Virtus's Reader
Người Ở Rể Vinh Quang

Chương 342: CHƯƠNG 11: CHÂN TƯỚNG PHƠI BÀY, SỰ THẬT ĐAU LÒNG

Vì mẫu tắc cương, con cái là điểm yếu duy nhất, là thứ quan trọng hơn cả tính mạng.

Hít sâu một hơi thở phào, cố nén sự ghê tởm và buồn nôn nàng định khuất phục, ngay khi nhắm mắt lại cúi đầu chuẩn bị ngậm lấy dương vật của chồng.

Một bàn tay to lớn mạnh mẽ ôm lấy eo nàng kéo về phía sau, trong nháy mắt không còn ngửi thấy mùi hôi thối ghê tởm kia nữa, cảm giác như được tái sinh.

Trong khoảnh khắc này Hứa Bân mạnh mẽ tung một cước đá ngã La Minh Hạo đang trợn mắt há hốc mồm, thân thể La Minh Hạo vẫn cứng ngắc không nhìn ra bất kỳ sự quái dị nào.

Sợ Lâm Tuyết Giai hỏi nhiều, Hứa Bân lập tức tiến lên chộp lấy dây thừng đè La Minh Hạo xuống thân, trói gã lại như đòn bánh tét.

La Minh Hạo mở to mắt, chết cũng không ngờ tới sẽ có thứ đồ vật nghịch thiên như hệ thống đạo cụ, trong lúc bất tri bất giác chính gã đã tự tay dùng dao cắt đứt dây thừng trên tay Hứa Bân.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Hứa Bân mới có thể phát động phản kích.

Dưới tác dụng của Mê Hồn Hương, gã giả vờ giãy giụa vài cái, nhưng vẫn bị Hứa Bân trói chặt cứng.

Hứa Bân ngồi trên lưng gã hít sâu một hơi thở phào, lúc này mới xé băng dính trên miệng, lấy chiếc quần lót đã bị nước miếng thấm ướt ra, hô hấp một ngụm không khí trong lành rồi ném sang một bên.

Lâm Tuyết Giai trợn mắt há hốc mồm nhìn tất cả những chuyện này, đột nhiên vui quá hóa khóc nhào tới ôm lấy Hứa Bân khóc lớn.

“Lão công, xin lỗi, gửi tin nhắn lừa anh đến không phải là em, La Minh Hạo vào nhà liền trói em cướp điện thoại của em.”

“Em thật sự không biết phải làm sao, em sợ quá, sợ hắn thật sự làm hại bảo bảo của em.”

“Em thật sự rất sợ… hắn, tên khốn kiếp này.”

Mỹ nhân khóc đến lê hoa đái vũ, ta thấy mà thương, hiện tại đã nói năng lộn xộn rồi.

So với mùi hôi thối nồng nặc trên người chồng, hơi thở của người đàn ông này mới khiến nàng cảm thấy an tâm, cảm giác được hạnh phúc và tràn đầy cảm giác an toàn.

Hứa Bân an ủi nàng, nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng giọng nói dịu dàng nói: “Bảo bối, đừng vội khóc, đi dỗ con trước đi, nó chắc đói rồi.”

“Đúng, bảo bảo, bảo bảo, xin lỗi bảo bảo!”

Lâm Tuyết Giai ngẩn người vội buông Hứa Bân ra, vội vàng bò qua bế đứa bé trong nôi lên, lập tức kéo một bên váy hai dây xuống, nhét đầu vú vào miệng bảo bảo.

“Đói lả rồi bảo bảo, mau ăn đi, mau ăn đi.”

Nàng kinh hãi quá độ có chút cảm giác lẩm bẩm một mình, lúc này Hứa Bân chậm rãi châm một điếu thuốc, mới kéo La Minh Hạo lại cho gã quỳ ở đầu giường.

Có tác dụng của Mê Hồn Hương, La Minh Hạo rất phối hợp, gã mở to đôi mắt kinh khủng không biết mình trúng tà chiêu gì.

“La Minh Hạo phải không, rạch mặt tao thì ông đây không nói gì, muốn cắt cặc tao thì mày chính là đang tìm chết rồi.”

Hứa Bân ngồi xếp bằng đối diện.

Lúc Lâm Tuyết Giai quay đầu lại, Hứa Bân xách con dao gọt hoa quả rơi bên cạnh lên kề vào hạ thân La Minh Hạo, gần như gác ngay lên con cặc đã sợ đến mềm nhũn của gã, nhìn rất dọa người.

“Lão công, anh đừng…”

Lâm Tuyết Giai vừa nhìn thấy liền rất lo lắng.

Hứa Bân an ủi cười một cái, nói: “Yên tâm, anh là công dân tuân thủ pháp luật chứ không phải đồ vong mạng gì, bất quá mà cũng phải giảng cứu có qua có lại.”

“Mày, mày đừng làm bậy, mày dám làm bậy thì mày cũng không chạy thoát đâu.”

La Minh Hạo sợ đến mặt trắng bệch, cảm giác kim loại lạnh lẽo trên con cặc là chân thực.

Hứa Bân cười ném con dao sang một bên, sau đó giơ điện thoại của gã lên quay video gã, nói: “Mày là một tên tội phạm truy nã, nhập thất thương nhân, tao phòng vệ chính đáng một chút cũng không quá đáng chứ.”

“Đánh rắm, đây là nhà tao…”

Khả năng nói chuyện của La Minh Hạo lại bị Hứa Bân lặng lẽ cấm, gã tức đến mặt xanh mét không hiểu chuyện gì xảy ra, trong lòng tràn đầy sợ hãi.

“Thế này đi, chúng ta làm một giao dịch, mày thành thật khai báo tình huống của mày, nói xong tao sẽ thả mày đi, mày muốn chạy đó là việc của mày.”

Hứa Bân vẻ mặt dâm đãng cười một cái, nói: “Nể tình vợ mày hầu hạ tao rất sướng, đây là cơ hội duy nhất của mày đấy.”

Lâm Tuyết Giai đang khóc lóc mặt đỏ bừng, nũng nịu liếc một cái, lau nước mắt chuyên tâm cho con bú, nhưng vẫn tò mò nhìn qua.

“Nhớ kỹ, đây là cơ hội duy nhất của mày, tao không có công phu nói nhảm với mày.”

Hứa Bân lạnh lùng hừ một tiếng.

“Mày, mày muốn biết cái gì?”

La Minh Hạo vừa nói xong câu này, Hứa Bân từ lúc đầu lạ lẫm đến hiện tại đã thành thạo nắm bắt cách dùng Mê Hồn Hương (Nam), lập tức thiết lập mệnh lệnh cho gã toàn bộ phải nói thật, không được nói dối.

Hứa Bân hỏi trước: “Tại sao mày lại mạo hiểm quay về.”

La Minh Hạo nghiến răng nói: “Có người gửi tin nhắn Zalo cho tao, nói cho tao biết tao vừa xảy ra chuyện, vợ tao liền nóng lòng cắm sừng cho tao.”

Hứa Bân ngẩn ra một chút lập tức lấy điện thoại của gã lướt xem, Lâm Tuyết Giai cũng rất tò mò nhích lại gần cùng xem.

Dù sao chuyện hai người gạ gẫm thành gian cũng có tính ngẫu nhiên, qua lại cũng không tính là mật thiết không phải ngày nào cũng dính lấy nhau, trong tình huống bảo mật như vậy sao có thể bị người ta phát hiện??

Xem Zalo là một tài khoản mới đăng ký, chụp màn hình một số đoạn trò chuyện gửi cho gã.

Nội dung đầu tiên là Lâm Tuyết Giai đồng ý đi khách sạn nào, sau đó là những tấm ảnh tự sướng rõ nét của Lâm Tuyết Giai các kiểu.

Cố ý xóa bỏ sự thật Lâm Tuyết Giai lần đầu tiên ngoại tình là vì tiền bán thân, đơn thuần nói thành là gạ gẫm thành gian, cho nên La Minh Hạo chắc chắn mình bị cắm sừng.

Hai người đều biến sắc, nhận ra đây là tài khoản mà thủ hạ của Giang Kim Hoa liên hệ.

Bất quá nhìn nhau ăn ý một cái ai cũng không nhắc tới, đối với Lâm Tuyết Giai mà nói đây là vết nhơ cuộc đời, nhưng cũng là khởi điểm của một hạnh phúc.

Nếu không phải âm sai dương thác, dưới sự thúc đẩy tà ác của chị vợ Diêu Hân thì nàng cũng không gặp được Hứa Bân, e rằng từ lúc đó đã luân lạc thành kỹ nữ ai cũng có thể làm chồng rồi.

“Tao quay về, lén lút đi tìm bảo vệ xem camera giám sát, xác định thật sự có người đến còn ở lại rất lâu, tao mới liều lĩnh đi lên.”

La Minh Hạo run rẩy bổ sung một câu.

Gã rất muốn ngậm miệng lại, nhưng cứ không khống chế được.

Mê Hồn Hương (Nam), có thể thôi miên triệt để tư duy của gã, nhưng Hứa Bân không làm như vậy.

Một là để gã biểu hiện tự nhiên một chút, đỡ phải mình còn giải thích những cái không cần thiết, hai là một dục niệm tà ác đã hình thành trong đầu.

“Được, điểm thứ hai, tại sao mày bị truy nã?”

Hứa Bân tiếp tục hỏi.

Lâm Tuyết Giai cũng ném tới ánh mắt tò mò, lời ra tiếng vào quá nhiều, nàng trước sau không biết nên tin ai, cộng thêm lúc đó sinh con xong còn đang ở cữ cũng không có tin tức xác thực.

“Tao, tao là quản lý cấp cao phụ trách nghiệp vụ xuất nạp của công ty hàng không, mấy năm trước vẫn luôn tiêu tiền vung tay quá trán…”

“Công ty cuối cùng cũng tra ra manh mối không ổn, tao nhân cơ hội chuyển ba mươi triệu tệ ra nước ngoài…”

“Ba mươi triệu, mạnh tay đấy.”

Hứa Bân cười ha hả nói: “Chắc đủ cho mày nửa đời sau cơm áo không lo, vậy thời gian qua mày trốn ở đâu.”

La Minh Hạo diễn ra một bộ dạng do dự, tròng mắt đảo qua đảo lại đầy vẻ giảo hoạt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!