Khương Đông Chính nhìn thấy bọn họ, con ngươi như muốn lòi ra ngoài: "Sao hai người lại ở đây?"
Phương Diểu chỉ vào hai đứa bé, lại chỉ vào trang viên nghỉ dưỡng theo chủ đề cổ tích: "Anh chị ở đây rất bình thường mà, còn hai người..."
Khương Đông Chính vội vàng nói: "Không phải như anh chị nghĩ đâu."
Khương Thu Tự: "Thế là sao?"
Kỳ Duyệt giải thích rất thoải mái: "Đây là cháu trai em, ban đầu là anh trai và chị dâu em định đưa cháu đến, nhưng trước khi ra ngoài thì hai người có việc đột xuất. Vì không đến được nên đã hỏi em có thể đưa bé đến không."
Phương Diểu: "Anh đã nói là không thể có chuyện đứa trẻ lớn nhanh như vậy."
Khương Đông Chính: "..."
Kỳ Duyệt nói tiếp: "Ban đầu em định hẹn hò với Đông Chính nhưng chúng em vốn không định trước là đi chơi ở đâu nên em hỏi ý kiến của anh ấy, rồi cả ba đến đây."
"Đông Chính? Hẹn hò?" Phương Diểu nhạy bén nắm bắt được từ khóa: "Cảm giác như việc hai người tự đưa con mình đi chơi cũng không còn xa nữa... á!"
Phương Diểu lại bị đánh một cái.
Khương Đông Chính sắp khóc, anh ta nói với Kỳ Duyệt: "Anh rể anh cứ như vậy đấy."
Kỳ Duyệt cười: "Em biết mà."
Khương Đông Chính nghĩ lại, cũng đúng, Kỳ Duyệt cũng khá thích chơi game, trên thế giới này, chắc không có người chơi game nào không biết Phương Diểu đáng ghét đến mức nào.
Hai đứa bé nhìn người trước mặt, vẫy vẫy tay nhỏ, Kỳ Duyệt nhìn chúng, nét mặt như ngã gục trước sự dễ thương ấy: "Dễ thương quá, dễ thương hơn cả cháu trai em hồi nhỏ."
Cậu bé bên cạnh nghe vậy, dù còn nhỏ nhưng đã lườm nguýt như quỷ con.
Phương Diểu: "Không thể nói như vậy, dù sao thì sau này hai đứa này cũng có thể là cháu trai của cô."
Dưới sự "tấn công" liên tục của Phương Diểu, nét mặt Kỳ Duyệt không khỏi đỏ lên.
Khương Thu Tự nhìn Khương Đông Chính: "Ngoại lệ cho phép cậu đánh anh ấy."
Khương Đông Chính: "Chị chắc chứ?"
Khương Thu Tự: "Chắc chắn."
Phương Diểu nghe vậy, so sánh vóc dáng của mình và Khương Đông Chính, anh nhanh chóng nhảy lên, quay người bỏ chạy.
Khương Đông Chính thấy anh định chạy là lập tức đuổi theo: "Anh quay lại đây."
Phương Diểu kêu lên: "Anh đang giúp cậu đấy, cậu không thể ơn đền oán trả được."
Thấy hai người chạy xa, Khương Thu Tự có chút buồn cười, không biết là mình và Phương Diểu đưa con đi chơi, hay là con cái đưa anh đi chơi.
Cháu trai của Kỳ Duyệt vừa rồi vẫn đang do dự, lúc này cuối cùng cũng lấy hết can đảm: "Chị Khương, chị có thể chụp ảnh chung với em không?"
Khương Thu Tự cười nói: "Được chứ."
"Ôi, không ngờ con lại là fan hâm mộ của chị Thu Tự." Kỳ Duyệt cười nói với Khương Thu Tự: "Bình thường nó không ngoan như vậy đâu, thằng nhãi ranh ma."
Cậu bé hùng hồn tuyên bố: "Chơi game thì có mấy ai không thích chị Khương."
Lúc này, Phương Diểu đã quay lại: "Còn tôi thì sao?"
Cậu bé suy nghĩ một lúc: "Vừa yêu vừa ghét, nhưng cháu không ghét."
Phương Diểu rất hứng thú: "Sao lại nói vậy?"
Cậu bé nghiêm túc nói: "Một là cháu còn quá nhỏ, vốn không thể theo đuổi chị Khương, hai là cháu không nạp tiền, chưa bao giờ nạp tiền vào trò chơi miễn phí."
Phương Diểu quay đầu nói với Khương Đông Chính đang đuổi theo mình: "Anh khuyên cậu nên cân nhắc lại về dì của cậu bé này."
Lời này vừa nói ra, hai người lại bắt đầu vòng truy đuổi thứ hai.
Bên kia, cậu bé nói với Kỳ Duyệt: "Dì phải nắm bắt cơ hội."
Mặt Kỳ Duyệt lại đỏ lên, đưa tay đập vào đầu cháu trai: "Nhóc con thì biết gì chứ."
Nếu là hẹn hò, Phương Diểu chắc chắn phản đối việc bốn người hẹn hò cùng nhau nhưng cả hai bên đều đưa theo "bóng đèn", cũng không có lý do gì để tách ra.
Bốn người tìm một chỗ, vừa ngắm cảnh vừa trò chuyện.
"Anh trai với chị dâu em đột nhiên có việc gì vậy?" Phương Diểu tò mò hỏi.
Kỳ Duyệt giải thích: "Anh trai và chị dâu em làm thiết kế mỹ thuật môi trường, cùng nhau mở một nhà xưởng, vốn là đã nộp phương án lên, bên A đã nói không có vấn đề gì, nhưng hôm nay đột nhiên lại yêu cầu sửa đổi, bảo bọn họ qua đó một chuyến."
Khương Đông Chính: "Bên A thật đáng ghét."
"Đúng vậy đúng vậy, bên A thật..." Phương Diểu đột nhiên phản ứng lại, công ty giải trí Tinh Không cũng không ít lần làm bên A: "Cậu mắng ai đấy!"
Khương Đông Chính: "Mắng bên A."
Phương Diểu nhìn Khương Thu Tự, phát hiện cô đang dỗ dành em bé, hoàn toàn không có ý định giúp anh, thế là quyết định tự ra tay. Anh mở vòng tay, giả vờ: "Ba, mẹ, hôm nay con và Khương Khương đưa em bé đi chơi, đoán xem chúng con gặp ai nào?"
Khương Đông Chính nghe vậy, biểu cảm ngay lập tức trở nên phong phú hẳn, anh ta vội vàng nhận lỗi, miệng thì nói, tay thì ra hiệu, thể hiện một chủ đề: "Đừng, anh rể, em sai rồi."
Phương Diểu lúc này mới tha cho anh ta, giáo dục cậu bé bên cạnh: "Nắm đấm không phải là yếu tố quyết định, có điểm yếu, có đầu óc, có chỗ dựa, điều này rất quan trọng."
Cậu bé dường như được dạy một bài học, gật đầu theo.
Kỳ Duyệt buồn cười.
Khương Đông Chính: "..."
Chương 741 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]