QUYỂN 41 - CHƯƠNG 4: GẶP GỠ BẠN THÂN
"Ông xã, ngủ ngon!"
Một nụ hôn tạm biệt triền miên, sờ soạng, cúc áo cũng chưa cởi một cái Bạch Tiểu Cần lại lần nữa tiểu cao trào.
Đầy mặt mê ly vũ mị, không nỡ nhìn Hứa Bân, trong mắt đều là tình yêu hàm tình mạch mạch.
Nếu không phải tối nay đã có hẹn, phỏng chừng đưa nàng đi thuê phòng phá trinh nàng một chút vấn đề cũng không có, Bạch Tiểu Cần yêu vào tuyệt đối là trăm y trăm thuận.
Hứa Bân đi thẳng đến Thế Giới Đại Dương, là trung tâm tắm rửa lớn nhất sang trọng nhất toàn thành phố, nơi này quả thực là một siêu cấp tổng hợp thể ăn uống vui chơi giải trí.
Lấy chìa khóa tủ, thay quần áo liền đi vào hưởng thụ.
Ngâm bồn, xông hơi, chà lưng, một dây chuyền xuống thoải mái đến mức cả người đều lâng lâng.
Tắm xong thay áo choàng tắm rộng rãi đi ra đã mười một giờ, đây là lúc Thế Giới Đại Dương khá náo nhiệt.
Đại sảnh nơi này cung cấp nghỉ ngơi miễn phí, phục vụ qua đêm, nếu không phải ngày lễ ngày tết thì còn đỡ một chút, không đến mức xuất hiện tình huống người đông nghìn nghịt nhưng cũng rất náo nhiệt.
Đến lúc ăn khuya buffet miễn phí, đại sảnh dùng cơm cũng náo nhiệt chen chúc, cho dù chỗ ngồi rất nhiều vẫn cứ phải xếp hàng.
Hứa Bân thoải mái vươn vai, đã nhắn tin cho Sư Nương hỏi một chút.
Không thể không nói làm phụ nữ chính là sướng a, các nàng hơn chín giờ đã tới, hiện tại vẫn còn ở bên khu nữ chưa ra.
Đắp mặt nạ, SPA, massage chân và massage toàn thân gì đó, đây mới là một dây chuyền chân chính, Sư Nương có tiền rồi ngược lại sẽ không hà khắc bản thân.
Hứa Bân tìm một chỗ nghỉ ngơi, gọi chai bia vừa tán gẫu với hậu cung của mình vừa chờ đợi.
20 phút sau, Liễu Văn Tâm mới khoan thai tới chậm, nàng mười ngón đan xen dắt tay một vưu vật yêu nhiêu không kém gì nàng.
Tự nhiên là Diệp Khinh Ngữ rồi, hai mỹ phụ này dáng người thướt tha tu trường, dung mạo thì càng không cần phải nói.
Đặc biệt là sau khi được Hứa Bân tư nhuận, trong xinh đẹp hiển hiện hết hương vị vũ mị thành thục, nhìn các nàng đi tới không ít đàn ông đều phải liếc nhìn, thậm chí nhìn ra được có kẻ xuẩn xuẩn dục động muốn bắt chuyện.
"Giới thiệu một chút!"
Liễu Văn Tâm vẻ mặt đắc ý cười nói: "Đây là bạn thân của em, sinh viên tài cao, đại lãnh đạo cấp học bá Diệp Khinh Ngữ."
"Đây là người đàn ông thân yêu của em, Hứa Bân, hì hì..."
Nói xong, nàng một tay dắt Diệp Khinh Ngữ, tay kia thì ôm lấy cánh tay Hứa Bân, dụ hoặc ép bầu vú no đủ qua.
Diệp Khinh Ngữ ý vị thâm trường cười, chào hỏi Hứa Bân, Hứa Bân cũng giống vậy, tỏ ra xa lạ lại lễ phép khách khí.
Hứa Bân đã chào hỏi Diệp Khinh Ngữ rồi, cho nên Liễu Văn Tâm thế nào cũng không nghĩ tới, đôi gian phu dâm phụ này hiện tại là đang diễn nàng.
Cuộc sống của Diệp Khinh Ngữ luôn luôn lấy sự nghiệp làm chủ, cuộc sống trong thế gia siêu cấp này cũng có chút áp lực.
Ở Tỉnh Thành cạnh tranh cực lớn, cho dù là con cháu thế gia đều như đi trên băng mỏng, nàng áp lực rất nhiều trong cuộc sống trừ bỏ bảo dưỡng và rèn luyện ra gần như không có niềm vui thú gì khác đáng nói.
Điều này đối với nàng, là một trò chơi kích thích trước kia không dám nghĩ, người ngẫu nhiên phóng túng tham gia chơi một chút cũng là một chuyện tốt.
Nàng thực sự quá bận, nếu không bận thì tối qua đã muốn qua đây cùng em trai gian phu của mình triền miên một đêm thật tốt.
Hôm nay Liễu Văn Tâm sở dĩ không ở văn phòng luật sư, chính là chuyên môn lái xe đi đón nàng, cơm cũng chưa ăn làm đến bây giờ, có thể nói là tình cảm thâm hậu.
Buffet miễn phí người đông nghìn nghịt, ba người một nhóm đi tới nhà hàng món Tây trên lầu.
"Bà tám, ăn chút gì a."
"Con tiện nhân, mày ăn cái gì thì gọi cái đó a."
Giống như con trai thích mắng đối phương là con trai, phụ nữ tình cảm tốt với nhau cũng là mắng mắng chửi chửi.
Liễu Văn Tâm đi lên liền gọi trước một chai rượu vang đỏ, bít tết thăn ngoại, bít tết sườn rìu kiểu Mỹ, sườn cừu vị tỏi ớt, thịt bò bông tuyết nướng các loại đồ ăn.
"Mày cái đồ bà tám nhỏ, cứ chút tửu lượng đó cẩn thận lát nữa nôn ở đây."
Diệp Khinh Ngữ vẻ mặt bỉ di nói.
Liễu Văn Tâm vũ mị liếc nàng một cái, nói: "Uống không nổi tao có người giúp ở đây."
Hứa Bân a a cười một cái sẽ không mở miệng, hiện tại còn chưa phải lúc chọc thủng giấy cửa sổ, tự nhiên phải bồi Diệp Khinh Ngữ cùng nhau nghịch ngợm một phen.
Ba người cụng ly, hai nàng ríu rít nói về chuyện thú vị thời đi học, Hứa Bân lại càng không chen lời vào được.
Lặng lẽ ăn đồ ăn, gọi thêm nửa tá hàu nướng chuẩn bị cho buổi tối.
Sư Nương tư văn tri tính lên giường rất điên cuồng, Diệp Khinh Ngữ thì càng không cần phải nói cực kỳ lẳng lơ, muốn thỏa mãn hai thiếu phụ như lang như hổ vẫn là phải lo trước khỏi hoạ.
Hai người chén chú chén anh trò chuyện rất vui vẻ, cũng nói đến chuyện ở Tỉnh Thành cùng bạn học khác tìm trai bao.
Hai người đều là nghĩa phẫn điền ưng, Liễu Văn Tâm không khỏi mắng: "Mấy thằng nhóc Tinh Thần đó, gầy như cây sào nhìn thế nào cũng thấy xấu, mẹ nó không biết xấu hổ đi ra kiếm tiền."
"Chính là thế!"
Diệp Khinh Ngữ tán đồng nói, nhìn về phía Hứa Bân ý vị thâm trường nói: "Vị này của mày không tồi nha, cao cao nhìn thì gầy, bất quá trên cánh tay và cẳng chân đều là đường cong cơ bắp."
"Dáng người hẳn là rất không tồi, đây mới là mẹ nó đáng đồng tiền bát gạo."
Nàng hoàn toàn chính là đang giả ngu, sắc nữ này sau khi phóng thích bản thân ở trên giường cực kỳ chủ động, mỗi một khối cơ bắp trên người Hứa Bân nàng đều liếm qua.
Liễu Văn Tâm vẻ mặt đắc ý nói: "Đó là, ánh mắt của tao mấy con bà tám kia sao so được."
Nói rồi nàng thân mật ôm lấy cánh tay Hứa Bân, ép bầu vú no đủ lên cực kỳ ái muội.
Diệp Khinh Ngữ nheo mắt lại, trêu chọc nói: "Nhìn thì không tồi, lát nữa cởi quần áo ra tao cũng xem xem."
"Xì, dựa vào cái gì cho mày xem."
"Đệt, lại không thiếu miếng thịt nào, mẹ nó mày có thể bao tao cũng có thể bao chứ."
Bất tri bất giác uống hết một chai rượu vang đỏ, đề tài của hai nàng cũng cùng với sự lên men của cồn rượu càng thêm không kiêng nể gì.
May mà phụ cận không có ai, nếu không nghe thấy khẳng định là mơ màng liên miên, mà vẻ mặt men say ửng hồng mê ly của Liễu Văn Tâm lúc này cũng đặc biệt xinh đẹp.
"Mày vẫn là uống nước ngọt đi."
Diệp Khinh Ngữ khiêu khích nhìn nàng, quay đầu cười vũ mị với Hứa Bân một cái: "Soái ca nhỏ, em tới bồi tỷ tỷ uống thêm vài ly, uống với con phế vật này không đã a."
Cuộc sống của Liễu Văn Tâm gần như không dính dáng đến rượu, hiện tại là vì để kích tình một chút với người đàn ông của mình, mới có thể lựa chọn uống một chút trợ hứng.
Theo nội dung các nàng trò chuyện mà xem, lúc đi học tửu lượng của Liễu Văn Tâm đã kém đến mức đội sổ ký túc xá.
Mà Diệp Khinh Ngữ kia uống lên không sợ cái gì người Đông Bắc người Tây Bắc, sau khi đi làm càng là xã giao không ngừng đã là người được tôi luyện qua cồn rượu, đối với tửu lượng của nàng Hứa Bân ngược lại chưa từng thấy nàng say bao giờ.
Nên nói hai người hoàn toàn không cùng một đẳng cấp, nếu không phải cậy vào điểm thể lực cao tửu lượng đi lên, Hứa Bân trước kia cũng tuyệt đối uống không lại con sâu rượu Diệp Khinh Ngữ này.
"Được nha!"
Hứa Bân sảng khoái đáp ứng, tạm thời châm trước một điếu thuốc.