Buổi tối hẹn hò kỳ thật rất sáo rỗng, nhưng đối với Bạch Tiểu Cần không có kinh nghiệm loại này mà nói, hoàn toàn là một trải nghiệm mỹ diệu lại hạnh phúc.
Mười ngón tay đan vào nhau lãng mạn, xem phim ăn bít tết, lại ở trong trung tâm thương mại đi dạo một vòng.
Quan trọng nhất là Hứa Bân còn mua cho nàng một sợi dây chuyền, một bên hôn nàng một bên đeo cho nàng, đây đều là trải nghiệm chưa từng có.
Hơn mười một giờ, Hứa Bân mới đưa nàng trở lại thôn nội thành, đi tới dưới lầu căn nhà tự xây nàng thuê.
Hứa Bân nắm tay nàng, giọng nói dịu dàng hỏi: "Anh muốn đưa em lên..."
Bạch Tiểu Cần sắc mặt đỏ lên, kiều thanh nói: "Không được, em cùng bạn học cùng nhau thuê chung, nói rõ với hai người kia ai cũng không được dẫn bạn trai qua, không tiện."
Nói xong mặt Bạch Tiểu Cần càng đỏ hơn, lúc này nói cái gì bạn trai không phải là giấu đầu hở đuôi sao!!!
Nói đến nước này, Hứa Bân ngược lại cũng không có cưỡng cầu, cùng nàng thân mật thêm một chút liền nhìn theo nàng lên lầu.
Nói với thê tử Diêu Nam một tiếng, Hứa Bân đi thẳng về nhà Sư nương Liễu Văn Tâm, Liễu Văn Tâm hiếm khi hiền huệ đang bận rộn ở nhà.
Chủ yếu là tối hôm qua xác định quan hệ với Hứa Bân, tâm thái tiểu nữ nhân đã sớm tác quái hiện tại có thể trả giá bằng hành động rồi.
Mua một ít quần áo nam, quần lót và đồ dùng hàng ngày gì đó đều để ở nhà, quần áo mới mua về tự nhiên là phải giặt một lần, bao gồm mua thêm một ít ga giường.
Chiến huống tối hôm qua kịch liệt như vậy, phun nhiều nước như vậy, nàng biết những ga giường này ắt không thể thiếu.
Hứa Bân trở lại nơi này, xe nhẹ đường quen thay dép lê, Liễu Văn Tâm vừa phơi xong quần áo chỉ là liếc mắt một cái, hờn dỗi: "Sao, buổi tối không ngủ ở chỗ Tiểu Cần a."
Ngữ khí của nàng lược thị ai oán, đây là không khống chế được ghen tuông, dấm của nữ nhân khác không dám ăn, bất quá Bạch Tiểu Cần nói đã tiên nhập vi chủ rồi.
Hứa Bân thành thật giao đại với nàng, buổi tối là muốn bồi Bạch Tiểu Cần hẹn hò, Liễu Văn Tâm vừa nghe nam nhân thành thật như vậy cũng là dở khóc dở cười.
"Sao đến lượt cô ấy a, anh đều không ngủ ngon ở chỗ vợ anh được chưa."
Liễu Văn Tâm mặc một bộ váy ngủ ở nhà, tuy rằng không phải kiểu dáng tình thú gợi cảm, nhưng càng nhiều thêm một loại cảm giác đoan trang người mẹ nên có.
Hứa Bân qua đó ôm lấy nàng chính là một trận hôn, hôn xong giọng nói dịu dàng hỏi: "Chỗ đó của em... không sao chứ."
Vừa hỏi như vậy, Liễu Văn Tâm mặt đỏ lên, mình chưa từng thể hội qua tính ái kịch liệt như vậy.
Cũng chưa từng có trải nghiệm bị nam nhân chinh phục, từ đó vô cùng thỏa mãn, kinh lịch tối hôm qua quả thực như mộng ảo không thể nói nên lời.
Vốn dĩ ý tưởng của Liễu Văn Tâm rất đơn giản, tên nam nhân thúi này đối với mình tốt như vậy, tâm tư gì nàng cũng biết.
Cái gọi là cách gọi Sư nương chính là trò đùa trẻ con mà thôi, nếu không ký du thì ai nỡ bỏ ra nhiều tiền tươi thóc thật như vậy, nàng cảm động đồng thời cũng nguyện ý dùng thái độ hạnh phúc đi lấy lòng nam nhân này.
Ít nhất hắn đối với mình là thật lòng, nhưng một đêm tối qua nàng liền biết mình sai rồi.
Không chỉ là gian tình ngang nhiên, còn có sự thỏa mãn chưa từng có, đó là sự tiêu hồn trước kia chưa từng tưởng tượng qua.
Cho nên tâm thái nàng triệt để thay đổi, sau khi thân tâm bị chinh phục luân hãm, trừ bỏ nỗi lo lắng bị chính thê bắt gian ra, nàng đã coi tên sắc lang nhỏ này là nam nhân mình ỷ lại cả đời.
"Có chút sưng..."
Liễu Văn Tâm xấu hổ nói, Hứa Bân a a cười một tiếng vỗ vỗ mông nàng, giọng nói dịu dàng nói: "Nên ăn chút đồ ăn khuya rồi."
"Chị đi làm, cậu đi tắm trước đi!" Liễu Văn Tâm kiều lười biếng nói, trong mắt đều là sự vũ mị hạnh phúc.
Nàng hừ điệu hát dân gian đi vào phòng bếp bận rộn, Hứa Bân tắm rửa mặc vào quần lót nàng đã sớm chuẩn bị tốt trực tiếp đi tới phòng ăn.
Đồ ăn khuya Liễu Văn Tâm chuẩn bị ngược lại cũng đơn giản, một nửa con gà xé phay, nộm đậu phụ khô, một phần lưỡi vịt ba chén.
Cùng với nói là nàng làm còn không bằng nói là trực tiếp mua, Liễu Văn Tâm cũng hiếm khi đỏ mặt nói: "Cơm chị tự làm không ra sao, liền làm một món này."
Cái gọi là một món cũng kêu người ta dở khóc dở cười, chính là mua bánh bao nhỏ về làm thành bánh bao chiên.
Không có biện pháp, Liễu Văn Tâm tuyệt đối không lười, không nói hiền thê lương mẫu đi cũng kém không đến đâu, nhưng về phương diện trù nghệ thật đúng là cần thương thảo.
Lúc đi học ăn ở nhà ăn, sống cuộc sống mọt sách, chỉ có thể nói cha mẹ nàng quản nghiêm nhưng đối với nàng là không tệ, cũng không làm bao nhiêu việc nhà.
Sau khi làm việc càng không cần phải nói, trừ bỏ đồ ăn bên ngoài chính là cơm hộp.
Nàng quý ở chỗ có tự mình hiểu lấy, trước kia Bàn ca và con gái đều không mong chờ cơm nàng làm, đồng dạng nàng cũng không có lòng tin đối với chính mình.
Chỉ là nữ vì duyệt kỷ giả dung không chỉ là chỉ trang điểm, còn có phương diện khác ngoài tính ái, ví dụ như nàng bị chinh phục sau có tâm tư nhỏ.
Biết nữ nhân của Hứa Bân rất nhiều, thượng vị các loại là không có khả năng nhưng tốt xấu suy xét một chút chuyện tranh sủng, chính diện âm dương quái khí gì đó cũng không thực tế.
Nàng ngược lại không phải rất có dã tâm, tương phản tư tưởng còn rất là ôn hòa, chính là nghĩ tên sắc lang thúi Hứa Bân này nơi nơi kim ốc tàng kiều.
Hiện tại mình cũng là tình huống này rồi, vậy phải làm cho nam nhân thúi có cảm giác gia đình, tới nơi này nhiều hơn đừng lạnh nhạt mình, bất quá những việc này nàng là thật sự không am hiểu.
Chỉ có thể nói thái độ có, liền không cần thiết hà cầu cái khác, dù sao Liễu Văn Tâm cũng không phải khối nguyên liệu này.
"Sư nương, con gái chị không qua đây sao?" Hứa Bân ăn đồ vật, mở chai bia uống.
Liễu Văn Tâm chủ động cũng rót cho mình một ly, lập tức lắc đầu cười nói: "Bên này còn chưa triệt để làm xong đâu, ga giường chăn đệm phòng con bé cũng chưa chuẩn bị tốt."
"Chủ yếu hiện tại chị cũng bận, trông cậy vào chị thì phải mười ngày nửa tháng mới làm xong."
"Chị đã nói với Tiểu Cần rồi, hai ngày nay làm xong mấy hồ sơ kia, liền qua bên này hỗ trợ nhanh chóng làm xong nó cũng tiện dọn qua."
"Bọn họ??"
Hứa Bân một cái kinh ngạc, nhớ tới đây là bố cục ba phòng hai sảnh, kinh ngạc hỏi: "Bạch Tiểu Cần muốn dọn qua ở cùng chị???"
Liễu Văn Tâm rất là ai oán nhìn Hứa Bân, lập tức hừ một tiếng: "Có cái gì kỳ quái, nó là em họ chị, ba mẹ chị bảo chị trông chừng nó nhiều hơn."
"Đinh... phó bản nhiệm vụ sinh thành: Thịnh Yến Của Chị Em Họ."
Đù... Đầu óc Hứa Bân nháy mắt liền ngây ngốc, phó bản nhiệm vụ sinh thành này rõ ràng tà ác hơn nhiệm vụ chính tuyến nhiều được chưa.
Đột nhiên một chút liền nhiều thêm một cái phó bản nhiệm vụ, Hứa Bân cũng là không nghĩ tới, bởi vì Sư nương Liễu Văn Tâm vẫn luôn không ở trên bất kỳ nhiệm vụ nào, cho nên Hứa Bân trừ bỏ tiêu tiền ra đầu nhập tinh lực gần như là không.
Giống như hiện tại, chính là tâm huyết dâng trào, trước đó thuần túy là có nhu cầu dùng đất dụng võ mà thôi.
Tựa như Liễu Văn Tâm ngay từ đầu nghĩ như vậy, cái gọi là Sư nương chính là một xưng hô buồn cười mà thôi, mang theo chút ấu trĩ lại không có tác dụng tình thú gì.
Không nghĩ tới chính là các nàng cư nhiên là chị em họ, đây thật đúng là niềm vui ngoài ý muốn, quan trọng nhất là bình thường đều nhìn không ra a.