Virtus's Reader
Người Ở Rể Vinh Quang

Quyển 38 - Chương 7: CHƯƠNG 7: SƯ NƯƠNG GHEN TUÔNG, BỮA TỐI DƯỚI ÁNH NẾN ĐẦY DỤC VỌNG

Trong lòng Hứa Bân nóng như lửa, biết buổi tối có tiệc lớn để ăn rồi, nhưng có chút buồn bực chính là ánh mắt Liễu Văn Tâm vì sao lại ai oán như vậy.

Liễu Văn Tâm cũng không mặc tạp dề, cứ thế bưng canh nóng hổi cùng cá đã hấp xong, sườn kho ra.

Lập tức đỏ mặt, sau khi mở một chai rượu vang đỏ, dùng ly thủy tinh chân cao rót rượu giọng nói dịu dàng nói: "Được rồi, uống canh trước khai vị một chút."

Rèm cửa phòng khách đã kéo lên, gió điều hòa rất mát mẻ, nhưng không biết vì sao không ảnh hưởng được sự nóng bỏng trong lòng lúc này.

Bàn ăn nhà nàng là bàn đá cẩm thạch trắng, hình chữ nhật tương đối bình thường cũng tương đối cư gia, khắp nơi đều lộ ra hương vị ấm áp.

Hứa Bân ngồi đối diện với nàng, một bát canh đã đưa tới trước mặt.

Canh sườn hầm củ từ cà rốt, một món canh rất bình dân, Hứa Bân uống sạch sẽ sau đó cười hì hì nói: "Mùi vị không tệ nha."

"Không cần nịnh hót, tay nghề này của chị không độc chết người là tốt rồi." Tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, nhưng Liễu Văn Tâm nghe xong vẫn rất hưởng thụ.

Nàng tuy rằng không đến mức hai tay không dính nước mùa xuân, bất quá nói cho cùng cũng rất ít làm việc nhà, về phần trù nghệ cái này vẫn là gọi đồ ăn bên ngoài đáng tin cậy hơn.

Hơi chút ăn mấy miếng, Liễu Văn Tâm mới nâng chén rượu lên, tay vừa nhấc bộ ngực dưới lớp vải mỏng lắc lư.

Ẩn ẩn có thể thấy được dấu vết đầu vú nhỏ rất là dụ hoặc, Liễu Văn Tâm trên mặt lược đái tu hồng, nhưng trên cử chỉ ngược lại không có gì nữu niết, hào phóng cười nói: "Tiểu Bân, ly này Sư nương kính cậu."

"Không có cậu, Sư nương vẫn là một luật sư nhỏ ăn bữa hôm lo bữa mai."

"Đừng nói là mở văn phòng luật sư, ngay cả treo biển một phòng làm việc cũng không có biện pháp."

"Hiện tại rốt cục có ngôi nhà của mình rồi, có căn phòng của mình, quá nhiều lời kiêu tình chị cũng không nói, cạn."

Liễu Văn Tâm là thật sự rất kích động, cha mẹ nàng đều là người có dục vọng khống chế cực mạnh.

Cùng ở với cha mẹ như vậy, sự tra tấn trên tâm lý thảm bao nhiêu là có thể tưởng tượng được, người này về sau cuộc sống cũng trôi qua không như ý.

Mãi đến khi gặp lại Hứa Bân, cuộc sống quả thực là một cái trên trời một cái dưới đất, cuộc sống trước mắt đối với nàng mà nói quá hài lòng, đã hoàn mỹ đến mức không bới ra được bất kỳ tỳ vết nào.

Liễu Văn Tâm quay đầu liền uống cạn rượu, Hứa Bân cùng nàng chạm cốc tự nhiên cũng sẽ không làm mất hứng.

Sau khi uống một hơi cạn sạch, Liễu Văn Tâm vẫn như cũ mặt lộ vẻ kích động, một bên rót rượu một bên lược thị ai oán nói: "Chúng ta không phải người ngoài, bất quá có chuyện Sư nương thật sự không nhả ra không thoải mái."

"Sư nương chị nói đi!"

Hứa Bân cũng có chút tò mò, Liễu Văn Tâm hôm nay biểu hiện ai oán như vậy, theo lý thuyết nàng không phải người có tính cách này.

Liễu Văn Tâm ho khan một cái, lúc này mới khẽ nói: "Cậu và Tiểu Cần, gạ gẫm ở bên nhau từ lúc nào??"

Hứa Bân vừa nghe ngẩn người, ngược lại cũng không hoảng, chỉ là vẻ mặt cười xấu xa hỏi: "Sư nương, chị hỏi lời này là sao a?"

"Đừng có giả bộ với chị, phòng làm việc của bà cô đây có camera giám sát."

Liễu Văn Tâm cũng không có nữu niết, đi thẳng vào vấn đề nói: "Hôm nay bảo cậu đi lấy chìa khóa, chị muốn xem trước Tiểu Cần có ở đó hay không, kết quả ma xui quỷ khiến thưởng thức một màn gian tình hoạt sắc sinh hương."

Trong mắt Liễu Văn Tâm gần như phun lửa, nghiến răng nghiến lợi nói: "Không chỉ sau khi chị đi, lúc chị còn đang gặp khách hàng, các người đã ở phòng làm việc thân mật rồi."

"Thật là tranh thủ thời gian a, hiện tại ngẫm lại chị đây cũng rất không biết điều."

"Nếu chị không quấy rầy, đoán chừng các người có thể nhân cơ hội làm một nháy đúng không."

Đối mặt với sự truy vấn của Liễu Văn Tâm, cẩn thận quan sát trong ngữ khí của nàng đều là ai oán, ngược lại không giống như là thật sự tức giận.

Hứa Bân nhìn thiếu phụ yêu nhiêu trước mắt đã mang theo vài phần men say đỏ mặt, cũng không giả bộ nữa trực tiếp nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng, nhẹ nhàng ma sát cười sắc nói: "Vừa gạ gẫm được."

"Sư nương đây là ghen tị sao."

Liễu Văn Tâm ngạo kiều hừ một tiếng, vũ mị liếc mắt một cái nói: "Chị mới không rảnh ăn dấm của mỗ cái củ cải lớn lăng nhăng."

Nàng trong lòng không thể không ai oán a, khoảng thời gian này cùng Hứa Bân càng phát ra ái muội, chỉ kém nói rõ quyến rũ lên giường.

Kết quả thì sao, cư nhiên Bạch Tiểu Cần gạ gẫm được tên này trước, quan trọng là nàng vẫn luôn ở dưới mí mắt mình, một chút manh mối đều không nhìn ra a.

Thấy nàng không có ý tứ rút tay về, trong lòng Hứa Bân sáng như gương, lập tức qua đó ngồi sát nàng, sau đó đùa giỡn nói: "Sư nương, là tức giận em gạ gẫm cô ấy, mà còn chưa gạ gẫm chị đúng không."

"Chị người già sắc suy, đâu có tư cách giận dỗi cô nương nhỏ."

Liễu Văn Tâm vừa mở miệng, tràn đầy đều là vị chua: "Hơn nữa, cậu còn có chị vợ, còn có cái cô Giang Đồng Nhi kia, người nào không trẻ đẹp hơn chị a."

Đến nước này, Hứa Bân cũng không muốn giả bộ nữa, vừa vươn tay trực tiếp ôm lấy eo nàng.

Liễu Văn Tâm nữu niết giãy dụa vài cái, vẫn là thành thật dựa vào trong lòng nam nhân, Hứa Bân lập tức hôn lỗ tai phát hồng của nàng nói: "Sư nương, em và cô ấy còn chưa lên giường được chưa."

"Hơn nữa vận vị của Sư nương, đâu phải mấy cô nương nhỏ kia có thể so sánh."

Liễu Văn Tâm vũ mị liếc mắt một cái, nói: "Cậu cái đồ mồm mép tép nhảy này, rốt cuộc lừa bao nhiêu nữ nhân."

"Hôm nay Sư nương cứ nếm thử cái mồm mép tép nhảy này, bao chị thích!!!"

Hứa Bân nói xong một phen bế nàng lên, để nàng ngồi lên đùi mình, Liễu Văn Tâm kiều hô một tiếng.

Lập tức Hứa Bân trực tiếp hôn lên, Liễu Văn Tâm trực tiếp nhắm mắt lại đôi tay vòng qua cổ nam nhân, đối với nàng mà nói ngày này đã có tâm lý chuẩn bị mười phần.

Lưỡi thơm triền miên quấn quýt lấy nhau, cùng đầu lưỡi thô ráp của nam nhân dây dưa không rõ, môi lưỡi dây dưa nếm khí tức của nhau.

Hứa Bân một bên thống hôn nàng một bên kéo dây áo hai dây của nàng xuống, chuẩn xác mà nói là thô lỗ trực tiếp giật đứt sợi dây mảnh này mới đúng.

Liễu Văn Tâm trong nụ hôn kịch liệt phối hợp với động tác của nam nhân, một chút liền cảm giác trước ngực lạnh lẽo...

Bàn tay to thô ráp trực tiếp phúc đậy lại đôi vú hồn viên của nàng, không kiêng nể gì xoa nắn hưởng thụ phần xúc cảm mềm mại đặc hữu của thiếu phụ.

"Sư nương, miệng trơn không trơn..."

"Thật trơn..."

"Vậy lưỡi linh hoạt không..."

"Thật linh hoạt..."

Một nụ hôn thật dài đến khi cả hai đều sắp hít thở không thông, mới không nỡ tách ra, tán tỉnh hai câu Liễu Văn Tâm đã là mặt cười hàm xuân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!