Virtus's Reader
Người Ở Rể Vinh Quang

Chương 340: CHƯƠNG 9: HỌA VÔ ĐƠN CHÍ, GIAN PHU GẶP NẠN

Nina ra lệnh cho người hầu dọn dẹp những đồ vật bị đập phá, tự mình rót một ly rượu ngồi bên cạnh lẳng lặng bầu bạn.

Lạc Tử Nhan mím môi một lúc lâu, vẻ mặt đầy u sầu nói: “Nina, Vương Đông Lai đã cảnh cáo không được đi quấy rối hắn nữa, em cảm thấy nếu chị đi tìm hắn xin lỗi, liệu có chọc giận bên kia không??”

“Không rõ nữa!”

Nina ôn nhu an ủi: “Chủ nhân, lời của Khả Ca chị đừng để trong lòng.”

“Chị biết!”

Lạc Tử Nhan thở dài một hơi thật dài, so với cơn đau đầu trước mắt, điều khiến cô đau lòng nhất chính là sự đánh giá của con gái đối với mình. Là một thiên chi kiêu nữ được mọi người ca tụng, cô thực sự không ngờ có ngày mình phải dùng đến thủ đoạn hạ lưu như mỹ nhân kế.

Nếu muốn dùng, thì bao nhiêu năm trước đã có thể nhân cơ hội quyến rũ Diệp Hải Đông trẻ tuổi rồi, đó mới thực sự là một bước lên trời.

“Không được, vẫn phải giải quyết!”

Suy nghĩ gần như cả một buổi tối, Lạc Tử Nhan mang theo sắc mặt ửng hồng vì rượu dần dần trở nên minh lãng, ánh mắt cũng bắt đầu trở nên kiên định: “Đây là một mối họa ngầm, nếu ta không phục mềm, Trương Tổ Huy nhất định sẽ đại tác văn chương.”

Lạc Gia bên kia náo loạn xôn xao, Hứa Bân thì có chút dở khóc dở cười, trong nhà đột nhiên không còn ai, rất vắng vẻ, căn bản là không ở nổi.

Bốn cái manh hạp (hộp mù) đều hiến tế cho cái ngoại quải (hack) ba ba chó chết kia rồi, muốn mở một cái manh hạp giết thời gian cũng không có cách nào.

Dứt khoát ngủ một giấc li bì, ngày hôm sau tỉnh lại thì thần thanh khí sảng, sinh long hoạt hổ, mắt vừa mở đã nhìn thấy tin nhắn của Lâm Tuyết Giai gửi tới.

“Lão công, đang làm gì đấy.”

“Đáng ghét, khẳng định lại đang ngủ nướng, người ta hầm canh cho anh rồi, khi nào có thể qua đây uống a.”

Cái vưu vật cấp bậc tiểu yêu tinh dính người này, nhớ tới phong tình vạn chủng của nàng, Hứa Bân liền cảm giác trong lòng nóng ran, gần đây việc giải tỏa không được thuận lợi lắm, nhớ tới thân thể mê người của nàng liền không khống chế được có chút rục rịch.

“Em hiện tại đang ở đâu??”

Tin nhắn gần như là trả lời ngay lập tức: “Ở nhà nè, qua đây bồi người ta được không, buồn chán chết đi được.”

“Được!”

Nhắc tới Lâm Tuyết Giai, xác thực là đại mỹ nữ, so với tiên nữ chị vợ thì bất kể dung mạo hay dáng người đều không hề kém cạnh, chẳng qua chị vợ có cái bộ lọc thân phận kia nên đối với Hứa Bân càng có sức cám dỗ hơn.

Một cái khiếm khuyết khác chính là bên Lâm Tuyết Giai không có nhiệm vụ phó bản, cho nên không nhận được bất kỳ phần thưởng nào từ hệ thống.

Đây cũng coi như là một điều tiếc nuối đi.

Nhưng bất kể nói thế nào, trong những người phụ nữ Hứa Bân từng chạm qua, nàng là người phóng khoáng nhất, ở trên giường càng là phong tình vạn chủng, dốc hết vốn liếng để lấy lòng người đàn ông của mình, có thể nói đơn thuần từ góc độ nhục dục mà xem thì đều là sự hưởng thụ cực hạn.

Hát vang bài ca nhỏ lái xe, ngựa quen đường cũ đi tới nhà của Lâm Tuyết Giai.

Cửa đã mở một khe hở, Hứa Bân thầm nghĩ cũng thật không chú ý an toàn, tuy nói là khu dân cư cao cấp bảo vệ rất nghiêm ngặt, nhưng một người phụ nữ mang theo đứa bé ở nhà sao có thể như vậy.

Cửa phòng ngủ chính vẫn đóng, chẳng lẽ là đang cho con bú??

Vậy chẳng phải mình tới tranh cơm ăn với tiểu bảo bảo sao.

Hứa Bân tà ác nghĩ, cúi người xuống đang định đổi giày, đột nhiên trên cổ truyền đến một trận tê dại kịch liệt co rút, trước mắt tối sầm ngã xuống đất, toàn thân cứng ngắc co giật, trong nháy mắt liền ngất đi.

Đợi đến khi mơ màng tỉnh lại lần nữa là ở trong phòng ngủ của Lâm Tuyết Giai, không khí trong phòng ngủ đặc biệt quỷ dị, tiểu bảo bảo trong nôi đang khóc.

Bên cạnh nôi có một gã béo to cao ngồi đó, đeo một cặp mắt kính nhưng lại có bộ dáng tiều tụy rất mệt mỏi, sắc mặt hơi vặn vẹo nhìn đặc biệt hung ác.

“La Minh Hạo, anh lý trí một chút, nó thật sự là con của anh.”

Lâm Tuyết Giai bị trói ngược đôi tay quỳ gối trước mặt gã, vừa dập đầu vừa khóc lóc nói: “Đừng nghe tên cẩu tạp chủng kia nói bậy, khoảng thời gian đó chúng ta ngày ngày ở bên nhau, em sao có thể tìm người đàn ông khác.”

La Minh Hạo chính là chồng của nàng, kẻ đang bị cảnh sát truy nã vì mất tích, không ngờ gã đột nhiên giết ra.

Nhìn súng điện trong tay gã béo, Hứa Bân liền biết mình bị ngất đi như thế nào, lúc này nhắm mắt lại tiếp tục giả vờ ngất rồi nhanh chóng nghĩ cách thoát thân mới đúng.

“Không có? Cô nhìn xem lịch sử trò chuyện này đi, coi tôi là thằng ngu à!”

La Minh Hạo cầm điện thoại của vợ lắc lắc, cười nói: “Đủ trắng trợn đấy, nhân lúc tôi gặp nạn mà gạ gẫm đến tận nhà.”

“Vốn dĩ là muốn trở về nhìn cô một cái, sau đó liền đi, không ngờ cô cho tôi niềm vui bất ngờ lớn như vậy, Lâm Tuyết Giai cô được lắm.”

Lâm Tuyết Giai đã kinh hãi đến mức nước mắt giàn giụa, lắc đầu cũng không biết nói gì nữa.

La Minh Hạo lạnh lùng nhìn Hứa Bân đang nằm trên mặt đất, trong mắt đầy vẻ hận thù, nói: “Không tệ, còn là một tên tiểu bạch kiểm a, dám cắm sừng cho ông đây thì chính là tìm chết.”

Nghe được lời này, Lâm Tuyết Giai sắc mặt biến đổi, nói: “Minh Hạo, anh không thể giết người.”

“Giết người? Yên tâm đi tôi sẽ không làm thế.”

“Chuyến tàu tối nay tôi sẽ đi nước ngoài hưởng thụ cuộc sống rồi, giết người làm lớn chuyện thì tôi không đi được nữa, điểm này tôi vẫn hiểu.”

La Minh Hạo sắc mặt dữ tợn vô cùng, chỉ vào Hứa Bân nói: “Bất quá mà, lát nữa tôi sẽ rạch nát mặt thứ đồ chơi này, đem cái con cặc mà cô từng liếm của nó chặt xuống ném vào bồn cầu xả đi.”

“Cô từng học qua kiến thức cấp cứu, trong nhà cũng có hộp cấp cứu, băng bó sơ qua một chút đợi đến khi tôi đi rồi hãy đưa đến bệnh viện cũng không chết được.”

Nói xong, La Minh Hạo đứng dậy đi vào phòng bếp, thật sự cầm một con dao gọt hoa quả sáng loáng đi ra.

Lúc này tay Hứa Bân thử một chút cũng bị gã trói ngược ra sau lưng, nghe tiếng bước chân của La Minh Hạo từ từ tới gần, Hứa Bân lập tức gấp gáp như kiến bò trên chảo nóng.

“Minh Hạo, anh đừng làm chuyện ngu ngốc nữa, chuyện này coi như em có lỗi với anh còn không được sao, có gì anh cứ nhắm vào em này.”

Lâm Tuyết Giai rơi lệ cầu xin: “Sau khi anh xảy ra chuyện, em một ngày yên ổn cũng không có, một mình nuôi con anh biết em đã vượt qua thế nào không.”

“Còn dám nói, tôi vừa xảy ra chuyện cô liền tìm tên gian phu này.”

La Minh Hạo ánh mắt sắc lẹm, hắc hắc cười nói: “Cô yên tâm, tôi sẽ không động đến cô, vàng bạc châu báu ở đây tôi cũng để lại hết cho cô. Dù sao sau này cô còn phải giúp tôi nuôi đứa bé này.”

“Anh…”

Vừa nghe lời này Lâm Tuyết Giai ngẩn người, vừa rồi gã không phải còn gào thét điên cuồng cho rằng đứa bé không phải của gã sao.

“Ha ha, vừa rồi là trêu cô chơi thôi.”

La Minh Hạo cười lạnh một cái, nói: “Lần trước mẹ tôi đến, chính là lấy tóc của nó đem đi làm xét nghiệm ADN rồi, cô nên thấy may mắn vì xác thực là giống của tôi, nếu là con hoang thì tôi đã đem đứa bé đi cùng, ném xuống biển cho cá mập ăn rồi.”

“Anh đồ khốn nạn…”

Lâm Tuyết Giai bị chọc tức đến mức mặt đỏ bừng.

“Đừng có lớn tiếng như vậy, nếu không tôi cũng rạch cho cô mấy nhát lên mặt, để cô và thằng nhãi này khâu một cái sẹo đôi tình nhân.”

La Minh Hạo âm trầm cười, liếm môi nói: “Bất quá chuyện cô cắm sừng tôi là sự thật, cục tức này trước khi đi tôi phải xả ra đã.”

Nói xong, La Minh Hạo đột nhiên qua đó túm lấy Lâm Tuyết Giai, cởi bỏ dây thừng trên tay nàng.

Lâm Tuyết Giai mù mịt không hiểu gì, La Minh Hạo hắc hắc cười lên, điên cuồng nói: “Lát nữa cô phải nhanh chóng băng bó cho nó xong, người không chết thì sau này ít nhất còn có thể liếm lồn cho cô.”

“Anh…”

Lâm Tuyết Giai đã tức đến mức toàn thân run rẩy.

“Cô là cái đồ lẳng lơ, còn có mặt mũi mà tức giận à.”

La Minh Hạo sau khi vào nhà vẫn luôn coi như khắc chế đột nhiên mắt đỏ ngầu, vung mạnh một cái tát quất tới.

Cái tát này có thể nói là không hề nương tay chút nào, Lâm Tuyết Giai không kịp đề phòng bị đánh đập vào bàn trang điểm rồi ngã xuống đất, đầu tóc rối bù ôm mặt, nhất thời choáng váng.

“Mẹ kiếp, tiện nhân, phi…”

La Minh Hạo nhổ một bãi nước bọt vốn định nhổ lên người vợ Lâm Tuyết Giai, nhưng nhổ lệch xuống sàn nhà khiến gã càng thêm nóng nảy.

Đá Lâm Tuyết Giai một cước, gã giận dữ mắng: “Cởi quần lót ra!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!