QUYỂN 8 - CHƯƠNG 5: THỂ LỰC TĂNG VỌT, CƯNG CHIỀU VỢ YÊU
Đêm qua, Hứa Bân rất thành thật, không biết mẹ vợ và chị vợ có thất vọng hay không, dù sao thì sau khi họ về nhà có suy nghĩ gì hắn cũng không biết, bởi vì đôi vợ chồng trẻ đã dời chiến trường về lại phòng ngủ.
Nói những lời dâm đãng hạ lưu, không kiềm chế được mà chơi trò 69.
“Chồng ơi, em phát hiện Khả Khả có chút khó nhằn đó, em biết cô ấy thiếu tiền còn tưởng cô ấy nghèo, hôm nay đột nhiên có đồng nghiệp nói vali của cô ấy rất đắt, còn là hàng hiệu nữa.”
“Em đột nhiên phát hiện ra. Con bé này rất đáng ngờ nha, tuy quần áo nó mặc rất bình thường, nhưng bất kể là khí chất hay lời nói đều rất khác biệt.”
Lời này đương nhiên chỉ thoáng qua, phụ nữ xinh đẹp cố nhiên có sức hấp dẫn.
Nhưng có quan hệ đặc biệt thì vẫn hơn là một mỹ nữ xa lạ.
Có lẽ là trong lòng áy náy, Hứa Bân dốc hết sức triền miên, khiến vợ yêu lên đỉnh hai lần rồi mới ôm nàng ngủ.
Nàng vừa ngủ, Hứa Bân liền mở giao diện hệ thống.
Số tiền tiết kiệm của chị vợ Diêu Hân đã đạt tới 175 vạn, trong ba lô còn lại bốn hộp mù, một điểm thuộc tính và hai đạo cụ.
Ngoại Quải Ba Ba, Mê Hồn Hương (nam).
“Đing… … Điểm thuộc tính cộng vào Mị lực, hay là Thể lực.”
Mị lực bao gồm các phương diện, chủ yếu là điều chỉnh khuôn mặt, thực ra là đàn ông thì ai mà không thích mình là một soái ca, tốt nhất là loại mà ong bướm tranh nhau lao vào người, cảm giác thành tựu biết bao.
Nhưng chỉ nhìn mặt thì mỗi người một gu, không thể đảm bảo kiểu đẹp trai của mình ai cũng thích.
Mà khoảng thời gian này trôi qua quá ư là hương diễm.
Hứa Bân tuy vẫn coi như dư dả sức lực, nhưng cũng bắt đầu mệt mỏi, cảm thấy lực bất tòng tâm, đặc biệt là buổi tối chơi 69 với vợ, cặc vẫn cứng được nhưng đã có chút rệu rã.
Lưu Tư Dĩnh từng nói, rất nhiều sinh viên thể dục đều là dạng “thùng rỗng kêu to”, nhìn thì cơ bắp cuồn cuộn, kết quả cởi quần ra thì hoặc là một con giun đất nhỏ, hoặc là trai một phút, đúng là khiến người ta căm hận.
“Cộng vào thể lực!”
“Cộng thành công, thể lực của Ký chủ: 8.”
Chỉ số thể lực 8 điểm đại diện cho sức bền, ít nhất cũng là tiêu chuẩn của vận động viên cấp quốc gia, các chỉ số khác cũng sẽ tăng theo.
Hứa Bân sở dĩ chọn thể lực, cũng không phải vì theo đuổi thân hình đẹp, chủ yếu là thể lực liên quan đến năng lực tình dục, chỉ số mị lực có thể khiến phụ nữ dễ động tình, dễ yêu mình hơn là thật.
Nhưng nó lại chẳng liên quan gì đến năng lực tình dục cả, chỉ riêng điểm này thôi Hứa Bân sẽ không có bất kỳ do dự nào, cái gì mà hội chứng khó lựa chọn đều là giả dối.
Giống như các quảng cáo tiếp thị trên thế giới, chỉ cần nói với đàn ông là có thể tráng dương, nói với phụ nữ là có thể làm đẹp thì tuyệt đối là trăm trận trăm thắng.
Thể lực 8 điểm, gần như đạt đến đỉnh cao của nhân loại, thể lực và sức bền gần bằng vận động viên đỉnh cấp, nhưng lợi ích lớn nhất là không cần phải chịu những tổn thương do quá trình luyện tập mang lại.
Sau khi cộng xong điểm thuộc tính, trời cũng vừa hửng sáng, Hứa Bân liền dậy xem xét cơ thể mình.
Các đường nét cơ bắp ngày càng rõ ràng, không chỉ cơ bụng và cơ ngực, chỉ cần cử động nhẹ, đừng nói là cánh tay, mà cả chân và mông đều hiện lên những đường cong rắn chắc, bản thân hắn cũng cảm thấy tràn đầy sức mạnh.
Sự mệt mỏi sau khi phóng túng cũng hoàn toàn biến mất, thằng em dưới háng tuy vẫn kích cỡ như cũ.
Nhưng cảm giác săn chắc hơn hẳn, không những thế, quy đầu từ hơi tròn trịa cũng biến thành hình tam giác đầy sát khí.
Diêu Nam sau khi tỉnh dậy chỉ có một mình, nàng đã quen rồi.
Khoảng thời gian này chồng không đi net thì cũng ngủ ở phòng khách vì sợ làm phiền nàng ngủ.
Nhưng đối với nàng mà nói không sao cả, được lên đỉnh trong cơn khoái lạc tột cùng rồi ôm chồng ngủ đã là quá hạnh phúc rồi.
Nàng thậm chí còn đang thương chồng nửa đêm rất mệt, đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, cho dù anh có ra ngoài tìm đàn bà cũng được, chỉ cần nàng là người vợ yêu duy nhất, bất kỳ tình huống nào Diêu Nam cũng có thể chấp nhận.
Mỗi tối ít nhất anh đều ở bên cạnh dỗ Diêu Nam ngủ, bây giờ điều Diêu Nam lo lắng nhất là sức khỏe của chồng, cảm thấy anh thực sự quá mệt mỏi.
“Chào buổi sáng, bảo bối của anh.”
“Chào buổi sáng, chồng.”
Lần này được tỉnh dậy trong vòng tay của chồng, Diêu Nam rất vui vẻ, vốn dĩ nàng định nhẹ nhàng dậy để không làm phiền chồng, kết quả một nụ hôn chào buổi sáng dịu dàng khiến nàng hạnh phúc đến mức gần như muốn khóc.
Trong lòng mềm nhũn, Diêu Nam nghĩ đến lời dặn của mẹ, nói rằng chồng vẫn phải trông coi cho kỹ, cho dù có thai cũng phải ngủ chung mới duy trì được tình cảm ổn định, không thể để cho hồ ly tinh bên ngoài có cơ hội chen chân.
Bây giờ Diêu Nam cảm thấy đó là lời nói nhảm, chồng ngủ ở phòng khách hoàn toàn là vì thương mình, không muốn nửa đêm về làm ồn đến mình.
Mà bây giờ nàng vừa dậy đã làm chồng tỉnh giấc, điều này khiến nàng lập tức rất áy náy, cảm thấy mình không thể nghe lời mẹ mà quản nhiều như vậy.
Thức dậy trong ân ái, rửa mặt, tận hưởng cảm giác được vợ yêu tự tay mặc quần áo cho mình.
Khẩu vị của phụ nữ mang thai có lúc rất kỳ quái, có người thích mùi đất, có người thích mùi xăng, có người tâm trạng không ổn định, đang muốn ăn gì đó đột nhiên lại khóc.
Diêu Nam thì không có những lúc kỳ quái như vậy, phản ứng ốm nghén cũng có nhưng không nhiều, nàng ít chịu khổ thì Hứa Bân cũng vui hơn.
Bữa sáng muốn ăn cơm, đối với nàng mà nói đây là một chuyện lạ, bởi vì bữa sáng ở nhiều nơi tuyệt đối không phải là cơm, mà là mì, hoành thánh, các loại phở, bánh bao, quẩy, sữa đậu nành, bánh nướng các loại đều có.
Ít nhất ở Hải Tân là vậy, cơm không nằm trong thực đơn bữa sáng.
Diêu Nam tính cách ngoan ngoãn, không muốn để chồng phải lo lắng cho mình.
Nhưng khi Hứa Bân hỏi nàng bữa sáng ăn gì, nàng không nhịn được cơn thèm, yếu ớt nói một câu, sau đó lại với vẻ mặt vô tội nói: “Tối qua nửa đêm tỉnh dậy bụng hơi đói nên rất muốn ăn, đến sáng không biết tại sao lại càng muốn hơn.”
“Vậy sao em không gọi anh dậy!”
Hứa Bân có chút tức giận nói.
Diêu Nam bĩu môi, vẻ mặt uất ức nói: “Em thấy chồng ngủ say quá, không muốn làm phiền anh mà.”
“Lần sau muốn ăn gì thì cứ nói với anh, em đúng là chẳng có chút tự giác nào của một bà bầu cả.”
“Biết rồi!”
Diêu Nam mặt mày hạnh phúc, tính cách của nàng không phải kiểu được chiều sinh hư, nhưng cũng vui lòng tận hưởng sự yêu thương nồng nàn của chồng lúc này.
“Chồng ơi, lát nữa em gọi đồ ăn ngoài là được rồi, buổi sáng làm gì có chỗ nào bán cơm.”
“Chuyện nhỏ này mà làm khó được chồng em sao?? Chỉ cần em không ăn thịt người, những thứ khác có tiền là mua được hết.”
“Nhưng sẽ bị trễ làm đó!”
“Chuyện gì cũng không quan trọng bằng việc em ăn cơm, trễ thì cứ trễ thôi.”
Lái chiếc xe Nissan cũ chở vợ yêu mặt mày hạnh phúc thẳng tiến ra ngoại ô, nàng lớn lên trong thành phố, đối với khu vực giáp ranh giữa thành thị và nông thôn rất xa lạ, đặc biệt nàng còn là kiểu con gái ru rú trong nhà.
Cách chỗ mấy anh thợ sửa xe không xa là chợ đầu mối rau quả, đối diện bên đường có một quán ven đường dựng tạm bằng mái tôn trong ruộng đã mở cửa, bàn ghế bày ra tận cửa, đã có không ít người, rất náo nhiệt.
“Thơm quá!”
Vừa xuống xe, Diêu Nam đã thèm đến sáng cả mắt.
“Vợ anh đúng là có gu, đừng nhìn chỗ này không có không gian, không trang trí, trông vệ sinh cũng không được tốt lắm, nhưng rất nhiều người trong thành phố sẽ chạy xe một quãng đường xa đến đây để ăn đó.”