QUYỂN 2 - CHƯƠNG 3: SỐ ĐO CỦA EM VỢ VÀ SỰ ĐỤNG CHẠM TRONG PHÒNG THAY ĐỒ
Diêu Nhạc Nhi ngoan ngoãn gật đầu một cái, đi theo nhân viên bán hàng cùng nhau vào phòng thay đồ, Hứa Bân liền đợi ở cửa vừa ra liền hỏi: "Ba vòng đo chuẩn chưa."
Nhân viên bán hàng cười chuyên nghiệp: "Đo xong rồi 32D, bạn gái của tiên sinh nhìn gầy gầy, bất quá dáng người thật đẹp a."
"Chị có tật xấu à, làm gì mà nghe ngóng ba vòng của tôi."
Diêu Nhạc Nhi đỏ mặt liếc mắt một cái.
"Tình nhân với nhau có thể có bí mật gì."
Nhân viên bán hàng ngược lại cười ha hả nói: "Người đẹp em đừng ngại, có thể đi cùng nhau mua nội y chồng và bạn trai đã rất hiếm có rồi."
"Chị nhìn đâu ra anh ấy là bạn trai tôi thế."
Diêu Nhạc Nhi vừa xấu hổ vừa giận.
"Cùng nhau đến mua nội y chắc chắn là tình nhân, nhìn tuổi tác các người anh ta không thể là bố em chứ, anh trai đưa em gái mua chưa bao giờ thấy, nếu là cái gì tỷ phu các loại họ hàng chẳng phải càng cổ quái sao."
Nhân viên bán hàng ôn thanh tế ngữ nói, ngược lại là Diêu Nhạc Nhi xấu hổ cúi đầu xuống, làm kẻ trộm chột dạ a.
"Bảo bối, chọn kiểu dáng em thích đi."
Hứa Bân ở bên kéo tay cô bé, hào phóng đi dạo cửa hàng nội y, nói ra thú vị với bà xã còn chưa cùng nhau đi dạo bao giờ, ngược lại cùng em vợ cùng nhau mở rộng tầm mắt này.
"Bảo bối, mẫu này thế nào?"
Hứa Bân chọn một bộ ren màu tím hỏi.
Vải rất mỏng rất thấu, ẩn ẩn phong cách gợi cảm nhưng lại không lộ liễu, Diêu Nhạc Nhi chỉ liếc mắt một cái liền nói: "Cái này già dặn quá, hợp với đại tỷ nhị tỷ bọn họ."
"Em không phải cứ nói em không phải trẻ con sao!"
"Nhưng mà em không thích màu tím a."
Diêu Nhạc Nhi rất là nữu niết, thấy cô bé thực sự rất không tự nhiên Hứa Bân liền để cô bé tự mình chọn, sau đó ngồi xuống ghế ở cửa nghịch điện thoại.
Cô bé chọn hai bộ đều là hơn một trăm, thuộc về loại khá rẻ trong cửa hàng này, Hứa Bân sảng khoái trả tiền ngay lập tức đưa cô bé đi sang cửa hàng bên cạnh.
"Tỷ phu, em mua xong rồi."
"Mới hai bộ sao đủ mặc a, tỷ phu xem qua rồi trong tủ quần áo của em ngay cả một cái áo ngực cũng không có, chắc chắn nội y hiện tại rất không vừa người đều phải thay đi."
Nói rất thẳng thắn khiến Diêu Nhạc Nhi xấu hổ cúi đầu xuống, lại đang hờn dỗi Hứa Bân càng ngày càng quá đáng.
Hứa Bân lúc này mạnh mẽ đôi tay ấn vai cô bé, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Bảo bối, nội y không vừa người thì không thể tạm bợ, sẽ áp bách tim và hô hấp cho nên nhất định phải coi trọng biết không?"
"Biết, biết rồi!"
Diêu Nhạc Nhi có giận cũng không dám giận nữa, nữu niết cầm túi mua sắm đi theo sau lưng Hứa Bân.
"Cotton nguyên chất là chính mặc mới thoải mái, đương nhiên lụa cũng không tệ em cứ mua mấy cái xem cái nào thoải mái hơn!"
Lần này Hứa Bân đưa cô bé đi dạo nắm lấy tay cô bé, cô em vợ đã ngầm đồng ý không làm mình làm mẩy, chính là toàn trình e thẹn cúi đầu.
"Bảo bối, em thử mẫu này xem đừng cảm thấy lộ liễu, mùa hè mặc áo ngực dày quá thì nóng chết, hơn nữa em là mặc ở bên trong sợ cái gì."
Nhân viên bán hàng vừa nghe đều ở bên cạnh tán thưởng nói: "Người đẹp bạn trai em thật biết quan tâm a, rất ít thấy đàn ông có thể tỉ mỉ như vậy còn nguyện ý cùng bạn gái đi dạo phố."
Lần này Diêu Nhạc Nhi không phản bác cũng không nói gì, chỉ đỏ mặt hỏi: "Tỷ... ca ca, vậy em đi thử xem."
"Ngoan!"
Hứa Bân lộ ra nụ cười hài lòng.
Hiện tại Diêu Nhạc Nhi thả lỏng rồi không căng thẳng như vậy cũng không biệt nữu như vậy, có nội y nhìn thích bất quá giá cả khiến cô bé có chút do dự, Hứa Bân cũng là không chút do dự dựa theo kích thước của cô bé mua xuống.
Đi dạo xong năm bộ nội y tốn hơn một ngàn rồi, Diêu Nhạc Nhi có chút hoảng hốt nghĩ nếu là mẹ thì chắc chắn không đồng ý.
"Bảo bối, tiếp tục đi dạo đi, hôm nay tỷ phu xả thân bồi quân tử."
Hứa Bân không đưa cô bé rời đi, mà là nắm tay cô bé tiếp tục đi dạo.
"Nha?"
Diêu Nhạc Nhi có chút nghi hoặc nói: "Đã mua xong rồi a, còn muốn tiếp tục đi dạo sao."
"Cái tủ quần áo kia của em tỷ phu đã lục soát một lượt rồi, chỉ còn lại mấy bộ quần áo anh nhớ là nhị tỷ và đại tỷ em mặc qua mới cho em."
Hứa Bân ghé sát vào tai cô bé, Diêu Nhạc Nhi lần này không trốn, Hứa Bân cười hắc hắc nói: "Nhìn tỷ phu rất đau lòng a, hôm nay mua cho em thêm mấy bộ quần áo mới."
Lúc nói chuyện, nhìn cái tai nhỏ đỏ lên của cô bé đặc biệt đáng yêu, ghé sát vào nhìn làn da trắng nõn mịn màng dường như còn tản ra một loại hương sữa, Hứa Bân đều theo bản năng nuốt một ngụm nước miếng muốn liếm lên.
Bất quá sợ dọa đến tiểu khả ái vừa được an ủi này, Hứa Bân nhịn xuống xúc động này, chỉ là lúc nói chuyện ghé sát vào một chút thổi hơi nóng vào tai cô bé.
Cô bé chính là cô bé, chỉ một ngụm hơi nóng này cô bé rõ ràng toàn thân rùng mình một cái, ngay cả tay đang nắm cũng nắm chặt hơn một chút.
Đỏ mặt cô bé ngầm đồng ý bị Hứa Bân kéo vào các cửa hàng khác nhau, áo hai dây nhỏ, áo quây và váy ngủ các loại đều nhất nhất mua.
"Tỷ, ca ca, giày thì không cần đâu!"
Gọi tỷ phu xác thực rất kỳ quái, bởi vì lúc này ngồi trong một cửa hàng giày thể thao thương hiệu, Diêu Nhạc Nhi lúc này đã có chút thụ sủng nhược kinh rồi.
Bởi vì trên tay đã là túi lớn túi nhỏ túi mua sắm tinh xảo rồi, cửa hàng thương hiệu đều không rẻ đã tiêu của Hứa Bân gần ba ngàn tệ rồi, đối với cô bé mà nói đây tính là một con số thiên văn.
Thụ sủng nhược kinh, có chút thảm thắc bất an.
Đến mức lúc này ngồi trên ghế, Hứa Bân chủ động ngồi xổm trước mặt cô bé, cởi đôi xăng đan nhỏ của cô bé ra cô bé đỏ mặt cũng không dám nói gì.
"Bảo bối, giày vừa chân thì rất quan trọng đấy, nếu không thì sẽ biến dạng, có rất nhiều chỗ xấu."
Hứa Bân nâng bàn chân ngọc linh lung của cô bé, chân nhỏ nhắn trắng nõn mịn màng, mạch máu đều rõ ràng nhìn thấy đặc biệt đáng yêu, có một loại cảm giác thịt mềm cho dù Hứa Bân không phải luyến túc phích gì, cũng muốn hảo hảo mân mê bàn chân ngọc đáng yêu này.
"Đừng sờ, nhột!"
Bàn tay thô ráp của đàn ông hoàn toàn là vuốt ve kiểu tán tỉnh, Diêu Nhạc Nhi lập tức toàn thân run lên, muốn rụt chân về nhưng bị giữ chặt lấy.
"Tỷ phu, anh biến thái a, chân có gì hay mà sờ, có mùi."
"Có mùi đó cũng là mùi thơm nha."
Nói xong Hứa Bân nâng bàn chân nhỏ linh lung tú khí của cô bé lên, say mê ngửi một cái dưới mũi, trêu chọc càng ngày càng trắng trợn.
"Tỷ phu biến thái thối!"
Diêu Nhạc Nhi hừ một tiếng, lần này giọng rất thấp, vừa như làm nũng lại vừa như tán tỉnh.
"Đúng vậy, tỷ phu chính là thích đối với em biến thái một chút nha."
Hứa Bân cầm lấy chiếc chân kia của cô bé cởi xăng đan ra, vuốt ve một hồi rất là vui vẻ.