Virtus's Reader
Người Ở Rể Vinh Quang

Chương 1110: CHƯƠNG 15: TIN TỨC BẤT NGỜ, ÂM MƯU BÁO THÙ

Từ Tiểu Mạn ngoan ngoãn đưa tới, lại kiều tiếu nói: "Điện thoại của Tam tỷ."

Các nàng vừa rồi nhưng là nghe qua Hứa Bân gọi người ta là Tam tỷ, cho nên lúc này cả hai đều lên tinh thần tràn đầy mong đợi.

"Alo, tỷ, muộn thế này chị còn chưa ngủ à."

Hứa Bân quan thiết nói.

Diệp Khinh Ngữ kiều mị cười nói: "Vẫn chưa, vừa nghĩ đến lão đệ của chị bị bắt nạt, hỏa khí của bà đây có chút vượng rồi, đúng rồi chị gửi tin nhắn cho cậu sao cậu không trả lời hả."

"A… em đang tắm rửa!!"

Hứa Bân tìm cái cớ qua loa tắc trách, thầm nghĩ cô ấy làm sao vậy, loại tính cách này mà còn nhắn tin.

"Được được, cậu xem một chút là được rồi, ngủ sớm đi thân thể quan trọng, chờ chị làm xong đợt này tìm thời gian tỷ đệ chúng ta lại tụ tập."

Hiện tại cô ấy vừa thượng vị chỗ đứng chưa vững, hoàn toàn là hình thức cuồng công việc, thậm chí có một lần uống rượu xong còn gọi video, bắt Hứa Bân cho cô ấy xem thân thể trần truồng để cô ấy thủ dâm.

"Được, Tam tỷ chị nghỉ ngơi sớm đi, ngủ ngon, có giấc mơ đẹp!"

Cúp điện thoại, Hứa Bân mới nhìn thấy tin nhắn cô ấy gửi tới, mở ra xem là một tấm ảnh chụp thông tin mua vé xe.

Nơi này đi Tỉnh Thành lái xe rất nhanh, đi tàu điện ngầm thì tầm nửa tiếng, nhưng lái xe thì sẽ có vấn đề kẹt xe, cho nên người bình thường không nhiều đồ cũng không phải đi du ngoạn thì vẫn là đi tàu điện ngầm tương đối thích hợp.

Đi công tác cũng là như thế, cô ấy gửi tới là một cái giao diện đặt vé.

Hiển thị là vé xe của tên Trần Phó tổ trưởng kia, kỳ thật đa số đều có thể tự mình đặt, bất quá cũng có thể là đơn vị đặt xong gửi tin nhắn qua, bình thường mà nói không có tình huống đặc biệt gì thì đây cũng không phải là chuyện tốt gì.

"Hắn đi chuyến mấy giờ?"

Giang Đồng Nhi hai mắt tỏa sáng, trong lòng ẩn ẩn có chủ ý.

Thấy nàng hưng phấn như vậy, Từ Tiểu Mạn rõ ràng tròng mắt xoay chuyển cũng là đang tính toán, Hứa Bân liền biết tin tức trên tay mình quý giá bao nhiêu rồi.

Vì thế không đợi các nàng nhìn kỹ, trước tiên liền khóa màn hình điện thoại lại, hắc hắc dâm tiếu nói: "Muốn biết à, vậy phải để cho anh chiếm chút tiện nghi thật sướng mới được."

"Đúng không, bảo bối Đồng Nhi…"

Vừa nói như thế, Giang Đồng Nhi sắc mặt đỏ bừng, nhớ tới những lời Hứa Bân thì thầm với nàng trước đó.

Nàng vũ mị liếc mắt một cái cái gì cũng không nói, lau lau thân mình liền chạy vào phòng vệ sinh.

"Cô ấy lúc này đi tắm rửa?"

Từ Tiểu Mạn đầy mặt nghi hoặc, nàng có thể đảm bảo một điểm là hạ thân của Giang Đồng Nhi đều bị mình liếm sạch sẽ rồi.

Không chỉ là tinh dịch bị bắn vào bên trong, bộ phận dư thừa đều bị dịch yêu lúc cao trào trùng xuất ra, nàng không thích cũng không chán ghét, nhưng vẫn chiếu đơn toàn thu ăn hết xuống.

Dù sao cũng có dịch yêu của nữ thần, quan trọng nhất là nàng xác định Giang Đồng Nhi bị mình liếm đến phun nước, cho nên rất có cảm giác thành tựu.

"A a, em cái đồ sắc nữ này, không phải coi anh như công cụ người nhân cơ hội chiếm tiện nghi sao."

Hứa Bân ôm lấy nàng, một bên liếm lỗ tai nàng một bên nói: "Em cũng đi súc miệng một chút, lau mồ hôi, một lát có chỗ tốt cho em nha."

"Được…"

Ôn nhu đến cực điểm, ôn thuận đến cực điểm, trong căn hộ chỉ có một cái nhà vệ sinh, Từ Tiểu Mạn đi vào phòng bếp súc miệng.

Vừa về tới căn phòng, nàng liền không kịp chờ đợi hỏi: "Chỗ tốt gì??"

"Ngay cả cái xưng hô cũng không có, quá mất lịch sự rồi."

Hứa Bân trêu chọc nói.

"Được, ông chủ, vậy xin hỏi có chỗ tốt gì đây."

Từ Tiểu Mạn liếc mắt một cái, nàng hiện tại tên tài khoản cũng đổi thêm ba chữ bà chủ rồi.

Nói là vì lăng xê chủ đề, nàng thì không sao cả, dù sao độ hot có thể đi lên là được rồi.

"Xưng hô này quá lạnh lùng đi."

Hứa Bân lại lắc đầu.

Từ Tiểu Mạn vưu vật này tuy rằng không thích nam nhân, nhưng đối với mị thuật đó cũng là trời sinh đã có cảnh giới, lập tức vuốt ve thân thể Hứa Bân, đoán được vì sao phải bắt mình súc miệng.

Nàng liền ghé vào trên người Hứa Bân, ánh mắt hàm tình mạch mạch nhìn người đàn ông này, loại rối rắm kia chợt lóe lên rồi biến mất.

Nàng vươn cái lưỡi thơm tho mềm mại dài nhỏ, một bên liếm môi Hứa Bân, một bên làm nũng nói: "Anh cái đồ ông xã xấu xa, chỉ thích bắt nạt em."

"Người ta lại không phải các cô ấy, có thể tiếp nhận anh độ khó lớn bao nhiêu anh lại không phải không biết, em là có lòng ham muốn không giả, nhưng em vẫn luôn rất nghe lời nha."

Ngay sau đó, nàng hôn lên mặt, thân thể Hứa Bân, một tay sờ đến con cặc đã mềm xuống vuốt ve, một tay trên người Hứa Bân du tẩu trên dưới.

Cực kỳ đáng thương, lại ủy khuất ba ba nói: "Em đều như vậy rồi, anh còn không thể tiếp nhận em sao."

Hứa Bân sửng sốt một chút, hỏi: "Ba ba, em cùng anh ở một chỗ không phải là vì thân mật với các cô ấy sao, làm sao, hiện tại còn có ý nghĩ thâm nhập rồi."

"… Em chưa từng nghĩ tới, em có thể tiếp nhận một người đàn ông."

"Lần trước, ý nghĩ của em rất đơn giản, so với bị chó địt còn ghê tởm hơn…"

"Nhưng hiện tại, em lại cảm thấy em có thể tiếp nhận anh rồi."

Động tác sắc tình đột nhiên dừng lại, Từ Tiểu Mạn rất nghiêm túc nhìn Hứa Bân nói: "Em cũng không biết vì sao, nhưng chính là cảm thấy như vậy cũng không tệ."

"Có khả năng, cho dù không phải dâm loạn như vậy, anh muốn làm tình với em em cũng sẽ không cự tuyệt đâu."

Lần trước đến hiện tại, thay đổi lớn nhất hẳn là đến từ cái "hack" lâu ngày sinh tình đi, cho dù là đồng tính nữ cũng không có khả năng kháng cự uy lực cường đại của hệ thống.

Hứa Bân ôn nhu ôm lấy nàng, nói: "Không phải chứ, sao đột nhiên nghĩ anh tốt như vậy."

"Em cũng không biết, qua bên này về sau, liền biết ba người các cô ấy đã sớm dan díu với anh rồi."

"Nhưng quan trọng nhất là, trước khi thành lập cái công ty rách nát này, anh liền dan díu với ba người các cô ấy rồi, nói cách khác chính là sau này anh vì các cô ấy mới thành lập công ty."

Từ Tiểu Mạn thấp giọng nỉ non: "Cho dù các người đều là gian tình, bất quá, em nhìn ra được các người lại là hâm mộ lẫn nhau, thật cổ quái."

Không khí lại là một trận trầm mặc lược thị xấu hổ, Từ Tiểu Mạn trực tiếp nói: "Quan trọng nhất là, những nữ nhân khác trong công ty anh cũng không chạm vào."

Tán gẫu một hồi chuyện có chuyện không, Hứa Bân dường như hiểu ý của nàng, hỏi thẳng: "Kế hoạch Nhất Thành Nhất Đạt Nhân qua đi, em có tính toán gì không???"

Hợp đồng ký kết cũng là xấp xỉ lúc đó kết thúc, đối với Từ Tiểu Mạn mà nói, kỳ thật sẽ có lúc mờ mịt.

Cho dù có Hứa Bân ủng hộ tài chính, nhưng dưới tình huống không thấy ưu thế khác, tốc độ phát triển của Tam Hoa truyền thông vẫn là rất chậm.

Bản thân võng hồng ở thành phố này đã không lăn lộn nổi, dưới bối cảnh khắc nghiệt này nàng có thể lăn lộn thành đệ nhất trước kia, có thể tưởng tượng kỳ thật năng lực và trình độ cũng đều bày ở đó.

Kết thúc hợp tác, vậy thì không biết rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!