Virtus's Reader
Ngươi Lại Thông Quan

Chương 767: CHƯƠNG 767: KHÔNG DÙNG THÌ PHÍ

"Ai mà biết được."

Mọi chuyện diễn ra như dự kiến, ngược lại, các cuộc thảo luận trên mạng không sôi nổi như vậy.

Phương Diểu: "Vậy mà đã lắng xuống rồi?"

"Ừ." Khương Thu Tự gật đầu, đang định ăn tiếp, đột nhiên lại nhận được cuộc gọi video từ bên Ủy ban giám sát trò chơi.

Cô chấp nhận lời mời, cửa sổ video mở ra, chủ tịch Ủy viên cười nói: "Tiểu Khương, không làm phiền giờ nghỉ trưa của cô chứ?"

Khương Thu Tự lắc đầu: "Không, ông tìm tôi có chuyện gì?"

"Là thế này..." Khi chủ tịch Ủy ban nói chuyện với Khương Thu Tự, Phương Diểu cũng lắng nghe ở bên cạnh.

Ý của chủ tịch Ủy ban là, Chính phủ chuẩn bị thử cho đăng tải ý thức thể vào thử nghiệm trong không gian ảo khác, vì Chính phủ đã đồng ý với kế hoạch thế giới ảo trong tương lai của công ty giải trí Tinh Không nên lần thử nghiệm này, bọn họ cũng chuẩn bị sử dụng trò chơi của công ty.

Phương Diểu vốn định nói, để những người này trực tiếp vào "Virtual Life" là được, trò chơi này chắc chắn phù hợp với lần thử nghiệm này.

Nhưng vừa định mở miệng, anh lại chuyển hướng suy nghĩ, đây đều là những nhân viên thử nghiệm không tồi, không tận dụng chẳng phải rất lãng phí à.

Phương Diểu vội vàng lên tiếng: "Để bọn họ thử ‘Tiên Giới’ đi?"

Phương Diểu không ở trong ống kính, vừa nãy vẫn không mở miệng, chủ tich Ủy viên nghe anh nói, mới phát hiện anh cũng ở đây: "Ồ, Tiểu Phương cũng ở đây à."

Phương Diểu tiến lại gần: "Vâng, ‘Tiên Giới" là sản phẩm chúng tôi sắp phát hành vào nửa cuối năm, có thể để mọi người thử nghiệm."

Chủ tịch Ủy viên suy nghĩ chốc lát, vui vẻ chấp nhận: "Được, mấy ngày nữa, cậu và Tiểu Khương đến đây một chuyến."

Phương Diểu: "Không vấn đề."

Kết thúc cuộc gọi video, Khương Thu Tự quay đầu hỏi: "Để bọn họ vào ‘Tiên Giới’ á?"

Phương Diểu: "Nhân viên thử nghiệm miễn phí, không dùng thì phí."

Khương Thu Tự nghĩ cũng đúng, thử trò nào chẳng được, dù có vấn đề gì thì bên Chính phủ cũng tự gánh chịu, không thể đổ lỗi cho bọn họ.

"Không phải ‘Tiên Giới’ là trò chơi đơn sao? Bên Chính phủ chắc cũng muốn thử thế giới nhiều người chơi nhỉ?" Khương Thu Tự hỏi.

Phương Diểu nói: "Yên tâm, ‘Tiên Giới’ có cốt truyện chơi đơn, cũng có một máy chủ nhiều người chơi. Nghe em nói vậy, đột nhiên anh thấy lo lắng rồi."

Khương Thu Tự tò mò hỏi: "Lo lắng gì?"

Phương Diểu giải thích: "Chế độ nhiều người chơi của ‘Tiên Giới’ hơi giống với máy chủ bậc thầy của ‘Săn Thú Dị Tinh’, mỗi người chỉ có một mạng, bất kể tu luyện cảnh giới, chỉ cần chết thì sẽ xóa tài khoản.”

“Mà ‘Săn Thú Dị Tinh’ là người chơi đấu với quái vật, còn chế độ nhiều người chơi của ‘Tiên Giới’ thì không cấm pvp, cướp đoạt thiên tài địa bảo nhất định phải pvp, người bình thường chắc sẽ không sao, nhưng nếu ý thức thể đánh nhau có xảy ra chuyện gì thật thì phải làm sao?"

Nghe thấy pvp, Khương Thu Tự lập tức trở nên hưng phấn, nhưng cô không quên trả lời câu hỏi của Phương Diểu: "Yên tâm, anh nghĩ tại sao Chính phủ lại chọn trò chơi để thử nghiệm, chẳng phải là để thử nghiệm tính ổn định của ý thức thể trong mọi tình huống à? Không gian ảo có môi trường phức tạp nhất chính là trong trò chơi, đây là kế hoạch của Chính phủ."

Phương Diểu: "Em nói vậy thì anh yên tâm rồi."

Khương Thu Tự vội hỏi: "Khi nào cho pháp hành ‘Tiên Giới’ vậy?"

Phương Diểu: "Em chơi hết ‘Thức Tỉnh Siêu Năng Lực’ rồi nói sau."

Khương Thu Tự khẽ hừ: "Còn không nhanh lên."

"Xì." Dứt lời, Phương Diểu bưng đồ ăn đứng dậy.

Khương Thu Tự: "Anh làm gì vậy, em còn chưa ăn xong."

Phương Diểu: "Nói chuyện lâu như vậy, đồ ăn nguội hết rồi, anh đi hâm nóng lại."

Khương Thu Tự cười: "Bây giờ chu đáo thế, nguội một chút không sao."

"Vậy sao được?" Phương Diểu không nói nhiều, đi hâm nóng đồ ăn rồi mới mang về, ngồi xuống nói: "Anh biết em không sao, anh sợ anh ăn đau bụng."

Khương Thu Tự vốn đang vui vẻ, nghe anh nói vậy, rất muốn dùng hai chiếc đũa kẹp anh.

Thấy Phương Diểu gắp thịt, Khương Thu Tự tức giận, tay run lên, đôi đũa trong tay liền cướp mất miếng thịt trên đũa của anh.

"Em làm cái gì?" Phương Diểu kêu lên.

Khương Thu Tự khiêu khích: "Ngon, vui."

Phương Diểu tức điên người, lại gắp, Khương Thu Tự lại cướp, hai người tranh đấu trên bàn ăn.

Để cướp được thức ăn, Phương Diểu đã dùng đủ mọi chiêu trò, nào là dương đông kích tây, điều hổ ly sơn, bí mật vượt sông, đáng tiếc đều bị Khương Thu Tự phá giải hết.

Nhìn Khương Thu Tự bỏ miếng thịt cuối cùng vào miệng, Phương Diểu "áu u" ném đũa, nhào tới miệng cô, muốn cướp lại.

Khương Thu Tự buồn cười, chặn anh lại: "Anh làm cái gì, anh là chó à?"

Phương Diểu tức giận: "Em là..."

May lý trí giúp anh dừng lại kịp lúc.

Khương Thu Tự hỏi: "Hử? Em là gì? Anh muốn nói gì?"

"Không có gì." Phương Diểu vội vàng chữa cháy: "Ý anh là, em là vợ anh, nhường em là lẽ đương nhiên."

Khương Thu Tự: "Phải không, sao em nghe giọng điệu không giống vậy nhỉ."

"Sao lại không giống, ảo giác, đều là ảo giác." Dứt lời, Phương Diểu nhìn thời gian, nhà ăn chắc vẫn còn đồ ăn thừa, anh nhanh chóng đứng dậy: "Chiều nay anh còn bận làm việc, đi xuống đây."

Chương 767 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!