Không thể không nói ánh mắt của Tiêu Lôi rất độc đáo, những khuyết điểm nàng nói xác thực cũng tồn tại, chị vợ Diêu Hân xác thực trừ thân hình ngoại mạo ra không được tích sự gì hoàn toàn là một bình hoa.
Đàn ông bình thường có thể lúc đầu sẽ thèm nhỏ dãi, nhưng chung sống lâu tuyệt đối chịu không nổi, cô ta đâu chỉ là bệnh công chúa, hoàn toàn là một con mẹ hổ tự mình làm trung tâm.
“Chị Lôi là sợ tôi bị lừa tiền lừa sắc đúng không!”
Ôm lấy thân thể ôn nhiệt mềm mại trong lòng, Hứa Bân thấy dù sao cũng không có ai, dứt khoát vén áo hai dây của nàng lên.
Một đôi vú đẹp tròn trịa như dưa hấu lắc lư lộ ra, đầu vú và hạt đậu đỏ giống nhau lớn nhỏ là màu đỏ tươi như hoa hồng đặc biệt đáng yêu, đôi tay vừa xoa nhịn không được liền sán lại vùi vào trước ngực nàng.
Tiêu Lôi lập tức cứng người, Hứa Bân tay miệng cùng sử dụng nếm, một bàn tay đi tới dưới chân nàng vén quần short lên cách quần lót vuốt ve trên tiểu huyệt nàng.
Đã có chút hơi ẩm ướt át rồi, Hứa Bân đang định tiến thêm một bước, Tiêu Lôi một phen ấn tay Hứa Bân lại thở hổn hển: “Khoan hãy làm thế, tôi có chút chịu không nổi, cũng không phải không cho cậu làm cậu đừng gấp gáp như vậy.”
“Được!”
Hứa Bân cũng không cưỡng cầu, ngậm một ngụm rượu sau đó nhắm ngay nàng hôn xuống.
Tiêu Lôi ô một tiếng vẫn nhắm mắt lại, chủ động vòng lấy cổ Hứa Bân, anh đào tiểu khẩu hé mở dâng lên cái lưỡi nhỏ thơm mềm mặc cho người đàn ông nếm.
Rượu quấn quýt giữa môi lưỡi nhau rồi bị nàng nuốt xuống, vừa hôn vừa thưởng thức bầu vú đầy đặn thành thục của nàng, có thể nói củi khô lửa bốc gần như trong nháy mắt đã bùng cháy.
Vị trí ghế ngồi không nhỏ, Hứa Bân điều chỉnh tư thế một chút, lại một lần nữa tay miệng cùng sử dụng nếm bầu vú của nàng.
Tiêu Lôi dồn dập thở dốc, một tay ôm đầu người đàn ông, một tay đã cách quần sờ soạng trên đũng quần Hứa Bân, run rẩy nói: “Cậu đừng gấp như vậy, tôi, tôi có lời muốn nói với cậu.”
“Lời gì?”
Dù sao cũng là miếng thịt mỡ dâng đến miệng, Hứa Bân cũng không vội liền buông nàng ra, hơn nữa với Tiêu Lôi không thân cũng không có cơ sở tình cảm gì.
Hứa Bân không tin là vì mình đẹp trai nàng liền đầu hoài tống bão, cho nên cũng muốn xem nàng rốt cuộc muốn làm gì.
Tiêu Lôi chỉnh lý lại quần áo, nũng nịu nói: “Trên ngực đều là nước miếng của cậu, thật là, rượu còn chưa uống mấy ngụm đã gấp gáp như vậy, thật uống hết chai này cậu không phải ăn thịt người à.”
“Ăn thịt người thì chị Lôi tới đi, tùy thời cung ứng cả trăm triệu nhân khẩu.”
Hứa Bân cười xấu xa.
Tiêu Lôi tự nhiên nghe ra ý ngoài lời của Hứa Bân, đối với lời trêu chọc này chỉ vũ mị liếc mắt một cái cũng không kháng cự, vẫn rúc vào người Hứa Bân từ từ uống rượu.
Trầm ngâm một chút, nàng mới nói: “Tôi không phải cố ý muốn nói xấu Diêu Hân, tôi chỉ là muốn nói cho cậu biết đừng não nóng lên, vì ngủ một người phụ nữ tiêu nhiều tiền như vậy không đáng.”
“Nếu là hướng tới kết hôn thì không nói làm gì, nhưng cô ta là gái có chồng rồi, cậu là muốn đập tiền đập đến cô ta ly hôn sao?”
“Cái đó thì không có!”
Hứa Bân rất thẳng thắn lắc đầu.
“Tôi biết ngay mà, cậu không ngốc như tôi nhìn thấy!”
Tiêu Lôi vươn tay vuốt ve mặt Hứa Bân, khẽ nói: “Kỳ thực mà nói, tiêu trên người phụ nữ khác tôi sớm đã ghen tị đến phá đám rồi, tiêu trên người Diêu Hân tôi mới không có ý kiến lớn như vậy. Dù sao cái bình hoa đó cũng là một ngốc bạch ngọt, một khi cảm động thì cũng vật hữu sở trị.”
“Ý của chị Lôi, là đang giúp tôi cân nhắc tính giá trị.”
Hứa Bân nói đùa hỏi một câu.
“Vốn dĩ là thế, ai không thích mấy tên oan đại đầu các cậu, tôi mà quen cậu sớm một bước tôi khẳng định chủ động quyến rũ cậu.”
Tiêu Lôi do dự một chút, nhìn Hứa Bân nói: “Tôi nói thật với cậu cái vòng tròn này rất loạn, Diêu Hân xinh đẹp như vậy đương nhiên không có mấy người, nhưng cậu một tháng tiêu một hai vạn có thể tìm được người không kém cô ta bao nhiêu.”
“Nha, chị Lôi còn kiêm chức dắt mối à??”
Hứa Bân vẻ mặt kinh ngạc nhìn nàng.
“Đi chỗ khác chơi, chị đây còn chưa lợi hại đến mức đó, thứ đồ chơi này luôn là bát tiên quá hải các bằng bản sự lại là tùy duyên, đổ sinh đạo gian sinh sát ai lại đi kiếm loại tiền nguy hiểm này a.”
Tiêu Lôi vũ mị liếc mắt một cái, cười hì hì nói: “Bất quá oan đại đầu như cậu, ra tay hào phóng tôi khẳng định giới thiệu thì, khẳng định một đống người tranh nhau muốn.”
Hứa Bân dở khóc dở cười nói: “Chị Lôi đừng nháo nữa, tôi tiêu số tiền đó cho Diêu Hân cũng là có nguyên nhân, tạm thời chị đừng nghĩ nhiều như vậy được không.”
“Được thôi!”
Tiêu Lôi suy tính một chút, nghiêm túc hỏi: “Hứa Bân, tôi không muốn làm đĩ còn lập đền thờ, cậu tiếp xúc qua Diêu Hân ít nhiều cũng biết một chút tin đồn tình ái rồi.”
“Tôi nói thật với cậu, cũng chỉ Diêu Hân hiện tại không có scandal gì, tôi còn rất thích cái tính ngốc nghếch ngu xuẩn đó của cô ta, nếu không tôi sớm đã phụ giúp đối với cậu rồi.”
Xem ra nàng đặc biệt có lòng tin, Hứa Bân cười nhấp ngụm rượu cũng không nói gì.
Tiêu Lôi tiếp tục nói: “Tôi nghiêm túc đề nghị với cậu một chút, tôi không muốn đào góc tường cô ta, bất quá mà cậu cần phụ nữ tôi có thể giúp cậu tìm, loại hình gì tôi cũng có thể tận lực.”
“Đối với tôi tốt như vậy??”
Hứa Bân vẻ mặt ý vị thâm trường cười.
Tiêu Lôi khẽ nói: “Tôi cũng không thu phí giới thiệu gì, nhưng tôi muốn cậu giúp tôi một việc.”
“Việc gì?”
Hứa Bân thầm nghĩ, trọng đầu hí đến rồi.
Tiêu Lôi trầm ngâm một chút, đầu tiên là dịu dàng nhìn Hứa Bân nói: “Cậu cảm thấy tôi trị giá bao nhiêu tiền!”
Hứa Bân nghe xong đầu tiên là sững sờ, lập tức Tiêu Lôi khẽ nói: “Bao nhiêu năm nay, tôi chưa từng bán thân cũng chưa từng bị ai bao nuôi, thậm chí tôi ngay cả tình một đêm hay tình nhân tôi đều chưa từng tìm.”
“Bởi vì một mình nuôi con gái tôi quá mệt mỏi, tôi không muốn để lại bất kỳ tiếng xấu nào khiến nó không vui vẻ.”
“Hơn nữa người theo đuổi tôi rất nhiều, người tán tỉnh tôi càng nhiều, nhưng tôi rất rõ ràng chẳng qua là muốn chơi tôi, sẽ không có người đi đến đàm hôn luận giá.”
“Nó có chút phản nghịch rồi, tôi cũng không muốn tìm người góp gạo thổi cơm chung, tôi nhìn thấy quá nhiều gia đình tái hôn không có một cái kết cục tốt, rất nhiều con cái thậm chí bị hãm hại đến mức dở khóc dở cười.”
Nói đến đây, Tiêu Lôi ánh mắt lược hiển tu sáp, lại mạnh mẽ uống một ngụm rượu lớn dường như bình phục tâm tình của mình, nhìn thẳng Hứa Bân, nói:
“Vì con gái tôi cũng không muốn đàm hôn luận giá nữa, cũng không muốn làm mấy chuyện gian tình loạn thất bát tao kia, tôi có thể lấy con gái tôi thề tôi nói đều là thật, sau khi sinh nó xong không có một người đàn ông nào chạm qua tôi.”
“Cho nên cậu đừng lo lắng tôi rất bẩn… tôi không bẩn, tôi sạch sẽ hơn những cô gái nhỏ chơi bời kia.”
Càng nói càng loạn, đã có chút cảm giác nói năng lộn xộn, giống như một nhân viên tiếp thị vụng về đang tiếp thị một sản phẩm khiến nàng không có tự tin vậy.
“Chị Lôi, có lời gì có thể nói thẳng!!”
Hứa Bân châm điếu thuốc, lắc đầu thở dài nói: “Tôi không biết là tình huống gì, tại sao chị có áp lực lớn như vậy, đối mặt với tôi chị không đến mức khẩn trương như vậy.”
“Không phải đối mặt với cậu khẩn trương, là tôi lựa chọn cậu, lần đầu tiên bán thân lại sợ cậu từ chối tổn thương tự tôn có chút khẩn trương đi.”
Tiêu Lôi tự giễu cười, nâng ly rượu mạnh mẽ uống một ly, thần sắc có chút ảm đạm nói:
“Rõ ràng cùng đường mạt lộ rồi, lại rất lo lắng bị con gái biết mấy chuyện xấu này, a a, tôi chính là tự lừa mình dối người đi.”
“Rõ ràng biết có lỗi với nó, không cho nó được một gia đình hoàn chỉnh, còn cứ muốn làm một người mẹ hợp cách lại thiếu hụt giao tiếp.”