"Ừm..." Khương Thu Tự tiến lại gần anh, nói: "Hình như đang nói dùng roi da đánh ai đó? Đánh ai vậy?"
Phương Diểu cảm thấy bây giờ bản thân giống một biểu tượng cảm xúc mồ hôi đổ như thác nước: "À cái này..."
Khương Thu Tự: "Khó trả lời lắm sao?"
Phương Diểu vội vàng bịa đặt: "Anh quên rồi, sau khi tỉnh dậy không nhớ cũng là chuyện bình thường, có thể là đang làm một trò chơi cho em bé, đánh con lừa nhỏ hay gì đó."
"Anh mới là con lừa nhỏ." Khương Thu Tự ra tay dứt khoát.
Phương Diểu: "Á... Hiểu lầm!!!"
Tan ca về thăm con, em trai đang ngủ, chị gái cứ như biết bọn họ sắp về, đứng chờ ở cửa, thấy bọn họ liền dang hai tay ra: "Bế bế."
Phương Diểu ngồi xổm xuống: "Muốn ai bế? Ba hay mẹ?"
"Ba..." Chữ "ba" của đứa nhỏ còn chưa nói hết, Khương Thu Tự đã đi qua bế bổng cô bé lên.
Phương Diểu kêu lên: "Em làm gì vậy, em chơi xấu."
Khương Thu Tự: "Ai nhanh tay thì được!"
Phương Diểu: "Em không tôn trọng nguyện vọng của con, người mẹ xấu xa."
"Muốn ăn đòn à?" Khương Thu Tự trừng mắt nhìn anh, quay đầu nhìn con gái: "Mẹ bế không được sao?"
Con gái cười toe toét: "Mẹ bế."
Khương Thu Tự quay đầu, đắc ý nhìn Phương Diểu.
Phương Diểu hừ một tiếng: "Còn không phải vì nể em ừm ừm."
Thấy anh cố tình lấp lửng, Khương Thu Tự hừ một tiếng: "Anh nói đi."
Phương Diểu: "Tên thân mật của anh là Phương Tòng Tâm, em mới biết à?"
Tiếng nói chuyện khiến em trai đang ngủ cũng tỉnh giấc, thấy ba mẹ về, lập tức bò đến cạnh giường chờ sự cưng nựng của bọn họ.
Đang cưng nựng hai đứa bé, Khương Thu Tự nhận được tin nhắn, thời gian thử nghiệm "Tiên Giới" đã được xác định.
Cô đưa thời gian cho Phương Diểu xem: "Không có vấn đề gì chứ?"
Phương Diểu gật đầu: "Không vấn đề gì."
Một tuần sau, Phương Diểu và Khương Thu Tự dẫn các nhân viên kỹ thuật của tổ bốn nhóm dự án đến trung tâm nghiên cứu mới thành lập.
Trung tâm nghiên cứu này chuyên xử lý việc truyền tải ý thức não bộ lên không gian ảo, Chương Tín Văn đang thụ án ở đây với tư cách là nhân tài đặc biệt.
Ông ta không thể rời khỏi trung tâm nghiên cứu, không thể ra vào phòng thí nghiệm khi không có người đi cùng. Ông ta có thể lên mạng nhưng sẽ bị giám sát toàn bộ quá trình, không được phép phát biểu bất kỳ điều gì khi chưa được phép, ngoài ra, không còn bất kỳ hạn chế nào nữa.
Phương Diểu và Khương Thu Tự đến nơi, có chuyên gia tiếp đón, đồng thời giới thiệu sơ lược về tình hình hiện tại của trung tâm nghiên cứu cho bọn họ.
Tính đến nay, số lượng tình nguyện viên được tuyển dụng đã truyền tải ý thức lên không gian ảo đã đạt đến 1000 người, tất cả mọi người vẫn sử dụng hộ khẩu ban đầu của bản thân, hiện đang sinh sống trong không gian ảo được tạo riêng cho bọn họ.
Trước mắt, tình trạng của tất cả các ý thức thể đều rất ổn định, không gian ảo mà bọn họ sinh sống là một mạng cục bộ, Chính phủ cho phép những người này giao lưu với gia đình, nhưng bây giờ vẫn chưa mở quyền truy cập internet cho bọn họ vì lý do an toàn.
Lần này vào game từ mạng cục bộ dành riêng cho ý thức thể chính là một đợt kiểm tra tính ổn định.
Đợt kiểm tra này tự nguyện tham gia, không ngờ số người đăng ký lại đạt đến 100%, trong lòng những người đến làm tình nguyện viên đều đã chuẩn bị sẵn sàng, bọn họ khao khát cuộc sống mới.
Không giống như những người chơi bình thường, trước đây những tình nguyện viên này không có nhiều cơ hội tiếp xúc với trò chơi, như Chương Khả Tâm, phần lớn thời gian đều ngủ đông trong khoang y tế, thời gian tỉnh táo có hạn, đều dành để ở bên cạnh ba mẹ, không chơi nhiều trò chơi nhưng cô ấy lại biết đến công ty giải trí Tinh Không.
Trò chơi "Có Đôi Có Cặp", cô ấy và ba mẹ đều chơi một lần, nhưng vẫn chưa thỏa mãn, cô ấy rất hy vọng bản thân có thể chơi lại một lần nữa với bạn trai, đáng tiếc là...
Nhưng bây giờ cô ấy đã nghĩ thông suốt, có thể thoát khỏi đau đớn về thể xác, có được cuộc sống số, tốt hơn trước đây rất nhiều, sau này tìm một người bạn trai trên mạng, ngoài việc không thể sinh con thì cũng không khác gì so với cuộc sống thực.
"Trước tiên hãy thử chế độ cốt truyện một người chơi." Bên phía Phương Diểu cung cấp máy khách, do nhân viên của trung tâm nghiên cứu mở kênh.
Sau khi nhận được quyền hạn, Chương Khả Tâm chào mẹ, rồi đăng nhập vào "Tiên Giới".
Nhân viên công tác: "Phát hiện người dùng đăng nhập, trạng thái ý thức thể ổn định."
Phương Diểu liếc nhìn, hệ thống nhận dạng người dùng giống như người dùng bình thường, nhưng ID người dùng và địa chỉ IP đều có một dấu sao.
Nhân viên chú ý đến ánh mắt của anh, giải thích: "Vì thiết bị ảo không thể phát hiện được huyết áp, nhịp tim của người dùng nên khi nhận dạng vẫn phải phân biệt, chúng tôi cũng phải theo dõi địa chỉ IP mang ý thức thể mọi lúc, cho nên chúng tôi đánh dấu phân biệt với người dùng bình thường. Tất nhiên chỉ có chúng tôi mới có thể nhìn thấy dấu sao này, người dùng bình thường không thể nhìn thấy."
Chương 771 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]