn chưa làm xong việc."
"Biết rồi." Phương Diểu ôm cô, dựa vào lưng ghế, rất thoải mái.
Khương Thu Tự rất nhẹ nhưng xương không cấn chân, ôm vào mềm mại, chỉ cần cô không động tay, thực sự không cảm nhận được có bao nhiêu sức mạnh.
Có câu nói, no ấm nghĩ đến chuyện kia, Phương Diểu thoải mái như vậy thì rất khó để mà ngoan ngoãn, chỉ là anh vừa định hành động, đã bị Khương Thu Tự nhanh nhạy phát hiện vỗ ‘chát’ một cái vỗ vào mu bàn tay anh: "Ngoan ngoãn nào."
Phương Diểu bĩu môi, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
Nửa phút sau, lại nghe một tiếng "bốp".
"Ngoan ngoãn chút đi!" Khương Thu Tự quát, mọi thứ như đã từng quen.
Thời gian tuần hoàn, cuộc sống là một vòng tròn.
Sau khi họp xong với nhóm 4, Phương Diểu lại đi họp với nhóm 5.
Đợi các thành viên cốt cán của nhóm 5 tiến vào, anh trực tiếp đưa bản kế hoạch lên màn hình lớn.
“Liên Minh Thể Thao Lớn Lớn: Tiệm Cận”.
Chỉ cần nhìn thoáng qua là biết đây là một trò chơi thể thao, Phương Diểu nói với những người có mặt: "Thể thao là một hướng đi lớn mà trước đây công ty giải trí Tinh Không chưa từng tham gia, tất nhiên nếu tính cả series “Đua Xe Cực Hạn” thì cũng được.”
“Nhưng từ tiêu đề, mọi người có thể thấy rằng, lần sản xuất trò chơi này không chỉ sản xuất một môn thể thao."
Phương Diểu vừa nói vừa lật vài trang kế hoạch của mình, tìm một danh sách: "Tôi đã sắp xếp lại, không nhiều, chỉ hơn một trăm môn thể thao."
Nghe vậy, những người có mặt suýt chút nữa thì ói máu, hơn một trăm môn thể thao mà không nhiều sao?
Phương Diểu lại một lần nữa cảm thán trong lòng, đúng là làm quá lên, Tiểu Trần chắc chắn sẽ không thấy có vấn đề gì.
Sự thật cũng đúng như vậy, đám Tiểu Trần đang nghiên cứu tất cả các hệ thống văn minh trong lịch sử nhân loại đúng thực là sứt đầu mẻ trán. Mặc dù khi sản xuất “Trò Chơi Của Các Vị Thần” cũng đã nghiên cứu, nhưng không chi tiết đến vậy, so với nó thì hơn một trăm môn thể thao thực sự chẳng là gì.
Vì Cục lưu trữ đã mở quyền truy cập nên việc tìm kiếm tài liệu trở nên dễ dàng hơn rất nhiều, Phương Diểu cũng đích thân sắp xếp các quy tắc của từng môn thể thao và hình ảnh lịch sử còn lưu lại thành một bản.
Các trò chơi khác cần tự thiết kế cơ chế trò chơi, còn sản xuất trò chơi thể thao thì tiện hơn nhiều, chỉ cần sao chép theo các quy tắc vào không gian ảo là được, tất nhiên, làm theo các quy tắc thì chất lượng trò chơi vẫn sẽ có sự chênh lệch, đây chính là sự khác biệt về năng lực kỹ thuật.
Trên thị trường đã có khá nhiều trò chơi thể thao, Phương Diểu làm trò chơi này không phải để chiếm lĩnh thị trường trò chơi loại này, mà là để đặt nền móng cho thế giới ảo to lớn.
Trong tương lai, các tài liệu của Liên Minh Thể Thao Lớn sẽ được sử dụng lại trong “Virtual Life” và thế giới ảo lớn.
...
Những người chơi chưa thể cảm nhận được bản thiết kế hoằng vĩ của Phương Diểu trong một sớm một chiều, bọn họ chỉ biết rằng lễ hội thường niên lại sắp đến.
Chương 635 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]