Tìm hiểu qua sự tình, Hứa Bân sờ cằm khá là cạn lời.
Hai bên đều đáng đời a, cách chửi này không ra tay mới lạ, có điều nói ra thì chị vợ Diêu Hân cũng đủ dũng mãnh, trực tiếp đá Trương Tân Đạt một cước rồi chạy ra ngoài sau đó báo cảnh sát.
Nói ra thì Trương Tân Đạt thế nào cũng là công tử bột, tính khí lớn lắm được chiều chuộng hơn Diêu Hân nhiều, tính khí hắn bày ra đó sao có thể chịu cục tức này.
Đặc biệt là Diêu Hân nói hắn không được... người đàn ông nào cũng sẽ thẹn quá hóa giận thôi, điểm này Hứa Bân ngược lại đặc biệt hứng thú, chẳng lẽ vị anh rể cả này thiếu đi mấy chục năm đường vòng, vừa đến ba mươi đã liệt dương bất lực rồi??
"Cái tên vương bát đản Trương Tân Đạt này còn dám ra tay, phản thiên rồi."
Đến cổng đồn cảnh sát, liền gặp Thẩm Như Ngọc nộ khí trùng trùng, nhìn cái thế muốn hưng sư vấn tội của bà ước chừng cũng tức không nhẹ.
"Mẹ, đừng giận vội, xem tình hình rồi nói."
Hứa Bân kéo bà lại, với cái đức hạnh bát phụ này của bà chỉ sợ vào đó rồi sẽ làm sự việc ầm ĩ hơn.
Cửa phòng hòa giải tranh chấp mở toang, vừa đến gần Hứa Bân đầu đã ong ong, bên trong truyền đến tiếng gào thét của Diêu Hân: "Mặt tôi sưng vù rồi đây này, đây không phải mâu thuẫn gia đình, đây là bạo lực gia đình, tôi muốn xin giám định thương tật..."
Trong phòng, Diêu Hân ngồi một bên, vẫn khí chất động lòng người, khác biệt là trên mặt hơi sưng đỏ có thể nhìn ra có dấu tát tay.
Thẩm Như Ngọc vừa nhìn liền nhào tới, vẻ mặt đau lòng nâng khuôn mặt như hoa như ngọc của con gái, nghiến răng nói: "Con gái của mẹ a, cái tên trời đánh kia đâu, dám đối xử với con gái bà như vậy, bà muốn liều mạng với nó."
"Mẹ!"
Diêu Hân vốn đã khóc lê hoa đái vũ, lập tức ôm lấy mẹ tủi thân khóc lên, nhất thời hai mẹ con ôm đầu khóc rống không biết còn tưởng trong nhà có người chết.
Một con tiểu mẹ hổ, một con đại mẹ hổ, người ngoài nghề nhìn vào cũng biết hai mẹ con này không phải dạng vừa.
"Mẹ, mẹ và chị cả ở đây một lát, con tìm hiểu tình hình trước."
Hứa Bân ra hiệu bằng mắt với viên cảnh sát thụ lý vụ án, vị cảnh sát này cũng nhìn ra kẻ đến không thiện, lập tức cùng Hứa Bân kẻ trước người sau ra khỏi cửa, ở hành lang Hứa Bân mời anh ta điếu thuốc: "Xưng hô thế nào."
"Phó đội trị an, Lâm Cường Quốc."
Tuổi ngoài bốn mươi, mặt chữ điền, mày ưng mắt kiếm, ánh mắt quắc thước.
Lâm Cường Quốc cũng bất lực cười khổ một cái, anh ta công tác kính nghiệp năng lực rất mạnh, cuối cùng từ cơ sở cũng lên được cục thành phố, cuối cùng không cần phải đối mặt với mấy ông bà già chuyện bé xé ra to, lông gà vỏ tỏi lại vô cùng cẩu huyết nữa.
Nào biết vừa báo danh, ngày lành chưa qua được mấy ngày trong cục đã mở hội nghị nghiệp vụ chỉ đạo xuống cơ sở, anh ta lại bị phái xuống cơ sở treo chức chỉ đạo công tác, thời gian là một năm đã chịu đựng được nửa năm rồi.
Mặc dù chịu đựng xong xác suất lớn có thể chuyển phó cục, nhưng mấy cái cẩu huyết ở cơ sở này, chỉ có người từng làm mới biết lôi thôi thế nào.
Hôm nay chỉ là mâu thuẫn gia đình, một cái tát không đến mức nâng lên thành bạo lực gia đình, huống hồ Trương Tân Đạt cũng không có hành vi truy kích, cũng không cầm vật có tính sát thương gì.
Hòa giải, chính là hòa giải, hôm nay cả đội trưởng và phó đội trưởng đều đi làm nhiệm vụ rồi, tự nhiên lão tư lịch như anh ta phải lên.
Vốn dĩ vừa nghe là đôi vợ chồng trẻ, Lâm Cường Quốc cảm thấy độ khó chắc không lớn, ít nhất so với người có tuổi thì thông tình đạt lý hơn, đầu óc bình tĩnh lại thì dễ nói chuyện hơn.
Đến nơi nhìn một cái hảo gia hỏa, Trương Tân Đạt kia chính là một đứa trẻ rõ ràng được chiều hư, đối với việc mình bị đưa về rất khó chịu.
Diêu Hân thì, xinh đẹp đến mức khiến người ta kinh ngạc, trực tiếp đại náo ầm ĩ có chút khó chiều, thiên nhiên cũng không có hành vi quá khích gì.
Vốn dĩ loại hòa giải này, là quan hệ vợ chồng thì nói chuyện là được rồi, đầu giường đánh nhau cuối giường hòa cũng không cần gọi người nhà qua, nhưng vừa nhìn hai người này đều là xương cứng.
Lâm Cường Quốc kinh nghiệm lão luyện thời gian đầu tiên tách họ ra, sau đó thông báo người nhà mỗi bên đến.
"Em rể?"
Hứa Bân tự giới thiệu xong, Lâm Cường Quốc nhíu mày: "Vậy cô ấy có thể nghe lời cậu??"
Gọi người nhà đến cũng mạo hiểm, một là người gọi đến càng hồ giảo man triền làm không tốt sẽ kích hóa mâu thuẫn, biến thành màn võ thuật toàn diện của họ hàng hai bên.
Hai là không nói được, không khuyên được người trong cuộc cũng không làm chủ được, vậy thì phí lời rồi, Lâm Bân rõ ràng là loại sau.
Đại khái nhìn ra suy nghĩ của anh ta, Hứa Bân hài hước trêu chọc: "Lâm đội, nhạc mẫu tôi nổi tiếng là bát phụ quanh đây, Ngài chắc không muốn giao tiếp với bà ấy chứ."
"Cái này..."
Lâm Cường Quốc cũng nhìn ra rồi, cho nên Hứa Bân vừa ra hiệu anh ta liền lập tức đi ra.
Người trước thì càng khó đối phó, tuy rằng mỹ thục phụ này nhìn thì thập phần gợi cảm dụ hoặc, nhưng cứ nhìn cái kiểu bà ấy lao lên ôm khóc, loại người này sẽ càng khó chơi hơn.
"Ngài cũng đừng lo lắng, tôi ở trong nhà vẫn có tiếng nói."
Hứa Bân tự tin mười phần nói một câu.
"Nhạc mẫu cậu có thể nghe cậu sao."
Lâm Cường Quốc nhận lấy thuốc, có điều anh ta lại móc bật lửa châm cho Hứa Bân.
Lúc này Lâm Cường Quốc cười coi như thập phần hòa ái rồi, chủ yếu nhìn người trẻ tuổi này thuận mắt, lẫn nhau một ánh mắt đều hiểu ý đối phương, có lúc giữa đồng nghiệp cũng không có sự ăn ý tốt như vậy.
Hứa Bân vẻ mặt đắc ý cười lên: "Có thể, chị vợ tôi cũng có thể."
"Yêu, khá lắm, dựa vào cái gì?"
Lâm Cường Quốc cũng không kìm được nói đùa: "Tôi cũng coi như ăn cơm nhà nước, đến nhà nhạc mẫu tôi bà ấy còn hay bới lông tìm vết đấy."
"Dựa vào tôi có mấy đồng tiền thối."
Hứa Bân hắc hắc cười một tiếng: "Tháng này vừa mua cho nhạc mẫu tôi mấy vạn trang sức vàng."
Lâm Cường Quốc làm ra vẻ tôi hiểu rồi, cũng cười theo, lý do này đơn giản thô bạo nhưng khiến người ta tin phục a, có tác dụng hơn mấy cái đạo lý chó má nhiều.