QUYỂN 42 - CHƯƠNG 26
Trong nhóm "Hữu ái một nhà", Hứa Bân điều phối tốt xe cộ, buổi tối cùng nhau đến biệt thự trang viên Trương Gia náo nhiệt một chút.
Xe trong nhà đăng ký biển số, việc này giao cho Trương Đức Thuận phụ trách, chuyên môn đúng khẩu vị a.
Ông ấy tuy rằng thăng chức đến tỉnh thành, nhưng người chủ quản công tác phương diện này ở Quảng thị đều là cấp dưới cũ của ông ấy, tự nhiên ông ấy cũng đánh tiếng đích thân lo liệu việc này.
Chiếc G đời mới của chị vợ, treo một cái biển số tứ quý A0111.
Chiếc C đời mới của Hứa Bân đổi tên hoàn thành, biển số biến thành A0222, chiếc Beetle của thê tử Diêu Nam là A0333.
Lão gia hỏa này có tuổi rồi tinh lực vượng thịnh, cũng là đặc biệt có thể vật lộn, thực ra cái này đối với ông ấy mà nói chính là chuyện nhỏ thuận tay.
Chiếc bán tải của nhạc phụ Diêu Bách Xuyên theo lý thuyết không cần thiết đổi, nhưng tên này vừa nghĩ dù sao muốn đổi thì đổi cho triệt để một chút thế mới ngầu.
Thế là chiếc bán tải kia treo biển số A0444, A0555 là chiếc Honda Lâm Tuyết Nguyệt lái, A0666 là chiếc Nissan của Lâm Tuyết Giai.
0777, 0888, 0999, thì là xe của anh em Trương Gia treo lên, Trương Đức Thuận cũng là thật sự vui vẻ vật lộn.
Theo suy nghĩ sĩ diện của ông ấy, những chiếc xe này đỗ cùng một chỗ mới gọi là bá khí, không thể không nói không phải người một nhà không vào một cửa.
Chập tối, trong nhóm trò chuyện rôm rả, đón ánh chiều tà.
Hứa Bân lái xe, chở bốn con tiểu loli lên đường cao tốc, nửa giờ đi xe liền đến biệt thự trang viên Trương Gia.
Dở khóc dở cười là, Trương Đức Thuận chuyên môn chỉ huy xe cộ đỗ, tên này vì để khoe khoang.
Cũng có khả năng là có chứng cưỡng chế, những xe khác đều đỗ sang một bên, bãi đất trống đối diện biệt thự không thể tùy tiện đỗ.
Từ 0111, cứ thế xếp đến 0999, không thể không nói phong cách vẫn là có, tuy rằng ngoại trừ chiếc G lớn ra những chiếc khác còn không tính là xe sang.
Vừa xuống xe, Diêu Nhạc Nhi liền quen cửa quen nẻo dẫn quân đoàn loli đi đến tòa biệt thự kia của Trương Đức Thuận, tiểu dì tử mà tự nhiên như ở nhà.
Trương Đức Thuận thân thiết ôm lấy Hứa Bân cười nói: "Liên khâm a, bao lâu không gặp chú rồi, hôm nay phải hầu hạ bồi đám lão già chúng ta uống một bữa thật tốt."
"Hôm nay phải náo nhiệt một chút..."
Hứa Bân tự nhiên không vấn đề, trái phải nhìn một cái kinh ngạc hỏi: "Bác, chỗ này mở rộng rồi???"
Trương Đức Thuận đắc ý chỉ bên cạnh nói: "Không sai, bên cạnh trang viên chúng ta, là một cái kho chứa xe cũ của xưởng luyện kim trấn chúng ta, xưởng quốc doanh cũ."
"Mấy tên cùn đời trước kia quậy phá ghê lắm, chỗ này vẫn luôn bỏ hoang ai cũng không dính vào được."
"Hiện tại mấy tên cùn đời đó chết gần hết rồi, trấn liền lấy mảnh đất này ra bán, bất quá mà vị trí này không dễ bán."
"Năm mẫu đất toàn là tường đổ ngói vỡ, giá 100 vạn không ai dám mua, hơn nữa trong mảnh đất này quặng sắt vụn rất nhiều, hoàn toàn không cách nào canh tác."
Trương Đức Thuận nói đến đây thì khó tránh đắc ý: "Trong thôn thiếu khoản tiền này, cuối cùng 60 vạn bán cho chúng ta, người trong nhà gom góp một chút khoản tiền này vẫn là có."
Hứa Bân đại khái nhìn vị trí địa lý một chút, ở trong thôn coi như tương đối hẻo lánh, đi đường nhỏ đều phải vòng một vòng lớn rất không phương tiện.
Đi qua nữa, chính là một cái ao nước lưu động của thôn, tuy rằng chất nước không tồi nhưng đó là nơi tư nhân người ta nuôi cá.
Chủ nhân của cái ao đó, là một người cô của Trương Gia, có thể nói trực tiếp bị kẹp ở giữa rất là khó chịu.
Cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt, mảnh đất này ai mua cũng là gân gà, duy độc Trương Gia mua thì lại có thể mở rộng trang viên của mình, còn dựa vào ao nước càng là thoải mái.
"Có mắt nhìn!"
Hứa Bân đều nhịn không được khen ngợi.
Trương Đức Thuận đắc ý cười lớn: "Ha ha, đó là, nhiều ra một mảnh đất lớn như vậy, chúng ta ngược lại không muốn xây dựng rầm rộ."
Một bên quần thể biệt thự, xây lên một căn nhà trệt một tầng, diện tích hơn 100 mét vuông rất là rộng rãi.
Sân thượng làm chống thấm, cũng lát gạch men, từ cầu thang bên ngoài đi lên chính là một nơi có thể hóng mát uống trà, hiện tại đã có người ở trên đó rồi.
Về phần diện tích trong nhà, ngoại trừ một cái bếp ra, còn có mấy cái bàn bát tiên và ghế băng dài truyền thống.
Dù sao Trương Đức Thuận và Lâm Tuyết Nguyệt những người này bận rộn, không phải lễ tết cũng không về, về nhà thì đi chợ nấu cơm cũng không phương tiện.
Bếp trong biệt thự rất ít dùng, bàn ăn cũng không lớn chính là người một nhà ăn bữa khuya.
Bọn họ dứt khoát liền xây cái nhà ăn này, ngày thường chính mình biệt thự gần như không nổi lửa, đến giờ cơm thì thống kê số người ăn ở đây là được rồi.
Anh em Trương Gia có tiền có thế, mấy người cô đều gả gần không phải trong thôn thì trên trấn, cuộc sống cũng đều tính là tiểu khang.
Ngày thường, bà cụ ở nhà anh cả, anh cả bận rộn buôn bán phỉ thúy, cũng không phải người có thể lo liệu việc nhà gì.
Cô hai thủ quả, và cô út bao thầu ao nuôi cá thì ở trong thôn, người trẻ tuổi đều đến thành phố đi học làm việc rồi bọn họ cũng buồn chán.
Bên này sớm để lại cho các cô một tòa nhà khách, dứt khoát liền chuyển đến đây ở, hầu hạ bà cụ luân phiên nấu cơm làm việc nhà, cái lợi của đại gia đình chính là ở chỗ này.
Trương Đức Thuận là gọi thân thích bạn bè, thông gia cả nhà, còn có toàn bộ người của công ty Tam Hoa Truyền Thông.
Tổ chức gọi là một cái náo nhiệt, ông ấy cứ thích chuyện đại thao đại bạn (làm lớn làm to) thế này, bận tối tăm mặt mũi nhưng nở mày nở mặt a.
Đội ngũ tiệc thôn chiều đã đến rồi, bàn ghế đã bày xong, cả đội ngũ đang bận rộn ở hậu viện.
Người Trương Gia bận rộn chiêu đãi thân bằng, sau đó đàn ông chém gió hút thuốc đánh bài, phụ nữ thì tụ lại bát quái hoặc đánh mạt chược, ăn tết đoán chừng cũng không náo nhiệt như vậy.
Về phần chị vợ bọn họ, thật đúng là yêu nghề kính nghiệp, nói xong hôm nay thả lỏng một chút.
Kết quả đội ngũ vừa đến, vẫn là quay chụp khắp nơi căn bản không ngồi yên được, đám người này tâm sự nghiệp rất mạnh.
Thậm chí quy hoạch xong buổi tối thì ở khách sạn, sau đó ngày mai lại quay chụp một số phong thổ nhân tình làm tư liệu gì đó.
Hứa Bân lén lút chuồn đi, trước tiên mò đến trong phòng Trang Tiểu Phỉ, hảo hảo triền miên với nàng một chút.
Lại tranh thủ thời gian, nhân lúc Trương Đức Thuận bận không xuể, lén lút kéo Lâm Tuyết Nguyệt đến sân thượng biệt thự làm một nháy, mùi vị gọi là một cái thoải mái.
Không còn cách nào, mưa móc phải đều dính tự nhiên bận không xuể, hơn nữa hiện tại thể lực cao tới 9.6 cũng cần hảo hảo trút bỏ một chút.