Phương Diểu đi theo bên cạnh: "Thế nào, xinh chứ."
Tưởng Tài Vanh: "May mà có một người mẹ tốt."
Phương Diểu: "Anh có ý gì, tôi không tệ chút nào đâu nhé."
Tưởng Tài Vanh liếc anh một cái, mọi thứ đều không cần nói ra.
"Anh chỉ ghen tị thôi." Phương Diểu nhảy dựng lên.
"Xì." Tưởng Tài Vanh lười để ý đến anh.
Hai người đi đến một bên, người làm game sao có thể tránh khỏi chủ đề trò chơi, Phương Diểu khen ngợi: "‘Viễn Chinh Dị Vực’ không tệ, đặc biệt là phong cách mỹ thuật."
"Cần anh phải nói." Tưởng Tài Vanh rất tự tin, nhìn anh ta: "Năm nay anh thế nào?"
Phương Diểu giả vờ ngốc: "Không có gì, nghỉ ngơi."
Tưởng Tài Vanh: "Há, giả vờ."
Phương Diểu cảnh giác hỏi: "Anh không có gián điệp trong công ty tôi chứ."
Tưởng Tài Vanh bực mình nói: "Cần gì gián điệp, nếu thực sự nghỉ ngơi thì anh có cần phải đến công ty mỗi ngày không?"
Phương Diểu kinh ngạc: "Anh theo dõi tôi?"
Tưởng Tài Vanh hết nói nổi: "Ai thèm theo dõi anh, báo chí có đưa tin."
Phương Diểu: "Quan tâm đến tôi như vậy, nếu anh muốn biết thì cần gì phải thông qua báo chí, nhắn tin cho tôi mỗi ngày, tôi sẽ nói cho anh biết."
"Cút cút cút!" Tưởng Tài Vanh bắt đầu đuổi người, quả nhiên là đứng một chỗ giao tiếp với cái người này ba phút thôi là huyết áp sẽ tăng vọt.
"Được rồi, cũng không giấu anh, mấy ngày nữa sẽ có bất ngờ." Phương Diểu nói: "Ban đầu định nghỉ ngơi nhưng vẫn hơi quá nhàn rỗi."
Tưởng Tài Vanh không hề bất ngờ: "Vậy thì tôi sẽ chờ xem, nói đi cũng phải nói lại, anh muốn nghỉ ngơi thì cứ nghỉ. Nhưng, nếu có dự án, cuối năm mà thua, anh sẽ không lấy cớ này chứ?"
Phương Diểu: "Tôi là loại người như vậy sao!"
Tưởng Tài Vanh: "Phải."
Phương Diểu: "Haiz, anh đúng là hiểu tôi thật."
Tưởng Tài Vanh: "..."
"Đùa thôi, cứ thoải mái đi." Phương Diểu nói xong, không tiếp tục nói chuyện với anh ta nữa, dù sao thì vẫn còn phải tiếp khách.
Mọi người không đông nhưng rất náo nhiệt, khiến Phương Diểu vui vẻ từ tận đáy lòng, mặc dù miệng lưỡi chua ngoa nhưng anh thực sự rất thích những người bạn này.
Trước khi ăn cơm, Phương Diểu đã chuẩn bị một hoạt động rất cổ xưa.
Anh lấy ra một đống đồ bày lộn xộn tứ tung, có bút mực giấy nghiên, thiết bị ảo, đồ dùng thể thao, sách vở, v.v., sau đó cùng Khương Thu Tự đặt hai đứa bé xuống, rồi đứng bên cạnh nhìn.
Mọi người vây quanh, cũng rất tò mò không biết hai đứa nhỏ sẽ chọn như thế nào.
Hai đứa bé dường như vẫn chưa hiểu rõ tình hình, ngơ ngác nhìn đống đồ lớn trước mặt.
Phương Diểu nói bên tai Khương Thu Tự: "Nếu đi cướp thiết bị ảo thì đó là di truyền từ em nhiều hơn."
Khương Thu Tự nhìn anh: "Vậy nếu di truyền nhiều hơn từ anh, sẽ lấy cái gì?"
Phương Diểu suy nghĩ: "Đây là một vấn đề."
Khi hai người đang nói chuyện, hai đứa bé cuối cùng cũng di chuyển, em trai bò về phía thiết bị ảo trước.
Chị gái thấy vậy nhanh chóng đuổi theo, Khương Đông Chính ở bên cạnh không biết đã nhập tâm cảm xúc gì, anh ta siết chặt nắm đấm, vẻ mặt rất căng thẳng, cổ vũ cho em trai.
Thấy em trai sắp lấy được thiết bị ảo, chị gái đuổi kịp, nhún mông một cái, đẩy em trai sang một bên, giành lấy thiết bị ảo trước.
"A!" Hiện trường vang lên một tiếng thở dài không cam lòng.
Mọi người ngẩng đầu nhìn, ánh mắt đồng loạt hướng về phía Khương Đông Chính.
"Nhìn... nhìn tôi làm gì?" Khương Đông Chính hận không thể chui xuống đất.
Bị chị gái cướp mất thiết bị ảo, em trai vẫn khá bình tĩnh, dù sao thì hiện trường có rất nhiều đồ, vì vậy nhóc lại bò về phía quả bóng đá ở bên cạnh.
Không ngờ chị gái lại đuổi theo, nhún mông một cái nữa, cướp luôn quả bóng đá.
Cuối cùng em trai cũng mếu máo, lại bò về phía đồ khác, kết quả nó bò đến đâu, chị gái đuổi theo đến đó, sau đó nhún mông nhỏ một cái, thu đồ vào túi.
Mọi người ở hiện trường vừa thấy buồn cười, vừa thấy bất lực, lại có chút thương em trai.
Khương Đông Chính ở bên cạnh lo lắng đến nỗi khóe mắt đỏ hoe.
Rất nhanh, những thứ mà chị gái cướp được đã chất thành đống, em trai ở bên cạnh cuối cùng không chịu được nữa, "oa" một tiếng khóc òa lên.
Chị gái vốn đang cướp đồ vui vẻ, nghe thấy tiếng khóc của em trai, động tác dừng lại. Rõ ràng chỉ là một đứa trẻ mới đầy tháng nhưng lại như hiểu chuyện, biểu cảm hơi thay đổi trông giống như "ôi" thở dài một tiếng, lấy ra thiết bị ảo mà nhóc cướp được đầu tiên từ đống chiến lợi phẩm, khó nhọc kéo đến trước mặt em trai, đưa cho nhóc.
Tiếng khóc của em trai đột ngột dừng lại, nhóc chớp mắt nhìn chị gái, sau đó đưa hai tay ôm lấy thiết bị ảo, vỗ vài cái, rồi cười toe toét bò về phía chị gái, muốn ôm chị gái, kết quả bị chị gái đá một cái, lăn một vòng trên đất, cười "khanh khách".
Mọi người đều cảm động trước cảnh tượng ấm áp này, chỉ có Khương Đông Chính là có vẻ mặt hận sắt không thành thép.
Phương Diểu nói với Khương Thu Tự: "Con trai giống em nhiều hơn, con gái giống anh nhiều hơn."
Khương Thu Tự: "Tại sao?"
Chương 721 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]