Vương Tùng là một chàng trai tốt bụng từ nhỏ, thấy ông hai định vào núi đốn củi, liền chủ động tiến lên giúp đỡ: "Ông hai, ông định đi đốn củi à, để cháu giúp ông."
Ông hai nhìn cậu ta: "Cậu được không đấy?"
Vương Tùng xắn tay áo lên, khoe bắp tay: "Tất nhiên là được rồi."
Ông hai nói: "Tôi không nói về thể lực, dạo này trên núi không yên ổn, cậu giúp tôi được nhưng phải hứa với tôi, trên đường đi, mặc kể nhìn thấy ai cũng đừng chào hỏi, cố gắng tránh xa."
Nghe vậy, Vương Tùng vội vàng đồng ý: "Không vấn đề."
Hai người lên núi, ông hai đi trước dẫn đường, quả nhiên chưa đi được bao lâu, đã nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đi lang thang trong rừng.
Vương Tùng cười lạnh, đã sớm đoán được sẽ có người đẹp dụ dỗ, nhưng ở chốn núi rừng hoang vu này đột nhiên xuất hiện một người đẹp, cái bẫy này quá tầm thường, xem ra Phương Diểu cũng chỉ đến thế, sáo rỗng.
"Bên này, đừng làm kinh động đến cô ta." Ông hai nhắc nhở.
Vương Tùng gật đầu, cẩn thận đi vòng qua theo ông hai, một thẳng lên núi, quả nhiên gặp khá nhiều người.
Không biết đi bao lâu, hai người đến một túp lều gỗ.
Ông hai: "Đi vào nghỉ một lát."
"Vâng." Vương Tùng đi theo vào, ngồi phịch xuống rồi hỏi: "Ông hai, chúng ta cứ trốn mãi thế này thì làm sao chặt củi được, còn những người bên ngoài kia rốt cuộc là cái gì, yêu quái sao?"
"Đúng vậy, là yêu quái." Dứt lời, ông hai quay người đóng cửa lại, ánh sáng trong lều gỗ biến mất, trong bóng tối, ngọn lửa bùng lên, nhìn xung quanh, đâu còn túp lều gỗ nào nữa, chỉ là một hang động, xung quanh chất đầy xương cốt và trứng sâu.
Ông hai quay người xé lớp mặt nạ trên mặt, cười dữ tợn: "Đều là yêu quái, không ngờ ta may mắn thế, mua một tặng một, vừa mới ăn xong con già, lại tặng thêm một con non, ta còn sợ yêu quái khác nhìn thấy, đến cướp với ta."
Dứt lời, cánh tay của ông hai cũng nổ tung, vươn ra bốn chân, một chân có dao ở đầu, một chân có nĩa, còn hai chân còn lại lần lượt là thìa và đũa, đôi mắt người của nó cũng biến thành mắt kép của côn trùng, đánh giá Vương Tùng: "Ăn từ đâu trước thì ngon hơn nhỉ."
Vương Tùng: "Á!!!"
Một giây sau, Vương Tùng đã bị đá ra ngoài, cậu ta nhanh chóng tháo thiết bị, toàn thân vẫn không thoải mái, từng sợi lông tơ dựng đứng khiến cậu ta cảm thấy có thứ gì đó đang bò trên người. Cậu ta nhảy khỏi ghế, vừa vỗ vào người vừa kêu lên: "Sau này tôi sẽ gọi là Vương Hèn, tôi không chơi nữa."
Mặc dù những người khác trong phòng xét duyệt rất thích trò vui này nhưng cũng phải đối mặt với cùng một vấn đề, Vương Tùng không chơi nữa, vậy thì ai chơi?
"Hay là cậu cố thêm chút nữa đi?"
"Đúng vậy, đây là công việc, cố gắng chịu đựng một chút là qua thôi."
"Đúng vậy, đừng lo lắng, tất cả đều là giả, chỉ là trò chơi thôi."
Cả nhóm người an ủi, khuyên nhủ.
Vương Tùng sắp khóc: "Tôi là người mới nhưng tôi không ngốc, các người đừng bắt nạt tôi."
Cuối cùng, thủ phạm, người đã đổi nhiệm vụ của mình cho Vương Tùng, Bạch Huyên nói một câu công bằng: "Đúng thật là hơi làm khó cậu ấy rồi."
Mọi người nhìn cô ấy: "Vậy là cô muốn đổi lại nhiệm vụ à?"
Bạch Huyên lập tức tuyên bố, cô ấy chỉ nói lời công bằng nhưng tuyệt đối không làm việc công bằng: "Không đổi!"
Vương Tùng: "..."
"Trò chơi này có bao nhiêu cảnh vậy?" Có người hỏi.
Mọi người cũng rất tò mò nhưng trên bảng đánh giá không ghi.
"Hay là hỏi thử xem?"
"Hỏi ai?"
"Liên hệ với công ty giải trí Tinh Không chứ ai."
Thương lượng xong, Vương Tùng liên hệ với công ty giải trí Tinh Không.
Bên công ty, Phương Diểu bước tới hỏi: "‘Ác Mộng Vô Tận’ đã nộp để xét duyệt chưa?"
Cấp dưới gật đầu: "Đã nộp rồi... ồ, phòng xét duyệt liên lạc."
"Hử? Phòng xét duyệt liên lạc? Có vấn đề gì sao?" Nghe vậy Phương Diểu đứng sau cấp dưới.
Vương Tùng cũng không ngờ rằng sau khi cuộc gọi video bên công ty giải trí Tinh Không được kết nối, Phương Diểu cũng có mặt.
"Xin chào, cho hỏi có vấn đề gì trong quá trình xét duyệt sao ạ?" Nhân viên bên công ty giải trí Tinh Không hỏi.
Vương Tùng tìm một cái cớ: "Khụ khụ, các anh điền bảng thông tin này không đầy đủ, không ghi tổng cộng có bao nhiêu cảnh."
Phương Diểu ngạc nhiên: "Trước đây cần phải ghi sao?"
Anh đã lên tiếng, cấp dưới không nói gì nữa, để anh trao đổi với phòng xét duyệt.
Vương Tùng giải thích: "Lúc trước chỉ cần chạy một lần là có thể xét duyệt xong, có thể không cần ghi, nhưng các cảnh của trò chơi này lại thay đổi ngẫu nhiên."
Phương Diểu "xì" một tiếng, nghe có vẻ rất bỉ ổi: "Mặc dù là ngẫu nhiên nhưng chỉ cần không bị dọa đến mức bị đá ra khỏi trò chơi thì những cảnh đã vượt qua sẽ không xuất hiện lại, cậu hiểu ý tôi chứ."
Mọi người trong phòng xét duyệt: "..."
Có thể không hiểu sao, chỉ cần không bị dọa đến mức phải ra ngoài, vẫn có thể xét duyệt xong tất cả các cảnh trong một lần, nhưng vấn đề không phải là không làm được à.
Vương Tùng: "Khụ khụ, nói thì nói vậy nhưng tôi vẫn hy vọng anh có thể báo cáo một chút."
Chương 750 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]