Lúc này là tắm uyên ương sau chiến đấu, Hứa Bân bị nàng nhìn đến mức có chút nổi da gà: "Sao vậy, không thích à??"
Hiện tại tự nhiên là tắm sữa, Liễu Văn Tâm luôn luôn tao lãng chủ động một hồi tâm hồn treo ngược cành cây, đột nhiên lại dừng động tác làm cho người ta khó hiểu.
"Không có gì..."
Liễu Văn Tâm lắc đầu, kiều cười nói: "Chỉ là nghĩ lại, tựa hồ Tiểu Cần đi theo cậu cũng không tệ."
"Vì sao có ý tưởng này??" Hứa Bân cũng là đầy mặt kinh ngạc, không biết nàng vì sao không đầu không đuôi đến một câu như vậy.
"Một lát lại nói với cậu!!!" Liễu Văn Tâm xả sạch bọt biển trên người nhau, kéo Hứa Bân cùng nhau ngâm vào trong bồn tắm.
Thân hình thành thục gợi cảm, lười biếng trong lòng nam nhân phá lệ kiều mị, bàn tay nhỏ tự nhiên là không thành thật đùa bỡn côn thịt nam nhân dần dần sung huyết dưới nước.
Nàng lại đại khái nói một chút tình huống cụ thể của Bạch Tiểu Cần, lúc này mới thở dài nói:
"Nó cùng bạn học thuê chung, tạm thời không chịu dọn qua tâm tư chị biết, bởi vì nó cũng không có bạn bè gì, cùng các bạn học cũng không liên hệ mấy."
"Tự ti đến mức họp lớp cũng không muốn đi, cũng chỉ gần đây cùng cô bé trợ lý của luật sư khác trong tòa nhà làm việc hơi chút có chút nói cười, coi như có chút khởi sắc."
"Cứ tính cách như nó, muốn yêu đương bình thường chị cảm thấy đều khó."
"Nếu thật sự kết hôn gả chồng, cuộc sống hôn nhân, thân thích bạn bè, nhân tình lui tới gì đó tuyệt đối có thể bức điên nó."
"Nghĩ như vậy, kỳ thật mang nó theo bên người chị là bảo hiểm nhất, nhưng chị cũng không thể ích kỷ như vậy."
"Cho nên chị mới cảm thấy, em họ làm tình nhân của cậu cũng có thể, bởi vì nó đại khái không có cách nào thích ứng cuộc sống hôn nhân làm một người vợ tốt."
Hứa Bân hôn mặt nàng, giọng nói dịu dàng nói: "Chị đối với cô ấy thật đúng là dụng tâm."
"Không có biện pháp, cha mẹ nó đều không còn, thân nhân duy nhất chính là chị và cha mẹ chị."
Liễu Văn Tâm thở dài nói: "Hiện tại nó so với trước kia khai lãng hơn nhiều, đổi lại trước kia cho dù ở trước mặt chị đều là duy duy nặc nặc không dám nói chuyện mấy."
"Công việc ngày mai đã sắp xếp xong, chị muốn đưa nó đi mua đồ, cậu tạm thời thành thật một chút cho chị."
Hôm sau, Hứa Bân ngủ đến thỏa mãn mới rời đi.
Một đêm triền miên cuối cùng Liễu Văn Tâm tuy rằng cao nhiễu (xin tha), vẫn là ôn nhu liếm lộng côn thịt, để Hứa Bân sảng khoái đầm đìa xuất tinh lên mặt nàng.
Lúc ôn tồn, nàng cũng nói chuyện Bạch Tiểu Cần muốn dọn vào ở, mà căn phòng của con gái cũng sẽ đưa vào danh sách quan trọng.
Nhắc tới con gái, Liễu Văn Tâm ít nhiều có chút buồn bực, tuy nói lúc ly hôn đồng ý quyền nuôi dưỡng con gái thuộc về nàng.
Nhưng con gái và nàng giống nhau, sợ hãi cũng không thích ông bà ngoại có dục vọng quản khống cực mạnh, nếu ở cùng một chỗ cảm giác kia gần như hít thở không thông.
Thế là nó quyết định vẫn là ở lại nhà ông bà nội, bởi vì ông bà nội là thật sự thương nó còn dung túng nó.
Tuổi dậy thì phản nghịch lại có chủ kiến, hơn nữa ở bên Bàn ca, anh em họ đa số dương thịnh âm suy, bởi vì là con gái nhỏ nhất nó cực kỳ được sủng ái.
Cho nên Liễu Văn Tâm cũng nóng lòng dọn dẹp ra căn phòng cho con gái, như vậy con gái ở nội trú cuối tuần cũng có thể bồi nàng nhiều hơn.
Về phần chung sống với Bạch Tiểu Cần thế nào, Liễu Văn Tâm cũng đang suy nghĩ vấn đề này, dù sao giấy không gói được lửa, cho nên có nên cùng em họ hảo hảo nói chuyện một chút hay không nàng cũng đau đầu.
Hứa Bân không lo lắng nhiều như nàng, dù sao hậu cung mở rộng, nợ nhiều không sầu.
Làm một người không dã tâm không tiền đồ, Hứa Bân chỉ nghĩ làm sao rượu trì nhục lâm hưởng thụ, chính sự duy nhất chính là tìm cơ hội hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống.
Dù sao kiếm lấy manh hạp, mới là căn bản an thân lập mệnh.
Đối với tiến độ nhiệm vụ, có đôi khi cố ý mưu hoa, còn không bằng thuận theo tự nhiên tới tốt hơn một chút.
Nhà nhỏ màu hồng phấn rất là náo nhiệt, bởi vì mấy loli mỹ thiếu nữ xinh đẹp ở đây, từng người thanh xuân hoạt lực làm cho người ta rất là mê mẩn.
Không chỉ các lão sắc phê nguyện ý tới ủng hộ, không ít cư dân cũng vui lòng ở đây dưỡng mắt một chút, buôn bán tự nhiên là hồng hỏa lên.
"Du lịch!"
Nghe được tin tức Hứa Bân tuyên bố, bốn tiểu chích đều là mắt sáng lên, các nàng không hẹn mà cùng ăn kem.
Nhìn lưỡi phấn nộn của các nàng liếm một cái lại một cái, Hứa Bân không khỏi dâm đãng nghĩ nếu cùng nhau thấu tại dưới háng liếm kê ba mình thì đó là tràng cảnh mỹ diệu cỡ nào.
"Đúng vậy, hộ chiếu của Tư Tư vừa xuống, hộ chiếu du lịch muốn tự do hành vẫn là không dễ làm, bất quá đến bên kia tìm hướng dẫn viên treo cái tên là được."
Hứa Bân cười a a nói: "Chuyến du lịch hè này chúng ta đi Nhật Bản, hiện tại muốn trượt tuyết thì cũng không có biện pháp."
"Bất quá chúng ta có thể đi tắm suối nước nóng, suối nước nóng ở đó vẫn là rất nổi tiếng."
"Đi bờ biển thì, anh đang nghĩ đi Hải Nam hay là đi Đông Nam Á, chính là sợ có hành vi chặt chém khách."
"Hay là nói các em có địa điểm nào trong lòng, cũng có thể thảo luận một chút chúng ta lại quyết định, tỷ phu người này luôn luôn rất dân chủ."
Vừa nói như vậy, các nàng hưng phấn vô cùng, ríu rít thảo luận lên.
Dù sao ở cái tuổi hư vinh này, rất nhiều người nghỉ hè không phải đi học thêm thì là đi làm thêm hè, giống như cái gì kỳ nghỉ du lịch các loại ở trong mắt các nàng quả thực là nói mộng.
Bất quá hiện tại có kỳ nghỉ du lịch không nói, còn muốn xuất ngoại, còn có thể đi những nơi khác nhau, điều này quả thực làm cho các nàng cười đến không khép được miệng.
Bữa tối Hứa Bân đại hiến ân cần đưa các nàng đi ăn bít tết, sau đó trải qua hai ngày thảo luận nhiệt liệt, các nàng đưa ra một đáp án làm Hứa Bân kinh ngạc.
"Trạm thứ nhất này nghe theo tỷ phu, chúng ta đi Nhật Bản, thử xem suối nước nóng và cư tửu ốc bên kia."
Diêu Nhạc Nhi hứng thú bừng bừng nói: "Về phần chuyến tiếp theo đi đâu, đến lúc đó chúng ta tâm huyết dâng trào lại quyết định, tóm lại tới trước một chuyến du lịch nói đi là đi."
"Được!!!" Tắm suối nước nóng... nụ cười dâm trên mặt Hứa Bân là không khống chế được.
Đêm nay hiếm khi Diêu Tư Tư trở về, xuất phát từ chuẩn bị cho du lịch, buổi chiều đưa bốn người các nàng đều đi mua vali điện động thời thượng mới.
Lại mua một ít đồ vật cần dùng trên đường du lịch, sau đó Diêu Tư Tư cầm đồ vật liền trở về thu thập hành lý.
Buôn bán trong tiệm tự nhiên là giao cho bốn bạn học xử lý, mà điều này đối với các nàng mà nói, cũng là một chuyện đủ để khoe khoang, từng người làm việc hăng hái kêu là một cái mười phần a.