Khương Thu Tự lười để ý đến anh ta, không cần cô ra tay, Tô Vân Hoàn đã mắng: "Con đỡ cái gì mà đỡ, con mà dám thiên vị, xem mẹ xử con thế nào."
Khương Đông Chính: "Con không có ý đó."
Khương Quốc Thanh ngắm hai đứa bé xong, quay sang hỏi Khương Thu Tự: "Con không sao chứ?"
Khương Thu Tự nói: "Ba yên tâm, ba và mẹ về nghỉ ngơi trước đi."
Phương Diểu ở bên cạnh nói: "Đúng vậy, con ở đây với cô ấy là được."
Khương Quốc Thanh gật đầu, ông nói với Tô Vân Hoàn: "Vậy chúng ta về trước nhé?"
"Gấp cái gì, tôi ngắm thêm một lát nữa." Tô Vân Hoàn cảm thán: "Nhìn mà thấy tan chảy cả cõi lòng."
"Đúng rồi, tên của em bé đã được đặt chưa?" Tô Vân Hoàn quay đầu hỏi.
Khương Thu Tự cười nói: "Chưa đâu, hay là hai người về nhà nghĩ xem, giúp chúng con tham mưu một chút?"
"Trước đây mẹ đã nói để mẹ nghĩ giúp hai đứa còn không chịu, bây giờ lại bảo mẹ tham mưu." Tô Vân Hoàn oán trách, bà cũng nhìn ra hai vợ chồng trẻ muốn ở riêng nên gật đầu: "Được rồi, tôi và bố cô về nhà ngẫm nghĩ lại xem."
Nói xong, bà luyến tiếc không nỡ nhìn hai đứa bé trong lồng ấp một lượt, lúc này cả nhà mới rời khỏi phòng bệnh về nghỉ ngơi trước.
Cửa phòng đóng lại, Phương Diểu nắm tay Khương Thu Tự: "Có muốn ngủ một lát không, hay muốn ăn gì không?"
Khương Thu Tự nghĩ ngợi: "Em muốn chơi game."
Phương Diểu đưa tay cốc một cái vào trán Khương Thu Tự: "Chơi cái gì mà chơi."
Khương Thu Tự trợn tròn mắt, giơ nắm đấm lên: "Anh dám cốc em? Bây giờ em đã hồi phục đến mức có thể đánh anh rồi!"
Phương Diểu: "Làm ơn tỏ ra bình thường một chút đi, người khác sinh con xong đều rất yếu, em khác người như vậy, muốn lên trời sao."
Khương Thu Tự bĩu môi: "Vậy anh nằm với em một lát."
"Được." Phương Diểu ôm cô nằm xuống giường.
Khương Thu Tự quay lưng lại với Phương Diểu, mặt hướng về phía lồng ấp, nhìn hai đứa bé bên trong.
Nhưng Phương Diểu ôm cô, chỉ có thể nhìn thấy tóc cô: "Anh không nhìn thấy."
Khương Thu Tự nhếch miệng: "Em nhìn thấy là được rồi."
Phương Diểu: "Em quay lại đây."
"Không quay, em muốn nhìn em bé." Ngoài miệng Khương Thu Tự nói vậy nhưng cô vẫn trở mình, quay người về phía Phương Diểu.
Phương Diểu thấy cô trở mình thì cau mày, lo lắng hỏi: "Sao vậy? Không thoải mái chỗ nào sao?"
Thấy anh lo lắng, Khương Thu Tự cười nói: "Không phải, chỉ là vừa rồi đổ mồ hôi, trên người hơi khó chịu, em muốn tắm."
Phương Diểu nhắc nhở cô: "Em cũng phải nằm quan sát mấy ngày, bây giờ không được tắm, để anh lau cho em."
Khương Thu Tự: "Không cần."
"Sao, còn ngại à, chờ đấy." Phương Diểu đi lấy nước nóng. Trong lòng than thở rằng xã hội công nghệ cao như vậy, nhưng đối mặt với nhu cầu nguyên thủy của con người vẫn phải dùng biện pháp nguyên thủy để giải quyết.
Lấy khăn và nước nóng, anh giúp Khương Thu Tự lau người, cô mới nằm thoải mái hơn một chút.
"Vậy em ngủ một lát nhé?" Khương Thu Tự nằm trong lòng Phương Diểu, dần dần buồn ngủ, ngẩng đầu hỏi.
"Ừ, ngủ đi." Phương Diểu hôn lên trán cô.
Một lát sau, Khương Thu Tự chớp mắt, phát hiện mình vẫn chưa ngủ, mà Phương Diểu đã ngủ trước.
Cô cười, từ khi cô đến bệnh viện, Phương Diểu hầu như không chợp mắt, cộng thêm việc luôn căng thẳng, khó tránh khỏi tinh thần mệt mỏi.
"Ai không biết còn tưởng anh mới là người sinh con." Khương Thu Tự bĩu môi, ngẩng đầu hôn anh một cái, một lát sau, cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ.
Tô Vân Hoàn về nhà nhưng không ngồi yên được, nghỉ ngơi một lát, đến tối lại chạy đến nhưng thấy hai người đang ngủ nên quay về.
Phụ nữ mang thai bình thường sau sinh cần khoảng sáu tuần để hồi phục hoàn toàn, Khương Thu Tự thì chưa đầy ba ngày đã không còn dấu vết sinh nở.
Nhưng Phương Diểu nào để cô tùy tiện, bắt cô phải tuân thủ như người bình thường, ngoan ngoãn dưỡng sức.
Những ngày này, tình trạng của em bé cũng rất tốt, thêm hai ngày nữa là có thể đưa về nhà.
Tên của em bé, trong những ngày này cả nhà cũng đã bàn bạc xong, em trai tên là Phương Nghiên Vân, em gái tên là Phương Mặc Ngư, do Khương Quốc Thanh có được cảm hứng khi ngắm bức tranh âm dương ngư ở nhà.
Mặc dù phòng thủ nghiêm ngặt, chuyện sinh con này có thể giữ bí mật, nhưng Phương Diểu và Khương Thu Tự đều không để ý, cũng không thực hiện các biện pháp bảo mật tương ứng, vì vậy rất nhanh đã bị giới truyền thông biết được tin tức.
Tin tức Khương Thu Tự sinh đôi trai gái không lâu sau đã được đưa tin rộng khắp.
Độ nổi tiếng của Khương Thu Tự là không cần bàn cãi, tin tức của cô có thể áp đảo tin đồn về các ngôi sao giải trí lớn. Nghe nói cô đã sinh một trai một gái cho Phương Diểu, cư dân mạng suýt chút nữa đã cắn nát cả gối.
"Một ngày nữa ghen tị với Phương Diểu!"
"Một ngày nữa hy vọng có thể đoạt xác Phương Diểu!"
"Phương Diểu! A a a!"
Tô Vân Hoàn muốn đến ở vài ngày nhưng lại không muốn làm phiền thế giới riêng của hai vợ chồng con gái, vì vậy Phương Diểu dọn dẹp căn nhà bỏ trống gần đó của mình, nếu Khương Quốc Thanh và Tô Vân Hoàn không bận, hai người có thể đến ở vài ngày để trông con giùm bọn họ cũng tiện.
Chương 716 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]