"Nghe nói nhà hàng này đắt lắm, không ăn nổi."
"Lần trước tôi thấy có người đăng hóa đơn thanh toán, một bữa ăn hết 200 nghìn, chưa tính tiền rượu."
"Đã ăn một lần, ý kiến cá nhân là vẫn ổn."
"Đại lão, thiếu em trai xách đồ không ạ?"
"Tại sao lại @ Tổng giám đốc Tưởng, không phải nên là @ Tổng giám đốc Khương sao?"
"@Tổng giám đốc Khương, chồng cô đang đi câu trai bên ngoài, hẹn hò với đàn ông!"
Tưởng Tài Vanh làm xong việc, mở vòng tay lên thấy nhắc nhở có tin nhắn, mở ra xem, suýt chút nữa thì nghẹn
Ý của Phương Diểu này còn không rõ ràng à, một bữa vài trăm nghìn như vậy, anh ta tuyệt đối không làm kẻ ngốc.
"Chu Hằng." Tưởng Tài Vanh gọi Chu Hằng vào: "Năm nay đi đặt một quán ăn bình dân, bình quân đầu người không quá 200... Không, bình quân đầu người không quá 10 tệ."
Chu Hằng ngẩn người, năm nay đặt sớm vậy sao? Năm nay ông chủ đầu hàng sớm quá, anh ta cười khổ: "Ông chủ, bình quân đầu người 10 tệ thì hơi khó."
Tưởng Tài Vanh cũng không so đo: "Thôi, vẫn là 200 đi."
"Được." Nghe vậy, Chu Hằng lập tức đi làm.
...
Sau khi cuộc bình chọn trực tuyến bắt đầu: "Xâm Lăng" một mình một ngựa, không có gì khác so với những năm trước.
"Tại sao vẫn phải bình chọn cho Phương Diểu vậy."
"Không còn cách nào khác, mặc dù tôi rất không muốn, rất không muốn bình chọn cho anh ta nhưng tôi không thể làm trái lương tâm."
Phương Diểu mở cuộc bình chọn, tay run run, tự bầu cho mình một phiếu, đang vui vẻ thì bị Khương Thu Tự gọi lên tầng.
"Bị em phát hiện rồi à?" Phương Diểu vào cửa hỏi.
Khương Thu Tự nghi ngờ: "Phát hiện cái gì?"
Phương Diểu: "Anh tự bỏ phiếu cho mình."
Khương Thu Tự vừa buồn cười vừa bất lực: "Ai quan tâm anh bỏ phiếu cho ai, tìm anh có chuyện chính, bên Chính phủ."
Phương Diểu: "Ồ?"
Khương Thu Tự nói: "Vừa nhận được thông báo, sau Tết sẽ tiến hành vòng giải đáp thắc mắc thứ hai, nếu không có vấn đề gì, bên chúng ta có thể lập dự án, trong thời gian đó sẽ thương lượng với chúng ta về cách thức giám sát trong tương lai."
"Đồng ý nhanh như vậy hả?" Phương Diểu hơi ngạc nhiên: "Có phải điều này chứng tỏ kết quả tuyển tình nguyện viên thử nghiệm rất tốt không?"
Khương Thu Tự gật đầu: "Có lẽ vậy."
"Vậy thì tốt quá, sang năm phải làm một trận lớn rồi." Phương Diểu nằm dài trên ghế sô pha.
Khương Thu Tự nhìn anh: "Trông anh thế này không giống như muốn làm một trận lớn đâu."
Phương Diểu nói như lẽ đương nhiên: "Chưa đến năm sau mà!"
Khương Thu Tự cầm con thú nhồi bông trên bàn ném về phía anh.
Phương Diểu không né không tránh, dùng mặt đỡ: "Anh nói này, em toàn dùng trò cũ, có thể đổi trò mới mẻ hơn được không?"
"Muốn mới mẻ phải không?" Dứt lời, Khương Thu Tự xắn tay áo đứng dậy.
Phương Diểu nhìn thấy, dứt khoát nhảy dựng lên chạy mất.
Trông thì có vẻ mọi chuyện đã xong xuôi, chỉ cần chờ tin tốt là được nhưng Phương Diểu cũng không dám quá thả lỏng, dù sao vẫn còn vòng giải đáp thắc mắc thứ hai, ai biết được đám chính khách này sẽ đưa ra những vấn đề gì, có mục đích gì.
Là người thiết kế, nếu thế giới ảo lớn có thể đạt được như kỳ vọng của anh, đừng nói đến giám sát, ngay cả khi giao cho Chính phủ vận hành, anh cũng có thể chấp nhận. Dù sao làm ra thì phải chịu trách nhiệm với thế giới rộng lớn này, chỉ dựa vào anh và Khương Thu Tự để vận hành một thế giới, thì quá vất vả, trách nhiệm cũng quá lớn.
Nhưng với một tiền đề, đó là thế giới ảo này sẽ không bị các chính khách biến thành dáng vẻ mà anh ghét. Anh hy vọng đây là một thế giới vui vẻ hơn, tự do hơn, có thể phát huy trí tưởng tượng hơn, có thể thể hiện tài năng hơn. Nếu hoàn toàn biến thành giống với thế giới thực, thì ý nghĩa tồn tại của nó là gì chứ.
Để chuẩn bị cho vòng giải đáp thắc mắc thứ hai và cuộc đàm phán trong tương lai, Phương Diểu cũng nghiêm túc hơn.
Chút thời gian trước lễ trao giải trôi qua rất nhanh, năm ngoái Khương Thu Tự không tham dự lễ trao giải, năm nay đã xuất hiện cùng Phương Diểu, phong thái vẫn như xưa.
Phương Diểu vừa vào đã bắt đầu tìm Tưởng Tài Vanh: "Thế nào, đã đặt chỗ chưa?"
Tưởng Tài Vanh bình tĩnh gật đầu: "Đặt rồi."
Phương Diểu hỏi tiếp: "Có phải nhà hàng mà tôi nhắc đến không?"
Tưởng Tài Vanh: "Gần giống."
"Gần giống? Không phải cùng một nhà hàng, nhưng cùng đẳng cấp à?" Phương Diểu lập tức khen anh ta: "Có tầm nhìn, có thể mang theo vợ không?"
Tưởng Tài Vanh nhìn Khương Thu Tự, nói với Phương Diểu: "Không được!"
Nghe vậy, Phương Diểu lập tức thu lại lời khen có tầm nhìn vừa rồi: "Chẹp, khen sớm quá rồi."
Tưởng Tài Vanh: "..."
Người chế tác Nhan Diên đi bên cạnh Tưởng Tài Vanh lại hiểu rõ tình hình, mời Phương Diểu ăn ở quán bình dân thì không thành vấn đề, nhưng nếu dẫn Tổng giám đốc Khương theo… Ông chủ không thể mất mặt như vậy.
Lúc trao giải, Phương Diểu rất mong chờ, lễ trao giải thường niên cũng như dự đoán, không có gì bất ngờ. Mặc dù những năm gần đây, ban giám khảo đã tìm nhiều lý do để trao giải thưởng này cho người khác nhưng như cư dân mạng đã nói, không thể làm trái lương tâm.
Chương 758 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]