Phương Diểu ngoi lên, trước khi bị bao vây đã chuyển trận địa, đi trêu chọc Tưởng Tài Vanh: "Em bé đầy tháng anh có đến không?"
Tưởng Tài Vanh: "Đến lúc đó gửi địa chỉ cho tôi."
Phương Diểu ngạc nhiên: "Sảng khoái vậy sao? Anh có âm mưu gì?"
Tưởng Tài Vanh: "Vậy tôi không đi."
Phương Diểu: "Đừng, đừng, đừng, anh không đến thì ai thanh toán."
Tưởng Tài Vanh tức giận: "Cút!"
Phương Diểu: "Đùa thôi, đến lúc đó tôi sẽ gửi địa chỉ cho anh, đúng rồi, tiền mừng bao nhiêu là tình cảm bấy nhiêu, anh hiểu ý tôi chứ?"
Tưởng Tài Vanh: "Không hiểu, tôi phải làm việc rồi."
"Đừng giả vờ ngốc chứ." Phương Diểu lại nhắn tin cho Tưởng Tài Vanh, anh chàng này không trả lời nữa.
"Anh đợi đấy." Phương Diểu nói, lại gửi tin nhắn cho những người khác.
Bên Đông Hoàng thì còn dễ nói, Brice dù sao cũng ở xa, không biết Jed có tiện đến đây không.
Thấy Jed vẫn đều đặn lên mạng chơi "Virtual Life" mỗi ngày, Phương Diểu cuối cùng không nhịn được, nhắn tin hỏi: "Anh chơi gì trong "Virtual Life" vậy?"
Jed rất thẳng thắn: "Yêu đương."
Phương Diểu kinh ngạc suýt ngã khỏi ghế, vẫn may, anh đang định nói gì đó thì Jed nhắn tin đến, giải thích rõ thêm: "Nói chính xác hơn là học cách yêu đương, thử nhiều phương thức giao tiếp giữa người với người, trải nghiệm cuộc sống tình cảm."
Phương Diểu: "Thành quả thế nào?"
Jed: "Còn phải kiểm chứng."
Phương Diểu: "..."
Chỉ từ câu nói này có thể thấy, thay đổi vẫn cần thời gian.
"Anh tìm tôi có chuyện gì?" Jed hỏi.
Phương Diểu: "Gần đây anh có kế hoạch đến Đông Hoàng không, em bé nhà tôi đầy tháng, muốn mời mọi người ăn cơm, anh ở Brice, sợ anh không tiện."
Với bọn họ, tiền không phải vấn đề, quan trọng là thời gian, mỗi ngày công ty PEAR có biết bao nhiêu việc, để người ta phải đặc biệt đích thân đến dự tiệc đầy tháng, dù là Phương Diểu mặt dày cũng có chút ngại ngùng.
Không ngờ Jed lại trực tiếp đồng ý: "Được, tôi sẽ sắp xếp, đến lúc đó sẽ sang."
"Quá tuyệt!" Phương Diểu kêu lên.
Liên lạc với bạn bè, nghĩ đến vợ con ở nhà, còn có bố mẹ vợ, em vợ và gia đình, Phương Diểu phát hiện, hình như đã lâu rồi anh không còn cảm giác cô đơn.
"Phải biết ơn, phải phấn đấu!" Phương Diểu vỗ nhẹ lên mặt, nhảy khỏi ghế, chạy đến giám sát nhóm bốn làm "Xâm Lăng".
Dự án "Xâm Lăng" đã bắt đầu được một thời gian, mọi người đều nghĩ rằng năm nay anh nghỉ ngơi, đến lúc đó anh tung dự án ra, tưởng tượng đến biểu cảm của mọi người, Phương Diểu không nhịn được cười thành tiếng: "Ha ha ha..."
Nhân viên công ty lần lượt tránh né, lão đại lại có ý tưởng tồi gì đây, thật đáng sợ!
Phương Diểu không quên chuyện thi đấu với Khương Thu Tự, vừa tan làm là vội vã chạy về nhà.
Vừa vào cửa đã tặng Khương Thu Tự một nụ hôn thật kêu "chụt...", rồi chạy đi tìm con: "Ba về rồi đây, ba đây, gọi ba đi."
Hai đứa bé "ê a ê a" đòi bế, vươn tay muốn được ôm.
Thấy Phương Diểu đưa tay về phía em trai, chị gái bên cạnh đá chân một cái, đá em trai sang một bên, chiếm lấy vị trí thuận lợi.
"Oa..." Em trai lập tức khóc òa lên.
Khương Thu Tự chạy tới: "Sao thế?"
Phương Diểu hết nói nổi: "Di truyền đúng là kỳ diệu."
Khương Thu Tự: "?"
Phương Diểu kể lại cảnh tượng vừa rồi, Khương Thu Tự cũng thấy buồn cười, bế em trai đang khóc lên.
Hai người mỗi người bế một đứa, hai đứa nhỏ trong lòng bọn họ nhìn nhau, đôi mắt to tròn long lanh.
Nhưng chẳng mấy chốc, em trai lại khóc, dụi vào lòng mẹ, Khương Thu Tự nhìn thời gian: "Có phải đói rồi không."
Thấy đứa nhỏ muốn bú sữa, Phương Diểu đưa tay kéo nhóc dậy, đặt lại lên giường: "Gần đầy tháng rồi, còn bú sữa gì nữa, nhịn con nửa tháng rồi, ngoan ngoãn uống sữa dinh dưỡng cho trẻ sơ sinh đi."
Khương Thu Tự vừa buồn cười vừa bất lực, đá Phương Diểu một cái.
Phương Diểu đặt con gái xuống: "Đá anh làm gì, anh cũng muốn uống... á!"
Lại bị đá thêm một cái, Phương Diểu ôm đầu, đi lấy sữa dinh dưỡng cho trẻ sơ sinh, tự tay đút cho hai đứa bé.
Ăn tối xong, Khương Thu Tự và Phương Diểu bàn bạc: "Ba mẹ muốn đón hai đứa bé về chăm sóc mấy ngày, em cũng chuẩn bị đi làm trở lại, anh thấy thế nào?"
"Ba mẹ có thời gian sao?" Phương Diểu hỏi.
Với tuổi thọ của con người hiện nay, Khương Quốc Thanh và Tô Vân Hoàn cũng còn trẻ, gia sản của nhà họ Khương lớn như vậy, mỗi ngày cũng có nhiều việc bận rộn.
Khương Thu Tự: "Mẹ em chuẩn bị nghỉ ngơi một thời gian."
"Được thôi." Phương Diểu đồng ý.
Mặc dù hệ thống bảo mẫu trẻ sơ sinh hiện nay đã rất hoàn thiện, dù không có người ở nhà cũng có thể cho ăn, dỗ ngủ và thay tã. Nhưng gần đây anh đang làm trò chơi "Xâm Lăng", có chút không yên tâm về hệ thống trí năng, có Tô Vân Hoàn giúp đỡ thì tốt hơn.
"Em chắc chắn cơ thể không sao rồi chứ? Có thể đi làm được không?" Phương Diểu không nhịn được lại hỏi.
Khương Thu Tự: "Đã ổn lâu rồi, mấy hôm trước anh không xem báo cáo kiểm tra à, còn chẳng phải là anh cứ bắt em nghỉ ngơi sao."
Chương 718 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]