Cả nhà kích động không thôi, nhiệt liệt thảo luận chuyện đứa bé, cho dù bụng Diêu Nam vẫn chưa nhô lên.
Hứa Bân cũng uống rượu rất là vui vẻ, vừa nghĩ tới mình sắp có con rồi, sự mong đợi đó tăng lên theo đường thẳng thập phần hung mãnh.
Ăn khuya xong, Thẩm Như Ngọc vung tay lên, chị vợ em vợ dọn bàn dọn đồ.
"Mẹ, con không kiều quý đến mức đó."
Diêu Nam đỏ mặt nói một câu.
Thẩm Như Ngọc trực tiếp lườm cô một cái, nói: "Mày cứ thành thật ngồi đó đi!"
Nói xong bà càng là hướng về phía con rể khai hỏa nói: "Con rể, con hiện tại cũng có mấy đồng tiền rồi, trong thời gian mang thai vì an toàn, hay là Nam Nam đừng đi làm nữa an tâm ở nhà dưỡng thai là được rồi."
"Con thấy được!"
Hứa Bân lập tức gật đầu đồng ý, trong thẻ mình một trăm sáu mươi vạn thế nào cũng đủ rồi.
Nào biết Diêu Nam luôn ôn thuận ngoan ngoãn nhíu mày thanh tú, nói: "Không được, không đi làm thì con không có việc gì làm sẽ buồn chết mất."
Diêu Hân vừa nghe đều từ trong bếp ra trợ công: "Nam Nam chị xin em, đều mang thai rồi đi làm cái gì hả em, em rể lại không phải không nuôi nổi em."
Tính cách hai chị em rất kỳ quặc, Diêu Nam thuộc về tuyệt đối số khổ, bạn bảo cô ăn ngon lười làm đi hưởng phúc cô sẽ trực tiếp phát điên.
"Không được, vẫn nên đi làm bình thường, con lại không phải vừa mang thai là có phản ứng lớn."
Diêu Nam thái độ mãnh liệt từ chối: "Có phản ứng thì con tự mình sẽ đình công, không có thì vẫn là đi làm bình thường tốt nhất, mẹ cũng học qua hộ lý nên biết thế nào."
"Vận động thích hợp tốt cho cả thai phụ và thai nhi, hơn nữa lúc đó mẹ mang thai bọn con chẳng phải cũng đang đi làm sao!"
"Không có vận động thì, ảnh hưởng hấp thu đối với thai nhi đầu tiên không tốt, đối với cơ thể thai phụ cũng không tốt ảnh hưởng sinh nở tự nhiên."
Thẩm Như Ngọc lúc này cảm xúc kích động, bồi thêm một câu: "Vậy hiện tại sinh hoạt tình dục còn có ảnh hưởng đấy."
"Con, con biết, bọn con sẽ khắc chế mà."
Diêu Nam đỏ mặt cúi đầu xuống.
Đùa giỡn một chút rạng sáng đêm đã khuya, Diêu Nam ngáp liên thiên biểu thị muốn đi ngủ.
Diêu Hân nghĩ một chút nói: "Mẹ, con ngủ với mẹ."
Bình thường là ai về phòng nấy, em vợ Diêu Nhạc Nhi là vui vẻ nhất, hưởng thụ khuê phòng mới đầy nội thất cao cấp của mình vui vẻ không thôi, hoan hô một tiếng liền nhảy nhót lên lầu.
Hứa Bân và Diêu Nam về phòng mới, vào phòng xong Hứa Bân ôm cô sờ soạng cơ thể cô, dục vọng chưa phát tiết ra ngoài liên tục bành trướng.
"Ông xã..."
Diêu Nam nắm nhục bổng sáo lộng, Hứa Bân là trạng thái không mảnh vải che thân, Diêu Nam mặc quần lót, e thẹn không thôi nói: "Lát nữa em thổi cho anh ra được không, thai kỳ đầu thật sự không thể làm tình."
"Ngốc ạ em, làm hay không quan hệ lớn không, chúng ta là cả đời lại không phải chỉ có mấy tháng này."
Hứa Bân gạt tay cô ra, sau đó ôm cô hôn lên, Diêu Nam vẻ mặt kinh hỉ lại dịu dàng phối hợp.
Hôn một trận cô nhìn căn phòng mới tinh nằm sấp trên ngực Hứa Bân, dịu dàng vô cùng nói: "Ông xã, em mong chờ quá, anh nói con trai tốt hay con gái tốt."
"Con gái đi, đáng yêu giống Nam Nam của anh, con trai thì với cái dạng này của anh có thể làm hai chúng ta tức chết."
"Không được nói bậy, ông xã đã đủ ưu tú rồi."
Đả tình mạ tiếu đặc biệt vui vẻ, Diêu Nam mãn tâm mong đợi sờ bụng mình, đầy mặt đều là hào quang của tình mẫu tử.
Trong mắt Hứa Bân cô là Linh Mộc Ái Lý thân hình bốc lửa, nhưng theo lời hệ thống thì trong mắt người khác đều là cô gái xấu xí đó, trong mắt chính cô vẫn là sự tồn tại rất tự ti.
"Ông xã... đợi em ba tháng sau, đưa phía sau cho anh nữa được không."
Diêu Nam cẩn thận từng li từng tí nói, đã quỳ dưới háng, nắm lấy nhục bổng của chồng liếm láp.
Trong mắt cô là cẩn thận từng li từng tí lấy lòng, nhưng trong mắt Hứa Bân em gái cấp bậc Linh Mộc Ái Lý đang khẩu giao cho bạn, mức độ kích thích thỏa mãn đó quả thực là bút mực khó tả.
Đặc biệt vợ vén tóc dài buộc lên, trong miệng luôn ngậm quy đầu, vẻ mặt say mê và mộng si, ngước mắt nhìn bạn đều là tình cảm dạt dào dịu dàng, có thể tưởng tượng đây là sự thỏa mãn tuyệt vời thế nào.
"Bảo bối, ông xã chưa từng yêu cầu gì, em nguyện ý hay không là quyết định của em."
Hứa Bân vuốt ve mặt cô, cực kỳ ôn tồn nói: "Từ lúc chúng ta quen biết, đến khi chúng ta là vợ chồng, anh có lúc nào không tôn trọng em không."
"Ông xã..."
Diêu Nam động tình nỉ non, tốc độ nuốt nhả nhanh hơn, cho dù không đạt đến trình độ thâm hầu cũng đặc biệt dụng tâm.
Khiến người ta kinh ngạc là cửa phòng đột nhiên mở ra, đặc biệt đột ngột.
Cửa vừa mở Diêu Hân đình đình ngọc lập đứng ở cửa, trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh này cũng không biết nói gì.
Diêu Nam bị dọa đến run rẩy dừng cả động tác. Đừng nói là cô Hứa Bân cũng bị dọa, mạnh mẽ ngồi dậy ôm lấy cái đầu nhỏ của vợ đang phục dưới háng mình: "Chị cả, chuyện gì thế."
Diêu Hân ở cửa nhất thời xấu hổ đứng hình, không ngờ vừa vào cửa đã nhìn thấy hình ảnh nóng bỏng như vậy.
Diêu Nam nhả nhục bổng ra, xấu hổ đỏ bừng mặt nhưng bàn tay nhỏ nắm lấy nhục bổng tiếp tục sáo lộng, không để khoái cảm của chồng gián đoạn, không thể không khen một câu đúng là hiền thê.
"Chị cả, chị làm gì thế, vào không gõ cửa."
Diêu Nam hiếm thấy tiên thanh đoạt nhân.
Diêu Hân không ngờ ngay trước mặt mình em gái còn đang phục vụ chồng, sắc mặt phát quẫn vội vàng đóng cửa phòng lại, cách cửa nói:
"Trước đây quen rồi mà, mẹ tìm em đấy."
"Thế chị cũng phải gõ cửa mới được vào chứ, quá đáng lắm."
Diêu Nhạc Nhi sớm đã nghe thấy động tĩnh đắm chìm trong hương khuê mới của mình, lúc này không nhịn được ghé vào cửa nghe trộm, cái đầu nhỏ xoay chuyển nghĩ thầm chị hai tức cấp bại hoại như vậy chắc chắn là bị nhìn thấy cái gì rồi.
Có điều chị hai mang thai rồi không thể làm tình a... vậy rốt cuộc là khẩu giao, nhũ giao, hay là... giang giao.
Nghe lời của Diêu Nam, em vợ mặt đầy e thẹn nghĩ: Chị hai chồng chị càng quá đáng, không chỉ không gõ cửa còn có chìa khóa phòng em nữa này.