QUYỂN 2 - CHƯƠNG 1: BUỔI SÁNG KIỀU DIỄM CÙNG EM VỢ, SỰ CÁM DỖ CỦA ĐỒNG TIỀN
Báo thức vang lên, bước chân Diêu Nam xuống giường đều có chút lảo đảo, nhưng trên mặt đều là sự hồng nhuận thỏa mãn.
Chỉ là cô nhìn chồng đang ngủ say một cái có chút áy náy, ngay cả lần thứ hai cũng chưa bắn ra Diêu Nam đã hầu như ngất đi rồi, thời gian này quá hạnh phúc dẫn đến cô trong lòng có cảm giác tội lỗi.
Bởi vì thỏa mãn là mình, hạnh phúc là mình, nhưng chồng dường như không có sự tuyên tiết sảng khoái đầm đìa.
"Nhị tỷ!"
Diêu Nhạc Nhi dậy còn sớm hơn cô, nên nói là cả đêm cũng không ngủ ngon, đầu óc có chút choáng váng quầng mắt đều có chút thâm.
"Sớm thế, nghỉ hè không ngủ nướng không phải tính cách của em a!"
Diêu Nam mặc quần áo xong chuẩn bị ra ngoài.
Diêu Nhạc Nhi do dự một chút, nói: "Nhị tỷ, phí nội trú và tiền ăn của em mẹ chưa đưa a, mẹ nói là xin các chị."
Có đôi khi nói vợ chồng nghèo hèn trăm sự buồn, nhưng gặp phải một bà mẹ như vậy cũng là thật không đáng tin cậy.
Diêu Nam đều ngẩn người, nhìn bộ dạng quật cường lại bất đắc dĩ phải mở miệng của em gái, dường như cũng nhớ tới cảnh ngộ của mình trước kia.
Diêu Nam có chút xấu hổ nói: "Mẹ chưa nói a, đại tỷ thời gian này cũng không tới, chưa đưa tiền a!"
Nói là nói vậy thôi, nhưng vừa nghĩ Diêu Nam lại có chút tức giận: "Được rồi, đại tỷ em đức hạnh gì em không biết, chị nói với nhị tỷ phu em hôm nay để anh ấy đi cùng em là được."
"Nhị tỷ, đại tỷ không đưa tiền tới??"
Diêu Nhạc Nhi đi theo sau mông hỏi.
Tiền sinh hoạt phí Diêu Bách Xuyên đưa chỉ có mấy ngàn, làm sao nuôi sống các con gái chính là dựa vào tính toán, quan trọng nhất Diêu Hân cái gọi là gả vào hào môn bề ngoài phong quang, ăn mặc trang điểm nỡ tiêu tiền nhưng trong túi cũng là rỗng tuếch.
"Chị ta đưa cái rắm, cứ trông mong vào chị ta... quần áo rách cũng không cho em mặc một cái."
Đi đến trước cửa phòng mình, Diêu Nam ngược lại có chút do dự không mở cửa phòng: "Tiểu muội, tỷ phu em tối qua rất mệt..."
Tối qua cô kêu vui vẻ như vậy, nghĩ lại tỷ phu hẳn là rất mệt, có trâu mệt chết không có ruộng cày hỏng.
Diêu Nhạc Nhi nhìn bộ dạng hạnh phúc kia của chị gái, không biết tại sao đáy lòng có chút chua xót, nghĩ cũng không nghĩ nói một câu: "Chắc chắn mệt, tối qua chị kêu lâu như vậy."
"Trẻ con trẻ cái nói linh tinh cái gì."
"Người ta không phải trẻ con nữa rồi, ngực em còn to hơn chị đấy, nhị tỷ chị tối qua kêu thành như vậy đừng nói với em là tỷ phu đang đánh đập chị."
Đó chẳng phải là đang đánh đập sao, côn thịt cứng như gậy sắt dùng sức cắm... Diêu Nam sắc mặt đỏ lên, trừng cô bé một cái nói: "Trẻ con nói nhảm nhiều thế, mày còn muốn tiền sinh hoạt không."
Đây là trực tiếp bóp mệnh môn công kích chỗ yếu hại của cô bé rồi, Diêu Nhạc Nhi trong nháy mắt liền xìu xuống thành thật cúi đầu.
"Để tỷ phu em ngủ thêm một lát, tỉnh rồi bảo anh ấy đưa em đi mua đồ!"
Diêu Nam thu dọn đồ đạc đi làm.
Diêu Nhạc Nhi xem tivi một lát thấy cửa phòng tỷ phu vẫn đóng, buồn chán trở về phòng ngáp liên thiên, lại không khống chế được lấy tờ hóa đơn kia ra xem.
Trong lúc mơ hồ hôn hôn dục thụy, trong đầu lại không kìm được nhớ tới hình ảnh kích thích thị giác tối qua tận mắt nhìn thấy chị gái và tỷ phu làm tình.
Tỷ phu chính là cố ý không đóng cửa phòng... Diêu Nhạc Nhi đỏ mặt nghĩ, lúc đó lòng hiếu kỳ bùng nổ rất muốn đi xem trộm bất quá vẫn nhịn được.
Bất quá tiếng kêu giường tứ vô kỵ đạn kia của chị gái vẫn luôn liên tục, làm cho Diêu Nhạc Nhi vốn đã táo nhiệt nghe đến toàn thân nóng lên, bất an đan chéo đôi chân phát hiện quần lót đều ướt rồi.
Giờ ngọ, Diêu Nhạc Nhi nghe thấy tiếng mở cửa phòng liền tỉnh táo tinh thần.
Bất quá khoảnh khắc mở cửa phòng xấu hổ rồi, Hứa Bân không mặc quần côn thịt hơi ngẩng đầu vẫn đang vểnh lên, nghe thấy động tĩnh quay đầu nhìn cô em vợ đang trợn mắt há hốc mồm, cười không biết xấu hổ chào hỏi: "Chào buổi sáng, Nhạc Nhi."
"Tỷ phu biến thái, tỷ phu sắc lang!"
Diêu Nhạc Nhi a một tiếng, lập tức đóng cửa phòng lại vừa xấu hổ vừa giận không biết nói gì cho phải.
Hứa Bân ở trần truồng chạy đi gõ cửa phòng cô bé, xin lỗi nói: "Xin lỗi nhé Nhạc Nhi, tỷ phu sai rồi."
Diêu Nhạc Nhi xấu hổ đỏ mặt lại tức giận dựa vào cửa hét lên: "Anh chắc chắn sai rồi, tỷ phu sắc lang, bệnh phô dâm."
"Đúng đúng, sai rồi, hiện tại là buổi trưa anh nên nói chào buổi trưa, không phải chào buổi sáng."
Hiện tại trong nhà không có ai, Hứa Bân là tứ vô kỵ đạn trêu chọc em vợ: "Nhạc Nhi bình thường em không ở nhà, mẹ em cũng sẽ không lên lầu cho nên anh và chị em cứ như vậy quen rồi, có đôi khi bọn anh cứ ở hành lang làm đấy."
"Nhạc Nhi, anh thật không phải cố ý, tối qua địt nhị tỷ em muộn quá nên không rửa, nghĩ là bây giờ đi rửa một chút ai biết cửa phòng vừa mở em đã đi ra rồi."
"Thực sự quá trùng hợp rồi!"
"Không đúng, em có phải đang đợi tỷ phu ra không hả?"
Hứa Bân nói một hồi lâu, Diêu Nhạc Nhi tâm loạn như ma đầu óc ong ong, cách cánh cửa nói: "Được rồi, anh mau đi rửa đi, rửa xong rồi nói chuyện được không."
"Đâu có ai như anh, không mặc quần áo chặn ở cửa phòng em vợ, tỷ phu thối, đồ biến thái."
"Được, anh đi rửa, rửa thơm tho nhé, Nhạc Nhi đợi anh."
Lời này tràn đầy ý vị trêu chọc, nghe kỹ tiếng bước chân đi xa, cửa nhà vệ sinh đóng lại, Diêu Nhạc Nhi mới từ trong phòng chạy ra trực tiếp chạy xuống lầu gọi điện thoại cho mẹ.
Đương nhiên cô bé không phải đang mách lẻo, chỉ là nhắc nhở mẹ hôm nay phải đến trường làm thủ tục nhập học khác, thực ra chính là đi nộp tạp phí, theo lý thuyết mọi người đều có phụ huynh đi cùng.
"Mẹ hôm nay có việc, bảo tỷ phu con đi cùng con."
Diêu Nhạc Nhi liền có chút buồn bực, Hứa Bân rửa xong thay bộ quần áo xuống lầu, nhìn thấy em vợ ngồi trên ghế sô pha chu cái miệng nhỏ sinh hờn dỗi, lập tức vẻ mặt vô tội nói:
"Nhạc Nhi em còn giận à, tỷ phu lại không phải cố ý, em thường xuyên không ở nhà anh và chị em đều quen rồi mà."
Diêu Nhạc Nhi khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, ngẩng đầu nhìn Hứa Bân nói: "Tỷ phu thối, mẹ em nói hôm nay anh cùng em đến trường làm thủ tục."
"Anh biết ngay mà!"
Hứa Bân ngồi bên cạnh châm điếu thuốc, duỗi cái eo lười nói: "Mẹ em gần đây vận may không tốt, bảo anh chạy chân này chính là để anh rể này làm tròn trách nhiệm nuôi dưỡng, bỏ cái tiền này."
Diêu Nhạc Nhi cũng không nói gì, mẹ mình là đức hạnh gì cô bé vẫn trong lòng hiểu rõ, hôm qua cứ giả điên bán ngốc chắc chắn là mục đích này.
"Bảo bối Nhạc Nhi, đi, hôm nay tỷ phu đưa em đi hưởng thụ hưởng thụ."
Mùa hè nóng bức mặt trời giữa trưa có thể phơi chết người, gọi một chiếc xe đến Walmart điều hòa vừa thổi cả người đều thoải mái.
"Bảo bối, em muốn ăn gì a!!" Hứa Bân ôn nhu hỏi.
Diêu Nhạc Nhi suốt dọc đường đều duy trì khoảng cách, sắc mặt đỏ lên nói: "Tỷ phu, anh đừng lúc nào cũng gọi em là bảo bối, kỳ cục lắm, em lại không phải trẻ con nữa."
"Vậy em vợ là bảo bối của tỷ phu không sai!"
Hứa Bân tiếp tục trêu chọc nói: "Nhạc Nhi không phải trẻ con nữa, sao còn mặc quần lót hoạt hình a, hay là tỷ phu kiểm tra tình hình phát dục cho em?"