Hứa Bân lắc đầu cười một cái, mạnh mẽ vươn tay ôm lấy eo Tạ Tiểu Quả, cách lớp đồng phục mỏng manh cảm nhận được đây cũng là một vòng eo thon thả.
Chỉ trong nháy mắt Tạ Tiểu Quả liền biết Hứa Bân muốn làm gì.
Cô bé mặt đỏ bừng nhưng không có ý từ chối, ngược lại bướng bỉnh hừ một tiếng, chủ động vươn đôi tay ôm lấy cổ Hứa Bân.
Cằm nhỏ nâng lên, cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận như trái anh đào chủ động hôn tới, trong nháy mắt cô bé liền nhắm mắt lại.
Tuy rằng nỗ lực giả vờ như ngựa quen đường cũ, nhưng vừa hôn lên Hứa Bân liền biết cô bé một chút kinh nghiệm cũng không có, môi mím chặt, có thể tưởng tượng trạng thái rất là căng thẳng.
Hôn một cái cô bé đã chột dạ không dám nhìn Hứa Bân nữa, quay đầu lại hung hăng lườm cô bé "trẻ trâu" một cái.
Vốn tưởng rằng hôn môi rồi là được, kết quả cô bé "trẻ trâu" mạnh mẽ ôm lấy cô bé cũng hôn lên, khi đôi môi hồng nhuận của hai cô gái chạm vào nhau, Tạ Tiểu Quả ngẩn người ra.
Cô bé "trẻ trâu" hôn xong còn thuận thế liếm môi cô bé một cái, sau đó tiếp tục cười nhạo nói: "Cái này có là gì, hai đứa mình hôn nhau còn thân mật hơn cái này ấy chứ."
"Vị đại ca này, ngài diễn kịch vất vả rồi, quay đầu để lại phương thức liên hệ nhé!"
"Đã bao nhiêu tuổi rồi, hôn cái môi lưỡi còn không thè ra, mày lừa quỷ à."
Cô bé "trẻ trâu" vừa cười nhạo vừa xuống xe, chạy chậm vào trong một khu dân cư cũ kỹ.
Tạ Tiểu Quả tức đến mức tặc lưỡi hận không thể đuổi theo, nhưng lúc này cô bé quay đầu lại cũng không dám nhìn Hứa Bân nữa, đầy mặt chột dạ, hơn nữa nụ cười của Hứa Bân cũng mang theo vài phần ý vị trêu chọc.
"Bạn gái nhỏ của anh, chuyện này là thế nào đây!"
Trên đường lái xe về, Hứa Bân đã không khách sáo nữa, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhu nhược không xương của cô bé vuốt ve.
"Trong trường có mấy thằng con trai vô vị, giả làm côn đồ cứ hay theo đuổi em, em liền nói em có bạn trai đã đi làm rồi, bảo bọn nó đừng làm phiền em."
"Giống như con điên này, nó giúp anh trai nó nói tốt, cho nên em cũng nói với bọn nó y như vậy."
Trường trung học ở thị trấn đúng là có phong khí như vậy, đừng nói bạn trai bạn gái, ngay cả lên giường cũng rất bình thường, gia giáo của Tạ Tiểu Quả còn được coi là nghiêm khắc.
Những cô gái có cha mẹ đi làm xa, không ai quản giáo sớm đã bị người ta lừa lên giường, còn cô bé thì may mắn là bố mình là giáo viên trong trường, ngược lại quản giáo khá đúng mực.
Nói một hồi, cô em họ yếu ớt biểu thị: "Tỷ phu, chuyện này anh đừng nói với ai nhé."
Ngừng một chút, Tạ Tiểu Quả lại bổ sung một câu: "Đúng rồi, lần trước chuyện người phụ nữ kia nói, em sẽ không nói với nhị tỷ đâu, anh yên tâm."
Hứa Bân ngẩn ra một chút mới nhớ tới là chuyện lần trước tình cờ gặp A Kiều, con bé này trí nhớ cũng tốt thật, theo cách nói của A Kiều thì cô bé biết Hứa Bân có người bên ngoài rồi.
"Được, vậy chúng ta lại có một bí mật nhỏ rồi."
Hứa Bân thấy cô bé không phản đối, tiếp tục sờ tay cô bé ái muội cười nói: "Vậy lần sau cần lá chắn thì cũng phải nói với tỷ phu nha."
"Tỷ phu cũng không muốn em hôn môi với người khác!!"
Ngừng một chút, Hứa Bân vô cùng mong đợi hỏi: "Quả Quả, đây có phải là nụ hôn đầu của em không."
Tạ Tiểu Quả mặt đỏ lên, đến tuổi nổi loạn thì chính là bướng bỉnh, lập tức lườm một cái nói: "Anh không nghe con điên kia nói à, em với nó hôn không biết bao nhiêu lần rồi."
"Anh là nói có bị đàn ông hôn qua chưa!"
Hứa Bân có chút trêu chọc bóp cái cằm nhỏ của cô bé.
Động tác này có chút hạ lưu, tràn đầy ý vị trêu chọc, dường như chỉ có lưu manh ngày xưa mới làm như vậy, nhưng hiện tại không biết từ lúc nào đã thành tiêu chuẩn của tổng tài bá đạo rồi.
"Chưa, tỷ phu anh coi em là người thế nào."
Mặt Tạ Tiểu Quả càng đỏ hơn.
"Ha ha, tuổi này của em yêu đương cũng không tính là yêu sớm đâu được chưa!"
Hứa Bân thăm dò dùng ngón tay vuốt ve môi cô bé, giọng nói dịu dàng nói: "Lần sau tỷ phu sẽ dạy em thế nào mới là hôn môi thực sự."
Tại sao là lần sau mà không phải nhân lúc không khí ái muội này, bởi vì xe đã dừng, xung quanh thỉnh thoảng có người đi qua, đều là hàng xóm láng giềng của cô bé, nhìn thấy thì không hay lắm.
Hứa Bân thu tay về, Tạ Tiểu Quả chu cái miệng nhỏ nói: "Mới không cần anh dạy, em cũng không phải trẻ con."
Nói xong cô bé xuống xe trước, xe máy điện của Tạ Văn Tiến đã dựng ở cửa, rõ ràng hắn đã về nhà rồi.
Cái tên ngốc đó bản thân nói đã nhiều, uống xong chắc là nói như cái máy, Hứa Bân cũng không muốn đi tìm sự khó chịu.
Dù sao đã chơi dì nhỏ một ngày một đêm rồi cũng coi như biết đủ.
Trên đường về khu vực thành phố, Hứa Bân nhắn tin cho Tạ Tiểu Quả, hơi hỏi thăm tình hình của cô bé một chút.
"Mẹ em thật sự làm em tức chết... nói là về nhà tự mình nấu mì gì đó tốn không bao nhiêu tiền."
"Ai có thời gian về nhà nấu chứ, còn nói thuận đường đi chợ, thần kinh."
"Thời buổi này rồi, hai trăm tệ sống mười ngày em sống thế nào, sống sờ sờ chết đói thì có."
Cô em họ đang tuổi nổi loạn chắc đang ở trong căn phòng hờn dỗi, sự keo kiệt của mẹ cô bé đã quen rồi nhưng vẫn sẽ tức giận, có điều cho dù chết đói cô bé cũng sẽ không xin tiền bố ruột mình.
Đức hạnh của Tạ Văn Tiến so với Thẩm Nguyệt Thần cũng chẳng tốt hơn là bao, tưởng rằng con gái uống gió tây bắc là có thể trưởng thành, không chừng hắn còn trông mong vợ không ở nhà thì con gái hầu hạ hắn ba bữa một ngày ấy chứ.
Theo tính cách cổ hủ đó, còn sẽ mỹ miều gọi là phụ nữ thì phải học mấy cái này, phải tam tòng tứ đức gì đó.
Hứa Bân cũng không nói nhảm, an ủi vài câu rồi trực tiếp chuyển hai khoản tiền qua, một khoản 520, một khoản 1314.
"Tỷ phu, anh, anh thế này là ý gì!"
Cô em họ rõ ràng thảng thốt, do dự không dám nhận.
"Sinh hoạt phí tỷ phu cho bạn gái nhỏ mà, đúng lúc em có thể đăng lên vòng bạn bè khoe khoang một chút, có điều nhớ chặn người thân nhà em nhé."
"Cảm ơn tỷ phu, vậy người ta không khách sáo nha."
Cô em họ bản thân cũng không phải người hay e thẹn, cộng thêm quả thực đang túng thiếu nên nhận luôn.
Dù sao sinh hoạt phí quá ít thì không xứng với cái điện thoại đắt tiền của cô bé.
"Ăn nhiều chút, mới có thể có thịt, em bây giờ gầy quá."
Vốn dĩ là một câu quan tâm như bậc cha chú, Hứa Bân cũng không nói quá lộ liễu.
Kết quả cô em họ nhắn lại một câu: "Hừ, em chính là không có ngực, sao tỷ phu anh cũng chê em à."
"Cũng không biết Nhạc Nhi ăn thế nào, chút thịt đó toàn dồn vào vú, chắc trường bọn em tìm không ra đứa nào to hơn nó đâu."
Câu này nói rất lộ liễu, Hứa Bân có chút toát mồ hôi, thầm nghĩ con bé đó quả thực cực phẩm, cực phẩm như vậy ký túc xá bọn họ còn có một đứa nữa cơ.
"Ngốc ạ, to có cái tốt của to, nhỏ có cái đáng yêu của nhỏ, cái này em không hiểu đâu."
"Thật sự nhỏ cũng được??"
"Thật."
"Em không tin, người ta đi tắm đây, sắc lang tỷ phu bye bye."
Hứa Bân nhìn mà có chút dở khóc dở cười, chỉ có thể nói cô em họ bề ngoài là gái ngoan nhưng độ tương phản thật sự lớn, tuổi dậy thì nổi loạn lên cũng thật là thiên mã hành không khiến người ta nhìn không thấu.