QUYỂN 10 - CHƯƠNG 17: CHỊ VỢ EM RỂ VỤNG TRỘM, CHỊ EM CÙNG GIƯỜNG
Tắm uyên ương xong, Diêu Nam mặc một chiếc áo hai dây croptop, mặc quần lót nhỏ, sảng khoái ngồi trên giường, nép vào lòng chồng hưởng thụ.
Che mắt bịt tai, Hứa Bân cũng mặc một chiếc quần lót.
Nhưng ở giữa lại dựng lên một cái lều lớn.
Chủ yếu là Diêu Nam không chịu ngồi yên, lúc ôm là lại sờ mó lung tung, còn dâm đãng liếm ngực và đầu vú của Hứa Bân, cảm giác vợ yêu bây giờ hoàn toàn là một cô nàng háo sắc.
Hai vợ chồng nói chuyện thân mật một lúc, Diêu Hân liền ngân nga một khúc hát rồi đi vào.
Chị vợ mặc một chiếc váy ngủ hai dây màu đen, váy rất ngắn chỉ đến gốc đùi, vô cùng gợi cảm, chất liệu lụa rất mỏng và trong suốt, thậm chí có thể lờ mờ nhìn thấy nàng cũng mặc quần lót màu đen.
Cùng với bước đi của nàng, bộ ngực rung rinh, mặt hơi đỏ rõ ràng cũng ra trận chân không, thậm chí đến gần còn có thể lờ mờ nhìn thấy hai điểm nhô lên đáng yêu.
“Đại tiểu thư, nô tỳ đến hầu hạ người đây.”
Diêu Hân tay cầm đồ trang điểm, liếc Hứa Bân một cái đầy quyến rũ rồi ngồi xuống.
Bàn trang điểm của nàng bây giờ bày đầy ắp, tất cả các phòng vệ sinh cũng có các sản phẩm dưỡng thể cao cấp, rất nhiều đều là những thương hiệu xa xỉ cao cấp mà trước đây nàng rất thích nhưng không có tiền mua.
Số tiền này nếu để Diêu Nam đi tiêu thì nàng chắc chắn không nỡ, nhưng Diêu Hân tiêu tiền thì không hề nương tay.
Toàn là hàng nhập khẩu, son môi ít nhất cũng cả ngàn một thỏi, hơn nữa mỗi màu đều mua hết, tiêu tiền như nước chảy, những thứ mà những người phụ nữ khác trong nhà cần dùng cũng đều một tay lo liệu hết.
Trong ghi chép của hệ thống, chị vợ Diêu Hân: Độ hảo cảm 96% (Tổng số tiền nhiệm vụ tích lũy 267 vạn.)
“Ối ối, nha hoàn đến rồi, ban ngày hầu hạ phu nhân, buổi tối ngươi hầu hạ lão gia nhé.”
Diêu Nam cũng cùng nàng đùa giỡn.
Nhìn hai chị em mặc đồ mát mẻ hở hang đang đùa giỡn, con cặc của Hứa Bân luôn không mềm xuống được lại càng thêm cứng rắn, gần như muốn đâm thủng một lỗ trên quần lót.
Diêu Hân quyến rũ liếc một cái, giả vờ không biết, đến ngồi trên giường, khẽ cười nói: “Nam Nam, em rể, chị cho hai người xem vài tấm ảnh trước.”
“Ảnh gì!!”
Hai vợ chồng tò mò tiến lại gần, Diêu Hân cười dịu dàng mở giao diện trò chuyện, từng tấm ảnh lướt qua, kinh ngạc phát hiện là Trương Tân Đạt.
Trong ảnh, hắn mặt mũi bầm dập, bị đánh như đầu heo, môi cũng rách, trong miệng toàn là máu và bọt, trông như bị đánh ngốc.
Địa điểm là ở bệnh viện, đầu hắn còn quấn băng gạc, áo trên cũng cởi ra, trên người đầy vết roi da tím bầm.
“Mẹ kiếp, đánh con hoang à, bố chồng ác thế.”
Hứa Bân tuy cảm thấy hả giận, nhưng cũng giật mình.
Diêu Nam càng chết lặng: “Thật sự bị đánh thành ra thế này, ác quá đi.”
Diêu Hân lấy lại điện thoại vứt sang một bên, cười sảng khoái: “Có lẽ bố chồng và mẹ chồng chị lại sắp cãi nhau một trận to rồi, ha ha.”
“Bố chồng chị trước đây đi lính, bây giờ là cảnh sát mà, quen dùng vũ lực giải quyết vấn đề, đừng nhìn mẹ chồng chị cưng chiều đến mức không ra thể thống gì, ông ấy đánh thì không hề nương tay, còn nói gì mà đàn ông phải có trắc trở.”
Diêu Hân rất tự biết mình, lại nói một câu: “Đương nhiên không phải chị được cưng chiều, bố chồng chị chuyên môn chạy về cũng là có mục đích, nếu là ngày thường ông ấy không thèm quản những chuyện vặt vãnh này đâu.”
Trương Đức Thuận chuyên môn chạy về, là vì ông nội của Trương Tân Đạt sắp làm lễ mừng thọ 80 tuổi, đã chuẩn bị ở nhà thờ tổ dưới quê tổ chức linh đình.
Là trưởng phòng trưởng tôn, Trương Tân Đạt nếu không đưa cô con dâu làm ông nở mày nở mặt đi cùng thì mất mặt lắm.
Trương Đức Thuận là người đàn ông gia trưởng, lại lớn lên trong dòng họ, luôn rất mạnh mẽ và sĩ diện, cho nên buổi tối nghe xong những chuyện vớ vẩn này, nghe nói con trai còn dám ra tay đánh vợ.
Không cần nói nhiều, quả quyết đánh một trận tơi bời để Diêu Hân hả giận, ông phải đảm bảo con dâu cùng về, không thể để người khác nói ra nói vào, xem thường.
“Chị cả, bố chồng chị vẫn rất hiểu chuyện.”
Diêu Nam tán thưởng một câu: “Không giống mẹ chồng chị, tính cách cảm giác đều rất nóng nảy. Nhưng ông ấy rất chính trực.”
“Cũng đúng, Trương Tân Đạt không có nửa điểm ưu điểm nào của ba nó.”
“Vậy chị định cùng nó về quê à.”
“Người ta đã làm như vậy rồi, không đi em cũng cảm thấy ngại.”
“Cũng đúng, giận cũng đã hả rồi, không đi nữa thì tỏ ra chúng ta không có giáo dục. Dù sao hai người vẫn là vợ chồng, cũng chưa ly hôn.”
Hứa Bân cười khúc khích nói: “Chị gửi ảnh cho mẹ xem đi, để mẹ cũng hả giận.”
“Đúng rồi.”
Diêu Hân gửi xong, vươn vai nói: “Được rồi, Nam Nam em nằm xuống đi, chị đắp mặt nạ và mặt nạ mắt cho em.”
“Cảm ơn chị cả, em mở nhạc nhé.”
Trong phòng vang lên tiếng dương cầm du dương, nghe nói là để thai giáo nên phải thường xuyên nghe, Diêu Nam ngoan ngoãn nằm xuống, Diêu Hân cẩn thận mở hộp mặt nạ, nhìn thái độ của nàng là biết thứ này không rẻ.
Diêu Hân luôn lười biếng.
Nhưng về làm đẹp, bảo dưỡng và duy trì vóc dáng thì luôn nghị lực kinh người và rất nghiêm túc.
Cẩn thận bôi lên mặt Diêu Nam một lớp giống như bùn, sau đó dán lên vùng mắt hai miếng mặt nạ tỏa ra hương thơm thanh mát, cả quá trình nàng đều nghiêm túc và cẩn thận.
“Được rồi. Tuy ba mươi phút là đủ. Nhưng em cũng có thể đắp ngủ đến mai rồi gỡ ra.”
Sinh hoạt của Diêu Nam rất lành mạnh, cơ bản khoảng mười giờ là đã ngủ.
Chị vợ nói một tiếng rồi rời khỏi phòng, Hứa Bân nhìn vợ, dịu dàng sờ tay nàng nói: “Vợ à, vậy anh xuống lầu làm việc với máy tính một lúc, em buồn ngủ thì ngủ trước đi, anh có thể lát nữa sẽ ăn chút đồ ăn khuya, tối nay không ăn được bao nhiêu.”
“Vâng chồng, đừng làm việc quá sức.”
Nói xong một cách chu đáo, Hứa Bân liền nhẹ nhàng đóng cửa phòng, trong mắt đã nổi lên những tia máu đỏ.
Diêu Hân đang định về phòng, nghe thấy tiếng bước chân liền quay đầu lại nhìn, chị vợ vốn đã mặt mày đỏ bừng vì rượu, sau khi tắm xong càng thêm yêu kiều mê người, chỉ một ánh nhìn này đã khiến dục vọng của Hứa Bân dâng trào chưa từng có.
Hắn đi thẳng theo sau, kéo nàng vào phòng rồi đóng cửa lại.
Diêu Hân sắc mặt đỏ bừng, hờn dỗi: “Anh muốn làm gì!”
“Chị cả…”
Nhìn vưu vật khuynh quốc khuynh thành này, Hứa Bân không kiềm chế được mà hôn lên, Diêu Hân chỉ động tình “ư” một tiếng rồi nhắm mắt lại, thuận thế dâng lên chiếc lưỡi thơm mềm ba tấc mặc cho em rể nếm trải.
Hứa Bân vừa hôn nàng vừa không kiềm chế được mà bắt đầu cởi váy ngủ của nàng, mảnh vải nhỏ dưới sự phối hợp của nàng lặng lẽ rơi xuống đất.
Đến bên giường, thân thể hoàn mỹ như một tác phẩm nghệ thuật của chị vợ chỉ còn lại một chiếc quần lót ren đen gợi cảm che đi nơi xấu hổ cuối cùng.
Hôn đến gần như ngạt thở mới tách nhau ra, Hứa Bân vội vàng cởi quần lót vứt sang một bên, nắm lấy tay nàng đặt lên con cặc của mình.