Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 700: CHƯƠNG 700: THẾ SỰ VÔ THƯỜNG

Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook

Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ

--------------------------

Cư dân mạng: "Oán niệm... oán niệm... oán niệm..."

Bên này vừa kết thúc kỳ thi tuyển sinh đại học, người quản lý lại đến tìm anh: "Chúc mừng nhé, bên phía công ty có hai việc cần nói trước khi nhập học, một chương trình tạp kỹ, một phim truyền hình, đề tài học đường, rất phù hợp với em nhưng đóng vai nam thứ tư, đất diễn không nhiều, rất nhanh là quay xong, em chọn cái nào?"

Phương Diểu: "Phim truyền hình đi, em không giỏi làm trò, lên chương trình tạp kỹ sợ hiệu ứng chương trình không tốt."

Khán giả: "Giả tạo, giả tạo, anh cứ giả tạo đi."

"Tên này giả vờ ngây thơ, giả vờ thỏ trắng trong Virtual Life, đáng ghét quá."

"Đúng vậy, ở trong Virtual Life còn cầu toàn như vậy, không có chút khí phách nào, khinh thường."

"Không làm trò nữa thì đi đây, không xem nữa."

Phương Diểu: "Các bạn thì hiểu gì chứ, chỉ có nghiêm túc đối mặt với cuộc sống, cho dù chỉ là cuộc sống ảo, mới có thể thực sự thu hoạch được may mắn, đây là lời khuyên về cuộc sống mà tôi dành cho các bạn. Có thể hiểu được bao nhiêu thì tùy vào sự lĩnh hội của các bạn."

"Trơ trẽn quá."

"Anh ở đây diễn nam chính hệ cấm dục à, yêu đương cũng được mà."

Phương Diểu phát biểu hùng hồn: "Thần tượng không được yêu đương, đây là đạo đức nghề nghiệp."

Khán giả không chút do dự vạch trần anh: "Là sợ Tổng giám đốc Khương phát hiện ra chứ gì."

"Đúng vậy, sao Tổng giám đốc Khương không phát sóng trực tiếp?"

"Đúng vậy, mang thai cũng không ảnh hưởng đến việc chơi game."

"Đưa ra một ý kiến, "Virtual Life" có thể chơi trực tuyến không, nhiều người cùng nhau mô phỏng một cuộc sống cũng khá thú vị."

Phương Diểu: "Ý kiến không tệ, sẽ cân nhắc."

Anh chơi rất bình tĩnh thong dong, một số khán giả vẫn chưa có cơ hội để chế giễu, hay chê bai.

"Không xem nữa, không có hiệu ứng chương trình, quá thất vọng rồi, đi xem Tam Thủy phát sóng trực tiếp đây."

Thấy có khán giả gọi, Phương Diểu nói: "Tôi cũng rất muốn xem, bên đó của anh ta thực sự rất thú vị."

Nói xong, anh tạm dừng trò chơi, mở phát sóng trực tiếp, dẫn theo khán giả cùng nhau đi dạo một vòng.

Lần này Vu Miểu ngẫu nhiên chọn một tệp thời cổ đại, anh ta cảm thấy bản thân cần phải chuyển vận, có thể thế kỷ 21 không hữu hảo với anh ta.

Không ngờ lần này thực sự chuyển vận, anh ta ngẫu nhiên trở thành con trai của một tể tướng.

"Hahaha, thời tới cản không kịp, thời tới cản không kịp." Vu Miểu vui mừng, chọn thời niên thiếu, vừa vào trò chơi đã chạy ra ngoài dạo chơi.

"Các bạn nói xem tôi có nên cố gắng học hành và làm quan hơn, hay làm một công tử bột thì hơn?" Vu Miểu suy nghĩ một lúc, tuyên bố: "Chúng ta hãy đặt ra một mục tiêu nhỏ, kiếp này, ít nhất phải quyến rũ được một công chúa, hay quận chúa gì đó."

Anh ta đang nói thì đột nhiên một gã sai vặt của phủ xách theo hành lý, vội vàng đuổi theo.

Đến gần, gã sai vặt đó túm lấy anh ta, kéo anh ta vào góc: "Thiếu gia, không ổn rồi, chúng ta mau ra khỏi thành thôi."

Vu Miểu: "?"

Khán giả lập tức phấn chấn, có dưa để ăn!

Gã sai vặt nhanh chóng giải thích: "Hôm nay, trong buổi chầu, có người tố cáo với hoàng thượng rằng lão gia mưu phản, trên tay còn có bằng chứng. Hoàng thượng nổi giận, đã bắt lão gia, phái quan binh đến phủ bắt người, phu nhân nhận được tin tức trước, biết ngài đã ra phố nên bảo tiểu nhân nghĩ cách đưa ngài ra khỏi thành."

Vu Miểu vừa ngơ ngác vừa kinh ngạc: "Không phải chứ, lại đến nữa sao?"

Khán giả đương nhiên là thích thú: "Hahaha, biết ngay là anh không thể may mắn như vậy mà."

Vu Miểu: "Không, vẫn chưa đến lúc tuyệt vọng, chuyện này chắc chắn có ẩn tình, tôi phải trốn thoát, sau đó thu thập bằng chứng, lật lại án báo thù, đây chắc chắn là số mệnh của tôi trong kiếp này!"

Gã sai vặt: "Thiếu gia, đừng chậm trễ nữa, đi theo tôi."

Vu Miểu: "Đi!"

Hai người đi lòng vòng, anh đi theo gã sai vặt đến một con hẻm nhỏ, Vu Miểu vừa định hỏi tiếp theo đi đâu thì đã bị nhét vào bao tải.

Vu Miểu: "Có phải là nhét tôi vào trong hàng hóa, rồi vận chuyển ra khỏi thành không?"

Nhưng không lâu sau, anh ta đã bị ném ra ngoài, mấy tên đại hán cười gằn nhìn anh ta.

Vu Miểu: "?"

Gã sai vặt lừa anh ta đến đây chế nhạo: "Anh đúng là tin mọi thứ, tôi nói cho anh biết nhé, bán mạng cho nhà anh, tiền công quá ít, tôi không làm nữa. Bắt cóc anh đổi chút tiền chuộc rồi ra ngoài hưởng lạc đây."

Vu Miểu sắp khóc: "Tại sao số phận của tôi lại long đong lận đận như vậy chứ."

Khán giả: "Ngu ngốc!"

Gã sai vặt chế nhạo xong, quay về đóng giả nội ứng.

Vu Miểu vẫn chưa từ bỏ hy vọng: "Tai qua nạn khỏi, ắt có phúc về sau, đây chỉ là một chút trắc trở nhỏ trong cuộc đời của tôi."

Kết quả là không lâu sau, quan binh trực tiếp giết đến cửa.

"Không đàm phán, không tiền chuộc, tất cả đều chém."

Vài tên bắt cóc cũng ngơ ngác, hoàn toàn không ngờ vị tể tướng này lại tàn nhẫn như vậy, không quan tâm đến sự an nguy của nhi tử.

"Nhà ông ta có mấy đứa con trai, chết một đứa thì vẫn còn một tá đúng chứ?"

"Chỉ có một đứa thôi."

"Không cho chúng ta sống, vậy thì xé xác nó ra."

Chương 700 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!