"Vậy khẳng định không đúng!"
Hứa Bân một bộ dáng cảm xúc kích động nói: "Vợ em lại không phải không có chồng, lại không phải không có chồng thương, cái gì mà khám thai lần đầu tiên còn phải đi một mình."
"Em tức giận muốn chết, khám thai em tuyệt đối phải đi theo đây là điểm thứ nhất."
"Điểm thứ hai tốn bao nhiêu tiền không nói, lúc này em phải ở bên cạnh cô ấy mới đúng, cứ cái tính cách đó của em gái chị muốn khám khẳng định khám loại rẻ nhất mấy chục đồng kia, em muốn đi mấy ngàn tiền siêu âm 4D đều phải làm."
Hứa Bân đột nhiên uống cạn ly rượu đập xuống bàn một cái, nói: "Đại tỷ, em không phải keo kiệt, em sợ cô ấy không nỡ tiêu tiền."
"Tức chết em rồi, tại sao khám thai nói với mẹ không nói với em!!"
Hứa Bân tiếp tục nghĩa phẫn điền ưng nói: "Vừa nãy tức giận nhất chính là cái này, còn coi em là chồng cô ấy không."
Lý do tức giận này, nghe thôi đã làm người ta ghen tị, bao nhiêu phụ nữ lúc mang thai trượng phu bận rộn không có cách nào bồi được chu đáo, có người thậm chí là làm việc ở bên ngoài căn bản cũng không ở bên cạnh.
Thậm chí như Diêu Bách Xuyên chủ nghĩa nam tử hán như vậy, cho dù rảnh rỗi cũng sẽ không bồi con đi, còn phải đợi con vác bụng về hầu hạ.
Căn bản không cần Thẩm Như Ngọc nói cái không tốt của nhạc phụ đại nhân, miệng lưỡi thân thích bạn bè xung quanh đã đủ nát rồi, ba chị em này thâm tri đức hạnh của cha mình.
So sánh với nhau, lý do tức giận này của Hứa Bân hoàn toàn là trách nhiệm tâm và đảm đương, khó tránh khỏi có hiềm nghi phàm nhĩ tắc (khoe khoang ngầm) nhưng nghe thôi đã làm người ta hâm mộ Diêu Nam.
Diêu Hân suy nghĩ một chút, đột nhiên buông một câu: "Nhưng sinh con, cũng không phải theo họ cậu a."
Lúc này còn đang duy trì cảm giác ưu việt, đại khái là lời duy nhất cô có thể nói hiện tại, dù sao Hứa Bân nói thế nào cũng là con rể tới cửa.
Hứa Bân không nửa câu lời thừa, nói thẳng: "Không sao cả, họ gì đều không sao cả, đây là kết tinh tình yêu của bọn em là được rồi."
"Họ Diêu em cũng không có ý kiến, bất quản là nam hay nữ, đối với em mà nói quan trọng nhất là sức khỏe của con."
Hứa Bân vô sở vị lắc đầu.
Diêu Hân cầm rượu uống thở dài một tiếng, ngồi ở ghế nhỏ dường như có chút muốn nói lại thôi.
Hứa Bân giả bộ không nhìn thấy, tiếp tục nhấp một ngụm nhỏ nói: "Đại tỷ, em về trước đây."
"Đi cái gì, bồi tôi tiếp tục uống."
Diêu Hân lại là một phen nắm lấy cánh tay Hứa Bân, lúc này điện thoại cô đột nhiên sáng lên.
Diêu Hân cầm lên nhìn một cái diện sắc thay đổi: "Mẹ sắp về rồi, bảo tôi hỏi các người có muốn mang phần ăn khuya không."
Tin nhắn gửi đến chỗ chị vợ, nhạc mẫu là chột dạ thành cái dạng gì rồi, phỏng chừng là sợ mình làm bậy, kỳ thực là đang thăm dò xem Hứa Bân ngủ chưa.
"Không cần đâu, để mẹ trực tiếp về nghỉ ngơi là được, đám đàn bà kia vừa tụ hội khẳng định uống không ít."
Nói xong Hứa Bân lại đứng lên, Diêu Hân một tay đánh chữ một tay vẫn lôi kéo cánh tay Hứa Bân, phấn mi nhíu lại nói: "Sao thế, bồi Đại tỷ uống rượu không được sao."
"Đại tỷ, ít nhất mở TV lên đi, bằng không mẹ đi vào thấy hai ta uống rượu giải sầu như vậy, sẽ dọa ra bệnh đấy."
Hứa Bân bất đắc dĩ nói một tiếng.
Diêu Hân mặt đỏ lên nhanh chóng mở TV, phòng khách có chút động tĩnh mới tính là bình thường, bằng không cô nam quả nữ tụ tập uống rượu có chút ái muội, vạn nhất bị mẹ nhìn thấy nghĩ nhiều thì làm sao.
"Hơn nữa chị bụng rỗng uống rượu dễ say, đối với dạ dày cũng không tốt, em làm hai món nhắm rượu bồi chị nhé, thuận tiện làm bát canh để mẹ tỉnh rượu."
Thẩm Như Ngọc lúc trở về mặt đầy men say, giống như làm trộm thò đầu ra nhìn nhìn, động tác rón ra rón rén hoàn toàn không còn cảm giác tùy tiện trước kia.
"Hai vợ chồng nó ngủ rồi?"
Thẩm Như Ngọc nhẹ giọng hỏi một câu, nhìn con gái lớn ngồi ở phòng khách uống rượu phấn mi hơi hơi nhíu lại.
Diêu Hân tâm tình có chút phức tạp, chỉ chỉ hướng phòng bếp, Thẩm Như Ngọc quay đầu nhìn lại Hứa Bân trong bếp cười chào hỏi bà: "Mẹ, về rồi à, đi rửa mặt trước đi, hầm bát canh vừa lúc mẹ tỉnh chút rượu."
"Nga nga, được!"
Nhớ tới sự ái muội với con rể, Thẩm Như Ngọc hoảng hốt như làm trộm chạy về phòng ngủ.
Diêu Hân nhìn Hứa Bân trong bếp bận rộn trong ngoài ngâm nga điệu hát dân gian, tâm tình nhất thời gian càng là phức tạp, chỉ uống một lúc kỳ thực cô cũng chưa say.
Từ lúc muội phu vào bếp, mở tủ lạnh đến lấy đồ vật đó đều là xe nhẹ đường quen, chứng minh cậu ta ở nhà thường xuyên làm những việc này, tuyệt đối không phải tâm huyết dâng trào giả bộ trước mặt mình.
Không giống Trương Tân Đạt tên khốn kiếp kia, bình tương dầu đổ cũng không biết đỡ một chút, một tên bạch si sinh hoạt, đem tất cả nam giới mình quen biết đều so sánh với Hứa Bân một chút, biết kiếm tiền còn thương vợ, thể thiếp người còn tỉ mỉ như vậy.
Diêu Hân cảm giác em gái mình có phải hay không kiếp trước giải cứu hệ ngân hà rồi, tuy nói là chiêu con rể tới cửa nhưng cái này cũng quá ưu tú rồi đi.
Đáng giận nhất là rõ ràng sống hạnh phúc như vậy, trước kia còn muốn giả bộ một bộ dáng tiểu tức phụ chịu giận ủy khuất ba ba, chẳng lẽ là sợ người ta biết sẽ cướp đàn ông của mày a.
Con bé thối ẩn giấu thật sâu a, còn nói cái gì không biết trượng phu mình có bao nhiêu tiền, sao có thể.
Diêu Hân càng nghĩ trong lòng càng là vặn vẹo, loại tâm ghen tị kia cùng nổi lên là một chuyện rất đáng sợ.
Mẹ con Diêu gia bốn người, có thể nói lớn và nhỏ đều kế thừa di truyền của nhạc mẫu, tuy rằng loại hình bất đồng nhưng đều là cực phẩm mỹ nữ, duy độc Diêu Nam là sửu nữ không hơn không kém trong mắt các cô.
Phải biết Diêu Bách Xuyên thời trẻ cũng đẹp trai, dẫn đến ông hoài nghi Diêu Nam không phải con ruột còn đưa đi làm giám định quan hệ cha con, chôn xuống ngòi nổ cho tình cảm vợ chồng tan vỡ.
Dựa vào cái gì em gái là sửu nữ tìm được người đàn ông cực phẩm như vậy, chính mình từ nhỏ đến lớn đều là đại mỹ nữ cấp bậc hoa khôi, lại bị Trương Tân Đạt cái tên giả phú nhị đại ăn bám kia lừa.
Diêu Hân càng nghĩ càng cảm thấy ủy khuất, phẫn nộ, tức giận.
Thẩm Như Ngọc rửa mặt một lúc liền đi ra, sắc mặt phát đỏ mặc một cái váy ngủ hai dây lộ ra khe vú thâm thúy, đi đường trước ngực lắc lư biên độ đó gọi là một cái hung hãn, rất khó không chú ý tới cảnh tượng tráng khoát này.
"Mẹ, sao mẹ không mặc áo lót!"
Nhìn thấy mẹ là trạng thái chân không, Diêu Hân không khỏi nói một tiếng.
Cho dù là người thân rồi, nói thế nào đều là nam nữ hữu biệt, muội phu ở nhà mặc quần lót chạy tới chạy lui, mẹ cũng chân không ra trận cái này ít nhiều phải tị húy chút chứ.
"Nóng a, cái thời tiết quỷ quái này áo lót có mỏng nữa cũng bí khó chịu."
Thẩm Như Ngọc có chút chột dạ, trong đầu vẫn là quanh quẩn lời con rể lần trước, ở nhà thì đừng mặc áo lót nữa, lời này quỷ thần xui khiến cứ lởn vởn bên tai.
Chột dạ đến cực điểm sẽ dẫn đến thẹn quá hóa giận, làm con mẹ hổ hung dữ nhất trong nhà, Thẩm Như Ngọc sẽ không lộ khiếp trước mặt con gái:
"Lão Đại con cũng quá lười rồi đi, tự mình ngồi ở đây nhìn em rể con đang bận rộn."
"Sao hả, con đây là được người ta hầu hạ quen rồi phải không, sao một chút dáng vẻ phụ nữ cũng không có thật là."
Diêu Hân bị nói đến có chút chột dạ, nếu là trước kia cô tuyệt đối tâm an lý đắc, nhưng hiện tại ý niệm cổ quái trong lòng vừa có, cũng cảm thấy mình biểu hiện xác thực không có vị phụ nữ.
"Mẹ, mẹ đừng nói Đại tỷ nữa."
Hứa Bân lúc này đã bưng đồ ăn tới, cười nói: "Là con bảo chị ấy đừng làm, móng tay Đại tỷ làm đẹp như vậy, làm hỏng thì có chút đáng tiếc."