Diêu Nhạc Nhi do dự một chút, cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Tỷ phu, là điện thoại gì a."
Thẩm Như Ngọc trực tiếp đập bàn, mẹ hổ phát uy nói: "Hỏi nhiều như vậy làm gì, cho mày đồ vật còn kén cá chọn canh, ở đâu ra cái tật xấu này hả."
Cái đập này binh một tiếng đặc biệt thanh thúy, kim loại va chạm mặt bàn thủy tinh âm thanh đặc biệt chói tai.
Diêu Nam vội vàng nói: "Mẹ, mẹ cẩn thận chút đừng làm vỡ bàn."
Thẩm Như Ngọc sợ đến mức rùng mình vội vàng giơ tay lên, nhìn chiếc vòng tay vàng trên tay mình: "Mày đầu óc vào nước à, bàn hỏng thì đáng mấy đồng, vòng tay mà bị xước thì mới toi đời, mới đeo chưa được hai ngày."
Nói ra thì Thẩm Như Ngọc cũng là tiện nhân hạng nhất, ngày đầu tiên đeo cái vòng tay lớn con rể tặng thì kêu là nặng quá, đánh mạt chược đánh đến mỏi cả tay các kiểu.
Vì công lược nhạc mẫu Hứa Bân là đầu kỳ sở hiếu, ngày hôm sau liền tặng cho một cái nhỏ hơn, bà ta thì hay rồi hai cái vòng tay đeo cùng một chỗ, hoàn toàn chính là tác phong của một kẻ nhà giàu mới nổi.
"Mẹ, vòng tay này của mẹ dạo này mốt lắm đấy, tỷ tỷ cũng có à!"
Diêu Nhạc Nhi lúc này mới nhìn rõ mẹ và chị gái đều đeo mỗi người một chiếc vòng tay xinh đẹp.
"Em cũng biết??"
Diêu Nam nghi hoặc nhìn cô bé.
Diêu Nhạc Nhi gật đầu nói: "Chắc chắn biết rồi, cô giáo trường em mỗi người một cái chỉ là độ to nhỏ khác nhau thôi, em còn biết cái này gọi là Hạ Thiền đúng không, có bạn học còn lén lút đeo đến trường."
"Học sinh không được đeo trang sức chứ."
Lông mày của Thẩm Như Ngọc lại nhíu lại.
"Không được a, bất quá lén lút đeo đừng để bị bắt là được rồi, lần trước có bạn học mất một cái vòng tay làm ầm ĩ cả lên."
Cô em vợ Diêu Nhạc Nhi giở chút thông minh vặt, nịnh nọt mẹ để né tránh vấn đề này.
Ăn cơm xong cô bé ngược lại rất tự giác cùng chị gái dọn bàn rửa bát, Hứa Bân hiện tại đã quang minh chính đại hút thuốc ở phòng khách rồi.
Thẩm Như Ngọc được con gái dỗ dành đến tâm hoa nộ phóng, cười ngâm ngâm nói: "Con rể, con mụ Yến Tử kia bị mẹ chọc tức chết rồi, hôm nay còn âm dương quái khí hỏi con rể bà sao không đến tặng đồ vật tặng cơm nữa, là hết tiền rồi à."
Hứa Bân vừa nhìn độ hảo cảm của bà ta tăng lên 52% rồi, lập tức nói: "Mẹ, vậy ngày mai con lại đưa cơm cho mẹ nhé."
"Không cần, mẹ chỉ nói vậy thôi."
Thẩm Như Ngọc cười tươi như hoa, xinh đẹp rạng ngời: "Giống như hôm qua ấy, vòng tay con cũng không cần chuyên môn đưa tới, đợi lúc ở nhà đưa cho mẹ là được rồi."
Thẩm Như Ngọc càng nhìn con rể là càng thuận mắt rồi, lúc này cười đến hoa chi chiêu triển trước ngực một trận dập dờn, làm cho Hứa Bân không khống chế được nuốt một ngụm nước miếng.
Nhớ tới đêm đó giống như quỷ nhập tràng nói những lời kia, Thẩm Như Ngọc đỏ mặt chỉnh lại váy, hờn dỗi nói: "Được rồi, mẹ đều là bà già rồi con còn nhìn cái gì mà nhìn."
"Mẹ đâu có già, ở cùng với Nam Nam chính là chị em, ai dám nói các người là mẹ con, không ai tin đâu."
"Mẹ phát hiện rồi con cũng không thành thật, cái miệng này càng ngày càng giống Trương Tân Đạt rồi."
Lúc này nhắc tới thằng ngu kia đúng là mất hứng, câu này rốt cuộc là khen hay mắng Hứa Bân nhất thời cũng không phân biệt được.
Hai chị em rửa bát xong liền sán lại gần, mẹ con chụm đầu vào nhau ríu rít bàn tán đủ loại bát quái, Diêu Nhạc Nhi tuổi còn nhỏ đối với mấy cái này không hứng thú, do dự một hồi lâu nói: "Mẹ, quần áo của con hơi chật rồi."
Thẩm Như Ngọc đưa cho một trăm, dặn dò nói: "Mày cũng khá lâu chưa mua quần áo rồi, mai đi chợ sớm mua chút đi, chỗ đó rẻ."
"Vâng!"
Nhìn ra được Diêu Nhạc Nhi có chút thất vọng, cầm tiền liền chạy lên lầu.
Diêu Nam cùng mẹ thương lượng muốn dọn phòng ngủ chính trên lầu ra cho hai vợ chồng ở, bởi vì Diêu Hân cũng không về ở, đây là điển hình của việc chiếm hố xí mà không ỉa.
"Cái này, đợi mẹ nói với chị con xem sao."
Thẩm Như Ngọc vẻ mặt khó xử.
Diêu Hân là đứa con đầu tiên của gia đình thậm chí là Diêu gia, cho dù Diêu Bách Xuyên trọng nam khinh nữ cũng rất sủng ái đứa con gái lớn này, cho nên tính cách cô ta cũng bát nháo bạt hỗ có chút bệnh công chúa, cuống lên cãi nhau với mẹ cũng có thể cãi đến long trời lở đất.
Diêu Nam thúc giục nói: "Mẹ, vậy mẹ nhanh lên một chút, Bân Bân rất nhiều đồ vật đều không có cách nào lấy ra dùng, rất chậm trễ việc làm ăn của anh ấy."
"Mẹ xem Bân Bân hiếu thuận biết bao, kiếm được tiền việc đầu tiên là nghĩ đến mua đồ cho mẹ."
"Được, mai mẹ đi hỏi."
Căn nhà này của Diêu gia nói là song lập cũng là bố cục đặc biệt cổ quái, bởi vì lúc đó đền bù giải tỏa được phân hai căn một phòng ngủ hai phòng khách, cho nên bỏ chút tiền tự mình cải tạo thành song lập.
Phòng ngủ chính của Diêu Hân là phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ của Diêu Nhạc Nhi là dùng phòng khách sửa lại, cái gọi là phòng trẻ em Hứa Bân ở thực ra là phòng khách và phòng ăn cải tạo, tường đều rất mỏng cách âm khá kém, cơ bản hành lang có người đều có thể nghe thấy tiếng bước chân.
Trước kia Diêu Nam là người chịu thiệt thòi nhất, hiện tại ông xã có tiền đồ rồi, cô liền có dũng khí tranh thủ, dựa vào cái gì con rể ở rể phải chen chúc phòng trẻ em, con gái đã xuất giá còn muốn chiếm phòng ngủ chính.
Thẩm Như Ngọc đồng ý xong liền chạy ra ngoài đánh mạt chược, đôi vợ chồng trẻ thân mật một trận đã củi khô lửa bốc rồi, Hứa Bân bế kiểu công chúa liền bế cô lên lầu.
Thật khéo là vừa lên lầu liền đụng phải Diêu Nhạc Nhi cầm quần áo muốn đi tắm, Diêu Nhạc Nhi liếc mắt một cái liền chạy vào nhà vệ sinh.
Cửa phòng vừa đóng, trong lúc hôn môi sờ soạng lẫn nhau, y phục rất nhanh liền tán loạn đầy đất.
Hiện tại đối với cơ thể mới này của vợ Hứa Bân tràn đầy dục vọng, nhìn khuôn mặt giống hệt Linh Mộc Ái Lý đang ở dưới háng ngậm côn thịt của mình thôn thổ, thỉnh thoảng ngẩng đầu dùng ánh mắt ôn thuận lại tràn đầy tình yêu nhìn mình, thử hỏi người đàn ông nào có thể từ chối.
Phát súng đầu tiên hơn mười phút, Hứa Bân liền tại lúc vợ cao trào lần thứ hai sảng khoái đầm đìa bắn vào trong.
Nghỉ ngơi một lát, lén lút mở cửa nhìn xem, cửa nhà vệ sinh mở rộng, cửa phòng Diêu Nhạc Nhi đóng chặt.
Dưới vòi hoa sen, hai vợ chồng thân mật cùng nhau tắm uyên ương, bôi sữa tắm cho nhau, tham lam vuốt ve cơ thể đối phương.
Trong giỏ quần áo bên cạnh là quần áo cô em vợ Diêu Nhạc Nhi thay ra, bắt mắt nhất là bên trên có một chiếc quần lót nhỏ màu xanh nhạt hơi bạc màu, in hình hoạt hình không hoàn chỉnh.
Nhìn người vợ ôn thuận với độ hảo cảm 92%, Hứa Bân thăm dò cầm lấy quần lót của em vợ, dùng giọng điệu nói đùa: "Bà xã, quần lót của em gái em ấu trĩ quá, lớn thế này rồi còn là hình hoạt hình."
Diêu Nam nhìn chồng cầm quần lót của em gái, sắc mặt nhất thời có chút cổ quái, nói: "Anh cầm quần lót Nhạc Nhi làm gì, nó là trẻ con không mặc mấy cái này thì mặc cái gì."
Hứa Bân thấy cô không tức giận, lập tức được đằng chân lân đằng đầu tiếp tục thăm dò, ở trước mặt cô trải rộng chiếc quần lót nhỏ của Diêu Nhạc Nhi ra, nói: "Anh là thấy mẹ quá keo kiệt rồi, một trăm đồng ở chợ sớm cũng chẳng mua được quần áo gì, em xem đâu có con gái mặc quần lót cũ đến mức này, một chút cũng không vệ sinh."
"Ông xã, đâu có ai như anh làm anh rể lại cầm quần lót của em vợ phẩm đầu luận túc chứ."
Diêu Nam mặt đỏ bừng hờn dỗi: "Nếu để nó biết anh cười nó ấu trĩ quê mùa, Nhạc Nhi không tức chết mới lạ."
Nói thì nói vậy, nhưng cô không vì hành vi này của chồng mà tức giận.
Hứa Bân vừa nhìn liền ngồi xuống đậy nắp bồn cầu lại, kéo vợ qua hôn một hồi rồi ấn cái đầu nhỏ của cô xuống, Diêu Nam quỳ trên mặt đất đỡ côn thịt đã bán cương của chồng bắt đầu liếm láp.
Hàm hồ không rõ hừ một tiếng: "Ông xã, anh còn cầm quần lót nó làm gì, sắc lang có phải đang có ý đồ xấu gì không!"
"Em vợ có một nửa cái mông của anh rể, cầm cái quần lót thì làm sao!"
Hứa Bân một bên hưởng thụ vợ khẩu giao phục vụ, một bên mân mê quần lót của em vợ, nói đùa: "Bà xã, em có phải ghen rồi không."
"Hừ, không có!"
Diêu Nam vẻ mặt mê ly, ngậm lấy côn thịt bắt đầu thôn thổ.
"Vậy thế này thì sao!"
Hứa Bân tiếp tục trêu chọc cô, trải rộng quần lót của Diêu Nhạc Nhi ra, dùng lưỡi liếm lên trên đó, chính là vị trí bao bọc lồn.
"Ông xã, anh ghê tởm quá, như vậy bẩn lắm."
Diêu Nam trước là trợn mắt há hốc mồm, sau đó một phen đoạt lấy quần lót của em gái ném sang một bên, trướng đỏ mặt nói: "Anh cái đồ sắc lang, cho dù là háo sắc cũng không thể đối với em gái chứ, nó mới 17!"
Hứa Bân thấy phản ứng của cô xấu hổ nhiều hơn là phẫn nộ đặc biệt hài lòng, lập tức kéo cô ngồi vào lòng mình hôn lên, đồng thời hàm hồ nói: "Em cũng thử mùi vị của em gái em xem."