Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 642: CHƯƠNG 642: ANH GỌI ĐÂY LÀ CAN NGĂN SAO?

Sự vùng vẫy cuối cùng của Tharp là vô ích, sau cùng, Tư Quang Hồng đã phá hủy lõi động lực của bộ xương ngoài và giành chiến thắng trong trận đấu.

"Thật đã!" Phương Diểu cùng hò reo với khán giả, anh cảm thấy trải nghiệm lần này cũng có lợi cho việc sản xuất trò chơi sau này của bản thân, rất muốn ghi lại cảm hứng.

Anh còn đang vui mừng, đột nhiên có một người chen ngang qua, nhìn kỹ mới phát hiện là anh chàng ngồi phía sau vượt qua anh, chạy đến mép võ đài, cũng không biết cầm thứ gì trong tay... có vẻ như là một chai rượu. Tóm lại là người này giơ tay lên, chửi bới ném văng chai rượu ra: "Đồ bỏ đi, thế mà cũng thua được, đồ bỏ đi!"

Phương Diểu quay đầu hỏi Khương Thu Tự: "Đây không phải là loại thi đấu có cốt truyện chứ?"

"Ý anh là sao?" Khương Thu Tự không hiểu.

Nhìn vẻ mặt của cô, Phương Diểu biết là không phải. Nếu đã không có cốt truyện, anh quay đầu nhìn anh chàng kia, cho dù bộ xương ngoài của Tharp bị đánh hỏng thì chỉ bằng thân thể người ta ta cũng có thể dễ dàng đánh bại tên đó, anh ta muốn chết sao.

Không ngờ, thật khéo, chai rượu mà anh chàng kia ném ra lại đập trúng vào gáy của Tharp.

Thua cuộc vốn đã khiến người ta tức giận, cú đập này khiến Tharp nghe rõ tiếng la hét "đồ bỏ đi."

Bản thân Tharp vốn nổi tiếng là nóng tính, lần này thì hay rồi, tên này lao về phía anh chàng kia, tốc độ rất nhanh. Đến khi mọi người phản ứng lại, anh ta đã đến trước mặt người nọ.

Phương Diểu và Khương Thu Tự chỉ cách hiện trường vụ việc vài bước, thêm vài giây nữa, hiện trường vụ việc có thể sẽ biến thành hiện trường vụ án.

Khương Thu Tự cũng không muốn xảy ra chuyện gì, cô nhanh chóng nói: "Can một chút."

Mặc dù anh chàng kia bị đánh là đáng đời, nhưng nếu bị đánh chết thì hơi quá đáng, Phương Diểu vội vàng nhảy qua, túm lấy anh chàng kia kéo về phía sau nhưng anh vẫn rất chú ý bảo vệ bản thân, không dùng thân thể ngăn cách hai người, nếu Tharp nhất định muốn đánh thì cứ đánh, tóm lại là đừng đánh vào anh là được.

Phương Diểu vừa kéo người về thì nghe thấy tiếng ồn ào bên kia càng lớn hơn, xen lẫn tiếng "anh làm cái gì thế".

Phương Diểu xác nhận Tharp không tiếp tục truy đuổi, ném anh chàng trên tay sang một bên, ngẩng đầu nhìn lại, rồi anh ngẩn người.

Anh thấy Tharp bay ra ngoài, nằm sõng soài trên mặt đất, đám đông ban đầu xông tới để ngăn cản anh ta giờ lại biến thành bảo vệ anh ta, bọn họ nhìn chằm chằm vào Khương Thu Tự, như thể đối diện với kẻ thù hung hăng, như thể cô là hồng thủy mãnh thú.

Tharp hơi ngất ngư, lúc nãy, trong cơn thịnh nộ, anh ta đã có chút mất lý trí muốn đánh người, anh ta cũng chưa nghĩ ra sẽ đánh đối phương thành ra thế nào.

Nhưng kết quả là không đánh được người ta, anh ta còn bị đá một cú, cú đá này phải nói sao nhỉ, cảm giác như Tư Quang Hồng mặc áo giáp xương ngoài, đá vào người anh ta không mặc áo giáp, suýt nữa khiến anh ta bị đá đến mức hồn bay phách lạc.

Đối mặt với sự chất vấn của mọi người, Khương Thu Tự hùng hồn: "Làm gì ư, can ngăn chứ làm gì!"

Phương Diểu vội vàng chạy tới chống lưng cho cô: "Đúng vậy, can ngăn mà, các người không thấy sao?"

Lúc nãy ánh sáng quá tối, cộng thêm trước đó Phương Diểu và Khương Thu Tự đều đội mũ trùm của áo hoodie, rất kín đáo, không bị người khác phát hiện. Bấy giờ, đèn chiếu về phía này, mọi người mới nhìn rõ "khán giả nhiệt tình" trước mắt là ai.

Dù sao thì, hai người có thân phận rõ ràng, cuối cùng cũng khiến mọi người tin rằng bọn họ đang can ngăn... đại khái là vậy.

Thấy đối phương nhận ra mình, Phương Diểu bắt đầu bình phẩm, tiên phát chế nhân: "Chúng tôi là khán giả, lại là những người ngồi gần khán đài nhất, gặp phải tình huống tuyển thủ và khán giả xảy ra xung đột nên hỗ trợ tách đôi bên ra, không có vấn đề gì chứ? Tôi nói này, bảo vệ của các người không đủ chu đáo, tốc độ phản ứng vẫn chậm một chút đấy."

Nói xong, anh nhìn Tharp: "Mặc dù tên này đáng bị đánh, nhưng anh là tuyển thủ, sao có thể xúc động như vậy chứ, nếu không phải vợ tôi cứu anh, bị cấm thi đấu chỉ là chuyện nhỏ, lỡ có người chết thì anh tính sao."

Tharp bị giáo huấn đến ngây người, sự việc đúng là như vậy, nhưng anh ta cảm thấy người suýt chết lúc nãy không phải là anh chàng lắm mồm kia, mà là chính anh ta mới đúng.

Nhưng bây giờ, sau khi tỉnh táo lại, anh ta lại thấy không đau lắm, chẳng lẽ lúc nãy là ảo giác?

Trong lòng Khương Thu Tự có chừng mực, cô sẽ không đá người khác bị thương.

Xảy ra chuyện này, chắc chắn lại là một chủ đề lớn, các phóng viên vui mừng, có lưu lượng rồi.

Ban tổ chức cuộc thi lại không thể tịch thu video của những người này, chỉ có thể nghĩ cách giải quyết hậu quả.

Xung đột trên sân thi đấu không phải là chuyện hiếm, rất nhiều người không thể kiểm soát được lý trí khi cảm xúc dâng cao, cộng thêm chút rượu, thật sự là muốn mạng. Chẳng qua, bình thường đều là khán giả đánh nhau, ít khi khiêu khích tuyển thủ.

Chương 642 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!