QUYỂN 40 - CHƯƠNG 29: NHẠC PHỤ GÕ CỬA
Thẩm Như Ngọc lập tức dâm kêu không ngừng, kéo động dương vật giả trừu tống trong cơ thể Tô Tú Vân, nhất thời tiếng rên rỉ vang lên liên tiếp.
Mãi cho đến khi kiệt sức, các nàng cũng không biết là ngủ thiếp đi như thế nào, thỏa mãn đến cực điểm thân thể cũng triệt để hư thoát.
Tình dục dâm loạn vô cùng, sảng khoái đầm đìa dường như lên một tầm cao mới, mây mưa tất...
Ba người ngủ đến thiên hôn địa ám, xác thịt quấn quýt lấy nhau, bàn tay nhỏ của các nàng thậm chí cùng nhau sờ côn thịt của người đàn ông dưới háng.
Rầm rầm rầm...
Tiếng gõ cửa vang lên, không biết đã ngủ bao lâu, Tô Tú Vân kinh tỉnh chỉ cảm thấy eo có chút đau nhức.
Toàn thân vô lực, bên dưới thậm chí có chút hơi sưng, nhưng lại là cực đoan thỏa mãn, thân thể có một loại cảm giác thả lỏng vô cùng thoải mái.
Tiếng gõ cửa vang lên không chỉ dọa nàng, đôi cẩu nam nữ bên cạnh cũng giống vậy dừng động tác.
Trong giấc ngủ hoảng hốt ẩn ẩn nghe thấy tiếng chùn chụt bên cạnh, Tô Tú Vân không kịp nói chuyện, theo bản năng quay đầu lại nhìn có chút kinh ngạc.
Bên cạnh nàng, con rể và Nhạc mẫu dậy khá sớm, rõ ràng là đã uyên ương hí thủy (tắm chung) rồi, trên người đều rất thanh sảng một chút dấu vết tình dục cũng không có.
Lúc này, Hứa Bân ở dưới, Thẩm Như Ngọc ở trên, hai người trình diễn tư thế 69 ôn tồn kiểm duyệt nhau, tình ý miên man khiến chuyện tình dục hạ lưu này thêm vài phần ý vị của tình yêu.
Hứa Bân ôm lấy mông đẹp đầy đặn của Nhạc mẫu, nếm âm hộ đầy đặn đã sinh ra thê tử, tràn đầy đều là hơi thở thành thục dụ hoặc.
Thẩm Như Ngọc rên rỉ hàm hồ, một bên vuốt ve tinh hoàn của con rể, một bên ngậm côn thịt nuốt nhả cho Tô Tú Vân một ánh mắt hàm tiếu.
Rầm rầm rầm...
Tiếng gõ cửa lần nữa vang lên, lần này cùng với tiếng của Diêu Bách Xuyên: "Như Ngọc, Tú Vân, hai người dậy chưa."
Hoặc là nghe được giọng nói của ông ta, một loại cảm giác kích thích hoang đường tà ác tràn ngập trong lòng, không chỉ Thẩm Như Ngọc nuốt nhả càng nhanh, ngay cả Tô Tú Vân đều cảm giác giữa háng bắt đầu ướt át.
Hứa Bân vươn tay xoa nắn bầu vú đầy dấu hôn của Tô Tú Vân, Tô Tú Vân rên rỉ một chút hồi thần lại, lập tức kiều thanh hô: "Còn đang ngủ đây, làm gì thế..."
Diêu Bách Xuyên nghi hoặc hỏi: "Sao ngủ muộn thế??? Hiện tại đã 12 giờ rưỡi rồi."
Sau sự kinh hoảng ngắn ngủi, ba người đều thể hội được khoái cảm kích thích, đặc biệt khổ chủ hiện tại đang ở bên ngoài, quan hệ của nhau lại thân mật như vậy.
Thẩm Như Ngọc cảm giác kích thích vô cùng, trực tiếp kéo Tô Tú Vân qua, nhả côn thịt ra sau đó ấn cái đầu nhỏ của nàng xuống.
Tuy rằng rượu đã tỉnh, nhưng tối qua đã dâm loạn đến mức độ đó, đối mặt với côn thịt phủ kín nước miếng Tô Tú Vân một chút đề kháng cũng không có.
Nàng trực tiếp ngậm lấy côn thịt bắt đầu nuốt nhả, không để khoái cảm của người đàn ông bị gián đoạn.
Thẩm Như Ngọc hắng giọng một cái, giả bộ một bộ dạng vừa ngủ dậy có chút mơ hồ, còn mang theo giọng điệu gắt gỏng khi mới ngủ dậy mắng: "Nói nhảm, hai người bọn tôi tối qua thu dọn tới lui mệt chết rồi."
"Nửa đêm mới ngủ, dậy sớm như vậy làm gì, đi đưa tang à."
Bị mẹ hổ mắng một cái, Diêu Bách Xuyên nháy mắt liền túng (sợ), ông ta hiện tại đối với thái độ của Thẩm Như Ngọc gọi là một cái tốt.
Vừa nghe Thẩm Như Ngọc dường như gắt ngủ rất khó chịu, ông ta không dám tiếp tục gõ cửa nữa, cách cửa nói: "Tôi không phải cố ý đánh thức hai người."
"Chỉ là sợ hai người đói lả, mẹ làm chút cơm nước, hai người nếu mệt thì ăn xong tiếp tục ngủ."
"Hay là nói hai người tiếp tục ngủ một lát, tôi bảo mẹ đi nghỉ ngơi trước, lát nữa tôi làm cơm cho hai người ăn."
Ngữ khí của Diêu Bách Xuyên rất thành khẩn, vợ cả và vợ bé cùng nhau ngủ, tưởng tượng hình ảnh hài hòa đó trong lòng ông ta vô cùng đắc ý.
Dù sao Thẩm Như Ngọc tiếp nạp Tô Tú Vân, còn cùng nhau xuất hiện trong những việc lớn trong nhà này, trong đám thân thích bạn bè ông ta bội phần có mặt mũi.
Chưa nói cái khác, thông gia Trương Đức Thuận giơ ngón tay cái, bộ dáng vẫn luôn hâm mộ ghen tị hận kia cũng đủ để ông ta dương dương tự đắc rồi.
Vợ cả và vợ bé đều ở đây, cửa khóa trái ông ta một chút cũng không hoài nghi sẽ có mờ ám gì.
Kỳ thực vừa rồi muốn hỏi ở nhà khóa cửa làm gì, nhưng nghĩ kỹ lại mẹ hổ gắt ngủ, hỏi thêm một câu trừ bị mắng không có tác dụng gì khác liền câm miệng.
Diêu Bách Xuyên tuyệt đối không nghĩ tới, nhị con rể mà ông ta thích nhất cầm thú không bằng như thế nào, nghe được giọng nói của ông ta không những không sợ hãi, ngược lại thú tính đại phát dị thường hưng phấn.
Hứa Bân trực tiếp ôm Nhạc mẫu và Tô Tú Vân vẫn trần như nhộng kéo xuống giường, để hai vị vưu vật thành thục vũ mị này vịn vào cửa.
Đưa lưng về phía mình chổng cao mông đẹp no đủ, lộ ra âm hộ thành thục đã ướt dầm dề, lại hơi sưng đỏ của các nàng hiến cho mình.
Hứa Bân ôm lấy bầu vú của Tô Tú Vân trước, trực tiếp cắm vào trong nhục huyệt của nàng hung hăng trừu tống, khống chế khoảng cách không phát ra tiếng bạch bạch, đây tuyệt đối là kỹ xảo cấp nghệ thuật.
Tô Tú Vân một tay vịn khung cửa, một tay che miệng mình, gắt gao không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Cách một cánh cửa chính là trượng phu của mình, loại cảm giác này tà ác lại vô cùng kích tình, ngay cả sự co bóp trong nhục huyệt của nàng đều bành trướng như vậy, cực đoan thoải mái.
Cặp vú bự của Thẩm Như Ngọc cũng bị con rể sờ lên xoa nắn, bà khẽ run cắn răng ngà, nhìn đôi cẩu nam nữ bên cạnh kịch liệt cấu hòa, đầy mặt đều là khát vọng.
Tuy rằng vụng trộm như vậy cực kỳ kích thích, nhưng Thẩm Như Ngọc vẫn hơi lý trí, lập tức nói: "Bảo mẹ đi ngủ trưa, tôi và Tú Vân tự làm đồ ăn là được rồi."
"Ngày vui hôm nay của mẹ, còn hầu hạ con dâu ra thể thống gì, ông cũng không sợ người ta cười à."
Diêu Bách Xuyên nghe ngữ khí bất thiện này, trong lòng tràn đầy đều là cảm động, biết ngay mẹ hổ hiếu thuận bà bà.
Ông ta không biết là Thẩm Như Ngọc và con rể 69 lâu như vậy, cho dù bên dưới hơi sưng đỏ vẫn rất cơ khát, lời nói lúc đầu kỳ thực còn muốn cầu xin con rể bắn vào trong miệng là tốt rồi.
Nhưng không biết vì sao, nghe thấy giọng nói của trượng phu, hiện tại chỉ cách một cánh cửa.
Dục vọng tà ác vô cùng lại bành trướng lên, nhìn Tô Tú Vân gần như dán vào nhau với mình bị thao đến toàn thân thịt thà run rẩy, bà liền biết Tô Tú Vân cũng giống mình.
Diêu Bách Xuyên căn bản không nghe kỹ tiếng bạch bạch ẩn ẩn trong phòng, nói thật không phải ghé sát cửa phòng thì với vật liệu cách âm tốt như vậy ông ta hẳn là cái gì cũng không nghe thấy mới đúng.
Diêu Bách Xuyên ngoài cửa ngượng ngùng gãi đầu một cái, nói: "Cũng phải, vẫn là Như Ngọc bà suy nghĩ chu đáo."
Ngừng một chút, ông ta lại nói: "Đúng rồi, Tiểu Bân đi đâu rồi, trong phòng không thấy người."
"Tôi gọi điện thoại cho nó cũng không nghe..."
Nhị con rể mà ông ta thích nhất trong miệng, lúc này đã thao Tô Tú Vân đến cao trào, Tô Tú Vân toàn thân co giật vô lực nằm trên giường rên rỉ.
Nàng mắt ngấn lệ nhìn, Hứa Bân đã đứng sau lưng Thẩm Như Ngọc, cúi người xuống một bên thô lỗ xoa nắn cặp vú bự no đủ của Nhạc mẫu.
Côn thịt nhắm ngay âm hộ thành thục phì nhiêu, mang theo dâm thủy của Tô Tú Vân bắt đầu chậm rãi cắm vào, cho dù có chút khoảng cách nhưng cảnh này cũng có tính xung kích cực mạnh.
Lút cán, Hứa Bân ôm lấy cặp vú bự của mỹ Nhạc mẫu, bắt đầu trừu tống với lực độ không lớn nhưng tốc độ cực nhanh.