“Nhanh vậy đã ra mắt rồi? Không phải là trò chơi nhỏ đấy chứ?”
“Không đâu, nửa cuối năm ngoái đã bắt đầu phát triển rồi, chỉ là giữa chừng có ‘Ngày Hòa Bình’ và năm mới, chỉ có thể nói là chu kỳ phát triển không dài không ngắn, không phải là siêu phẩm tranh giải trò chơi của năm nhưng chất lượng thì không có vấn đề gì.”
Đến lúc này Phương Diểu cũng chịu tung ra video quảng cáo và bản demo thực tế.
“Trò chơi bắn súng à?!”
“Quan trọng vẫn là xem cách chơi thế nào đã.”
Xem video một lúc người chơi cũng hiểu ra, so với các trò chơi trước đây của công ty giải trí Tinh Không, trò chơi này thật sự rất dễ hiểu.
“Cách chơi battle royale, súng và trang bị đều phải tự nhặt, kết hợp với chế độ kỹ năng của “Valorant.”
“Có cảm giác như DLC của “Valorant”, cảm thấy không có gì đặc sắc.”
“Phương Diểu không còn khả năng sáng tạo nữa à.”
“Anh bạn, lời này đã nói mấy năm, cũ rích rồi đấy, trò chơi của Phương Diểu thế nào vẫn phải trải nghiệm thực tế mới biết được.”
Giá bán trò chơi rất phải chăng, mức giá 88 đồng khiến người chơi không biết nên vui hay buồn.
“Tôi tưởng là trò chơi miễn phí chứ, giống như ‘Valorant’ bán skin ấy.”
“Ai nói với anh là mua đứt thì không thể bán skin?”
“Ờ nhỉ...”
Phương Diểu thật sự không nghĩ đến chuyện kiếm thêm tiền từ “Chiến Trường Tuyệt Vọng”, trò chơi này chủ yếu là để lấp đầy khoảng trống trước khi “Virtual Life” phát hành.
Nhưng nếu mọi người quá nhiệt tình, nhất quyết muốn mở hầu bao thì cũng đành, Phương Diểu xoa xoa tay: “Hehehe~”
Thấy trò chơi sắp phát hành, Phương Diểu quyết định liên lạc với bạn bè để hâm nóng tình cảm, trò chơi nhiều người chơi có tính chất xã hội thế này không thể lãng phí được.
“Lão Tần à, có hứng thú với ‘Chiến Trường Tuyệt Vọng’ không?” Phương Diểu hỏi.
Tần Chi Từ: “Cậu đến muộn quá, tôi có hẹn trước rồi.”
Phương Diểu nhắc nhở anh ta: “Những người bạn kia của anh có đáng tin không đấy, anh quên chuyện lần trước rồi à?”
Tần Chi Từ: “Một lần không sao, hai lần không sao, ba lần thì không được, hơn nữa chúng ta cũng không chắc chắn gặp nhau!”
“Được, anh nhớ nhé, anh đã phạm...” Phương Diểu cố tình gán cho Tần Chi Từ một tội danh: “Anh đã phạm tội kiêu ngạo!”
Tần Chi Từ: “Hừ, cậu đến trừng phạt tôi hả.”
“Được, anh cứ chờ đấy!” Phương Diểu đe dọa xong lại đi tìm Tưởng Tài Vanh nhưng bị từ chối thẳng thừng, anh ta nói là phải đi công tác, cuối cùng anh lại đi tìm Lộ Phi Phi, không ngoài dự đoán, người ta đang bận rộn chuyện đám cưới, còn Jed thì khỏi phải nói, chắc chắn không thích loại trò chơi này.
Phương Diểu: “...”
Cuối cùng khi mở máy chủ chỉ còn anh và Khương Thu Tự lập đội.
Khương Thu Tự không để ý, Phương Diểu ở bên cạnh lẩm bẩm: “Đánh đôi không thú vị bằng đánh bốn.”
Khương Thu Tự: “Vậy phải làm sao?”
Phương Diểu đề nghị: “Đến lúc phát sóng trực tiếp thì gọi thêm hai cư dân mạng nhé?”
Khương Thu Tự không phản đối: “Được, anh gọi đi.”
Hai người vừa vào, số lượng người xem nhanh chóng tăng vọt, Phương Diểu lập tức hô: “Đội hình bốn người cần thêm hai người, mật khẩu trùng với số phòng, không cần đứa nào đen đủi!”
Câu nói đầu thì người chơi đều nghe thấy, còn câu cuối thì ù tai nghe không rõ.
Được chơi cùng với Tổng giám đốc Khương, người chơi tranh nhau sứt đầu mẻ trán, hai người may mắn vào được phòng lập tức bày tỏ sự ngưỡng mộ với Khương Thu Tự.
“Tổng giám đốc Khương, tôi là fan của cô đấy!”
“Tôi cũng vậy, tôi cũng vậy!”
Phương Diểu không đợi Khương Thu Tự nói “Cảm ơn” xong đã chen vào: “Còn tôi thì sao?”
Hai người nhìn anh, một người trong số họ mở miệng đầy sát khí: “Tôi chơi ‘Tinh Thần’ ít nhất bảy lần liên tiếp không trúng.”
Phương Diểu há hốc mồm, cũng có chút không nói nên lời, một lúc sau mới thốt ra mấy chữ suýt chút nữa làm người ta tức ngất: “Giỏi, giỏi lắm.”
Sau đó anh lại nhìn sang người kia: “Còn anh thì sao?”
Người kia cũng đầy oán niệm: “Tôi chơi ‘Cuộc Chiến Hồn Thiêng’, tinh thể tâm ý lần nào cũng chỉ trúng bảo hiểm.”
Phương Diểu: “À thế này là... tài năng, tài năng!”
Người chơi gây chuyện trong phần bình luận.
“Đậu má, mấy người không đánh anh ta à? Nếu là tôi thì tôi không chịu được.”
“Dù có đứng trước mặt Tổng giám đốc Khương thì cũng phải liều mạng với anh ta!”
Gặp nhau trong không gian ảo cũng không khác gì ngoài đời thực, sao có thể trút giận như trên mạng chứ, thật mất thể diện.
Lúc này Phương Diểu lại đâm thêm một nhát: “Tôi thấy là vận may của các anh có lẽ đã dùng hết để chen vào phòng này rồi.”
Hai người lập tức im lặng.
Khán giả thì hô vang: “Có lý lắm!”
“Tôi mở đây.” Khương Thu Tự không biết có phải sợ nói thêm vài câu nữa sẽ thật sự đánh nhau không, như thế cô còn phải bảo vệ Phương Diểu nên trực tiếp bắt đầu ghép trận chỉ trong nháy mắt.
Trên tàu vận tải, Phương Diểu mở bản đồ, khoanh một khu vực: “Lát nữa hạ cánh ở đâu, chỗ này thế nào?”
Hai người kia nhìn Khương Thu Tự.
“Được, vậy ở đây nhé?” Khương Thu Tự cũng không hoàn toàn bỏ qua ý kiến của hai người đồng đội.
Chương 650 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]