Virtus's Reader
Người Ở Rể Vinh Quang

Chương 1105: CHƯƠNG 10: BA NGƯỜI MỘT GIƯỜNG, DÂM HÍ MỞ MÀN

Giang Đồng Nhi vừa đến căn phòng kéo rèm cửa sổ lên, điều hòa vừa mở liền ngay trước mặt hai người cởi quần áo.

Thân hình ma quỷ, dưới sự tôn lên của một bộ nội y màu tím càng là yêu nhiêu, đường cong linh lung hoàn mỹ không thua kém gì Diêu Hân, Hứa Bân rõ ràng nghe được tiếng Từ Tiểu Mạn nuốt nước miếng.

Từ Tiểu Mạn nhìn chằm chằm nàng nói: "Bà cái đồ lẳng lơ này, cái này liền bắt đầu cởi, còn thật mang đàn ông chuẩn bị qua đêm a."

"Vậy thì sao, lười đi khách sạn a, giặt ga giường ngày mai gọi người giúp việc theo giờ làm là được rồi."

Giang Đồng Nhi lườm nàng một cái, nói: "Bà đây còn mặc áo ngực là phòng bà cái đồ lẳng lơ này, nếu không lúc này tôi sớm cởi rồi."

"Kháo, đến mức đó sao!!!"

Từ Tiểu Mạn mắng mắng liệt liệt nói: "Bà đây sờ không được, nhìn còn không được a, bà đây lại không phải chưa từng xem."

"Cũng đúng!"

Giang Đồng Nhi cười tủm tỉm nói: "Bất quá chính là không cho bà xem, tức chết bà, muốn nhìn thì tôi cởi quần hắn cho bà xem."

Nói xong, Giang Đồng Nhi nghịch ngợm lột quần ngoài của Hứa Bân xuống, Hứa Bân đang bày những đồ nhắm rượu kia ra đĩa, cười ha hả phối hợp.

Giang Đồng Nhi chỉ cởi quần ngoài và áo trên, chừa lại một cái quần lót dục cái di chương, lúc này làm xong Hứa Bân ngồi xếp bằng.

"Anh nóng hay không a!!"

Giang Đồng Nhi cười hi hi nói: "Thao đều thao qua rồi, lúc này còn ở đây giả bộ cái gì a."

Từ Tiểu Mạn lườm nàng một cái, nói: "Tôi nói bà hiện tại càng ngày càng trắng trợn rồi, trước kia sao không thấy bà lẳng lơ như vậy a."

"Lạc lạc, lẳng lơ chút thì sao, đừng lắm lời nữa, thích cởi hay không thì tùy!"

Giang Đồng Nhi tiếp tục uống rượu, Hứa Bân hắc hắc cười một tiếng liền ôm lấy nàng, một tay trực tiếp sờ lên vú nàng.

Lúc này Hứa Bân là hưng phấn không thôi, nhìn Giang Đồng Nhi tối nay vui vẻ như vậy, hẳn là song phi các nàng vấn đề không lớn.

Tuy rằng không phải nhiệm vụ hệ thống, nhưng đối với Hứa Bân mà nói cũng là sự mới mẻ mười phần.

"Kháo, các người là muốn tôi ở đây ăn cẩu lương (nhìn người ta ân ái) đúng không."

Từ Tiểu Mạn vẻ mặt ghen tị.

Bàn tay thô ráp xoa nắn vú, Giang Đồng Nhi khống chế không nổi rên rỉ một chút, Giang Đồng Nhi yêu nhiêu nhìn nàng, nói: "Bà quen dần đi là được mà."

"Lười để ý tới bà, tôi đi tắm trước một chút!!!"

Từ Tiểu Mạn về phòng lấy quần áo đi tắm rửa.

Lúc tắm rửa liền nghĩ tắm xong trở về ngủ cho rồi, mẹ mại phê (câu chửi thề), chẳng lẽ còn phải thưởng thức tên đàn ông tiện này chơi nữ thần của mình.

Càng nghĩ càng giận a, nhưng chuyển niệm nghĩ lại không thích hợp a, bà đây có gì phải sợ lại không phải chưa từng bị thao, lại nói đây là địa bàn của bà đây tên hỗn đản nhà anh kiêu ngạo cái gì.

Lại nghĩ tới sự tao lãng buổi tối của Giang Đồng Nhi, nàng là trực tiếp nuốt nước miếng hoàn toàn kháng cự không nổi sự dụ hoặc này.

Hay là... giống như lần trước Diêu Hân, hy sinh một chút, nhưng Giang Đồng Nhi không biết có nghe lời nàng như vậy hay không.

Men say dâng lên, cộng thêm tư vị lên đỉnh liên tục lần trước, Từ Tiểu Mạn tắm xong cắn răng một cái đưa ra quyết định.

Quần lót ren đen gợi cảm, nửa người trên mặc một chiếc áo hai dây nhỏ, áo ngực tự nhiên là không mặc rồi...

Mỹ nhân xuất dục nàng đi vào căn phòng, nói thật mỗi bước đi vú đều đang rung lắc, khe ngực thâm thúy, thịt vú trắng như tuyết, không một cái nào không phải là dụ hoặc.

Ngoài dự liệu chính là, nàng vốn tưởng rằng đôi cẩu nam nữ này đã thân mật rồi, không chừng đang làm tình.

Nhưng lúc này hai người ngược lại không có động tác thân mật, tay cầm bia tán gẫu đang vui, quan trọng là quần lót của tên đàn ông cẩu kia đã dựng lên một cái lều lớn rồi.

Không có tình thú như vậy sao, Từ Tiểu Mạn rất là khó hiểu, theo lý thuyết vừa rồi chính là lúc củi khô lửa bốc mới đúng a.

Nàng ngồi xuống cầm bia uống, nghe kỹ có chút mẹ nó, đôi cẩu nam nữ này quá trắng trợn rồi đi.

Vốn cho rằng nói lời tán tỉnh gì, kết quả là đang nói chuyện bà nội của Giang Đồng Nhi, nói là con gà mái già bà nội Giang Đồng Nhi nuôi có một con không đẻ trứng nữa.

Dựa theo chú ý của bản địa gà mái già không đẻ trứng hầm canh đó là đại bổ, là lựa chọn hàng đầu của thai phụ và người thể hư.

Cho nên nhớ thương mấy ngày nay trở về một chuyến, giết gà đưa tới cho Diêu Nam tẩm bổ.

"Kháo, anh cái tên ngoại thất (bồ nhí), ngược lại rất tôn trọng Chính Cung a."

Từ Tiểu Mạn nghe được không khỏi trợn trắng mắt, cười mắng: "Giang Đồng Nhi a, tôi mẹ nó thật muốn khen bà một câu phẩm đức cao thượng."

"Ngoan, sự đoàn kết của chúng tôi bà không hiểu đâu, bà vừa gia nhập, chờ sau này bị thao nhiều tự nhiên có giác ngộ."

Giang Đồng Nhi lạc lạc cười, vẻ mặt đỏ bừng vì rượu.

"Cút trứng gà!!"

Từ Tiểu Mạn vẫn là nhịn không được hỏi: "Mấy người các người, cứ lượn lờ trước mặt vợ hắn, vợ hắn liền không hoài nghi sao."

"Cái này tôi không muốn lo lắng vớ vẩn."

Giang Đồng Nhi tùy tiện cười nói: "Cùng lắm thì ngày nào đó bị bắt gian tại giường a, bị đánh một trận tôi cũng là tội hữu ứng đắc."

"Mẹ bà, con tiện nhân bà như thế thản nhiên!!!"

Từ Tiểu Mạn nghe được một ngụm rượu suýt chút nữa liền phun ra ngoài.

Gian phu dâm phụ còn làm cho lý trực khí tráng như thế, chẳng lẽ còn muốn khen một câu giác ngộ của Ngài cao sao, quá cẩu huyết rồi đi.

Đang nói chuyện chủ đề hạ lưu cởi mở, lúc này điện thoại của Diệp Khuynh Ngữ tới, Hứa Bân lập tức nhận, vẫn luôn tốt tốt tốt thẳng đến cúp điện thoại.

"Nghe không rõ!"

Cái đầu nhỏ của Giang Đồng Nhi cứ dán tại mặt sau điện thoại, cúp điện thoại nàng liền ủy khuất ba ba nói.

"Kháo, anh vừa rồi sao không mở loa ngoài!"

Từ Tiểu Mạn không khỏi mắng một tiếng ra mặt cho Giang Đồng Nhi.

"Quên mất!!"

Hứa Bân ngượng ngùng cười một tiếng.

Muốn nói quá tiết với Vương Ngưu Mã, kia tuyệt đối là Từ Tiểu Mạn và hắn thù lớn nhất, Giang Đồng Nhi là hôm nay vừa kết thù, cho nên Từ Tiểu Mạn còn ở lại chỗ này có một phần nguyên nhân cũng là muốn biết thêm chút tin tức hả giận.

Hơn nữa nàng cũng là tính nóng nảy, trong bốn người này chỉ có Lâm Tuyết Giai tính tình tốt, biết cái gì gọi là kiên nhẫn.

Tính cách ba người các nàng đều không sai biệt lắm, dù sao dám treo khẩu vị thì bà đây muốn mạng của anh loại đó, bình thường đều như vậy huống chi là sau khi uống rượu.

Tính cách này của Từ Tiểu Mạn không chờ được, ngồi lại đây, đẩy Hứa Bân thúc giục nói: "Tình huống gì anh mau nói a!!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!