"Các con cũng lớn rồi, mấy người già chúng ta cũng không nên nói nhiều nữa."
"Lần này các con muốn làm ăn, tỷ phu các con ủng hộ, nhìn thấy cả nhà hòa thuận ta rất vui vẻ."
"Nhưng mặc kệ nói thế nào, đây đều là tiền mồ hôi nước mắt tỷ phu các con bỏ ra."
"Hiện tại nếu tỷ phu các con có nhu cầu, các con cứ coi như thêm vài người cùng chơi."
"Không được vì chuyện này mà trong lòng oán hận tỷ phu, dù sao tỷ phu cũng là chủ gia đình chúng ta, các con phải biết thể lượng nỗi khó xử của nó, biết chưa?"
Dưới sự giáo dục thấm thía, bốn cô bé loli không dám tiếp tục tỏ vẻ tủi thân nữa.
Từng đứa hiểu chuyện gật đầu, Diêu Nhạc Nhi càng là đi đầu biểu thái: "Mẹ, mẹ yên tâm, chúng con sẽ chung sống thật tốt."
Tạ Tiểu Quả cũng vội vàng nói: "Đúng, mẹ, đại di, hai người yên tâm đi, tỷ phu đối với chúng con tốt như vậy, chúng con sẽ không làm tỷ phu khó xử đâu."
Kéo lên lá cờ lớn Hứa Bân, mục tiêu chiến lược trước mắt đã đạt thành, trong lòng bốn cô bé vui như nở hoa.
Thẩm Như Ngọc, con mẹ hổ ai cũng sợ này, hiếm khi bắt đầu nói lời mềm mỏng còn xin lỗi.
Lúc này còn ở đó tỏ vẻ tủi thân thì đúng là muốn chết, thật sự tưởng mẹ hổ sẽ không chửi ầm lên, mắng cho các nàng máu chó đầy đầu sao.
"Các con hiểu là tốt rồi!"
Diêu Nam cười ôn nhu, vuốt ve cái đầu nhỏ của Diêu Tư Tư ở bên cạnh, sủng nịch nói: "Hiện tại điện thoại đổi mới nhanh, Apple lại ra máy mới rồi."
"Các con ngoan ngoãn chăm chỉ một chút, đợi kỳ nghỉ kết thúc, ta bảo tỷ phu các con mua cho mỗi đứa một cái."
"Tỷ phu vạn tuế!!!"
Chị em Thẩm gia nếu biết mình trúng kế của đám loli này, bị diễn cho một vố ra trò, đoán chừng đã cầm dao lên rồi.
Bất quá lúc này mắt thấy đám trẻ tuổi nhỏ hiểu chuyện như vậy, các nàng cũng lộ ra nụ cười hiền từ của người mẹ già, rất là hưởng thụ bầu không khí gia đình hòa thuận này.
Có Hứa Bân làm tấm da hổ, bốn người các nàng thương lượng xong liền mỗi người đi liên hệ một bạn học.
Bản thân các nàng chính là nhóm bạn thân, bình thường đều tự chơi với nhau, ở trường học cũng không có bạn thân nào quan hệ đặc biệt thân mật.
Dưới sự đề nghị của Hứa Bân, đối tượng các nàng sàng lọc có tiêu chuẩn rõ ràng.
Thích đăng bài lên mạng xã hội, thích khoe khoang, còn phải chăm chỉ một chút để các nàng có thể lười biếng, như vậy là có thể ở trong vòng bạn học khoe khoang một phen.
Hứa Bân gần đây thần long thấy đầu không thấy đuôi, cũng không có về nhà, nguyên nhân chủ yếu là Diệp Khinh Ngữ đã tới.
Nàng tâm huyết dâng trào, tạm thời tiếp quản tổ quay phim thứ nhất của chương trình "Khói Bếp", dưới tiền đề còn chưa chính thức bổ nhiệm tổ trưởng, nàng chuẩn bị dẫn đội tới Quảng thị trước.
Trên chiếc giường lớn của khách sạn bốn sao, một mảnh hỗn độn, tràn đầy đều là dấu vết sau cuộc hoan ái.
Trong không khí tràn ngập hơi thở không tan đi được, loại hơi thở đặc hữu sau khi giao hợp, ngay cả y phục cũng đều là sự trùng kích của nhục dục.
Trong phòng vệ sinh, hơi nước dưới vòi hoa sen tràn ngập, tiếng bạch bạch bên tai không dứt, thập phần vang dội.
"Không được... bảo bối đệ đệ..."
"Địt như vậy... quá sâu rồi, tỷ tỷ chịu không nổi a..."
"Cứ như vậy... a, sắp ra rồi... địt chết tỷ tỷ đi..."
Tiểu biệt thắng tân hôn, nhất là lúc đang yêu đương cuồng nhiệt, độ tuổi như lang như hổ lần đầu tiên nếm được sự tốt đẹp của tình dục chính là lúc biết tủy biết vị.
Không bao lâu sau, chính là tiếng thở dài thỏa mãn của nam nhân, cùng tiếng dâm kêu ý loạn tình mê của nữ nhân.
Một lúc lâu, Hứa Bân mới bế kiểu công chúa Diệp Khinh Ngữ đang trần như nhộng, trở lại trên giường hưởng thụ sự ôn tồn sau khi làm tình.
"Đệ đệ, cậu làm phía dưới tỷ tỷ đều sưng lên rồi."
Ngoài miệng hờn dỗi, nhưng Diệp Khinh Ngữ vẻ mặt thỏa mãn ửng hồng, bàn tay nhỏ vẫn khiêu khích vuốt ve côn thịt đã mềm xuống của nam nhân.
"Tỷ, mới làm hai lần tỷ đã chịu không nổi a!!!" Hứa Bân cười dâm hắc hắc, tay cũng đùa bỡn bầu vú đầy đặn của nàng.
Nhau triền miên một hồi, mới đứng dậy thay quần áo cùng nhau xuống lầu.
Tổ chương trình chỉ có một mình Diệp Khinh Ngữ làm tiên phong, mục đích là xác định hành trình và kế hoạch quay phim bên này, còn việc liên hệ và câu thông toàn bộ giao cho Tam Hoa truyền thông.
Gặp mặt ở đại sảnh khách sạn, Hứa Bân dẫn đầu giới thiệu: "Vị này là chủ nhiệm của đài tỉnh, người phụ trách tạm thời tổ một chương trình Khói Bếp, Diệp chủ nhiệm phụ trách kế hoạch quay phim tại Quảng thành lần này."
Giới thiệu như vậy rất là chính thức, Diệp Khinh Ngữ một thân váy tây trang, tóc búi lên vừa vũ mị lại già dặn.
"Đây là người phụ trách của Tam Hoa truyền thông, Diêu Hân, Giang Đồng Nhi, Từ Tiểu Mạn."
Hứa Bân cười giới thiệu nói: "Diêu Hân là chị vợ tôi, là người phụ trách chủ yếu, còn tôi chỉ là một ông chủ phủi tay."
Diệp Khinh Ngữ dù là kiến thức rộng rãi, nhất thời cũng có chút kinh diễm.
Ba vưu vật trước mắt, chỉ là trang điểm nhẹ đã phong tình vạn chủng, các nàng đang ở độ tuổi đẹp nhất của người phụ nữ.
Thân hình tuyệt đối nóng bỏng, là tỷ lệ ma quỷ hoàn mỹ, ngũ quan càng là tinh xảo mỹ diễm, tuyệt đối là đại mỹ nữ cấp bậc hoa khôi, hơn nữa còn là thời kỳ nở rộ thích hợp nhất.
Diệp Khinh Ngữ luôn rất tự tin đối với thân hình, dung mạo của mình.
Tuy rằng nàng đặt hết tinh lực vào sự nghiệp, bất quá đối với việc trang điểm bảo dưỡng cũng không buông lỏng, tự xưng không kém gì cái gọi là minh tinh.
Nhưng hiện tại gặp ba người này, quả thật là không khống chế được sự kinh diễm, thậm chí đang nghĩ nếu trong đài mình quay phim truyền hình thì kéo các nàng tới làm khách mời một chút cũng không tệ.
"Chào Diệp chủ nhiệm!" Chị vợ Diêu Hân lúc này lộ ra nụ cười lễ phép vươn tay.
"Ba vị thật sự là xinh đẹp a!"
Sau khi lần lượt bắt tay, Diệp Khinh Ngữ không khỏi tán thán nói: "Chỉ với điều kiện của các cô, đừng nói là làm hot girl mạng gì đó, hơi chút đóng gói một chút là có thể làm đại minh tinh rồi."
"Ngài quá khen." Diêu Hân cười rất khiêm tốn.
"Tôi không phải đang tâng bốc các cô, minh tinh hot girl gì đó tôi gặp nhiều rồi, cái gì mà chỉnh sửa ảnh PS các loại, có người tẩy trang xong hoàn toàn không nhìn nổi."
Diệp Khinh Ngữ lắc đầu, cười nói: "Nhất là hot girl mạng, đa số là gặp ngoài đời thì chết, không nghĩ tới người thật các cô lại xinh đẹp như vậy."