Lâm Tuyết Giai đỏ mặt đồng ý, mở loa ngoài gọi điện thoại, rất nhanh bên kia liền truyền đến một giọng nói rất ôn nhu:
"Alo, Giai Giai!"
"Ông xã, người ta có chuyện không biết làm sao, muốn thương lượng với anh một chút."
Lâm Tuyết Giai liền nói chuyện muốn đổi nhà.
Dù sao cũng là xuất phát từ cân nhắc an toàn, kỳ thực nàng cũng không muốn sống những ngày nơm nớp lo sợ, đặc biệt lần này chuyện của La Minh Hạo khiến nàng cảm thấy tim đập chân run.
Hứa Bân lặng lẽ nghe xong, kiến nghị nói:
"Anh cảm thấy chị gái em nói đúng đấy, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, an toàn là trên hết."
"Về phương diện chi phí, em cũng không cần lo lắng gì, tuy nói một mua một bán muốn nhanh chóng hoàn thành ít nhiều phải chịu thiệt một chút chênh lệch giá và thuế phí đều không sao."
"Bao nhiêu tiền anh bỏ ra là được rồi, còn nữa chị em cảm thấy không yên tâm anh cảm thấy là đúng, ngôi nhà chưa bán được em cũng có thể cân nhắc thuê một căn ở tạm trước."
"Như vậy chị em không cần lo lắng, anh cũng không cần lo lắng."
Lâm Tuyết Giai đỏ mặt nói: "Ông xã, đợi em cần dùng tiền em sẽ nói với anh, em đi thương lượng với chị em trước đã."
"Được rồi, nghe lời chị ấy nhiều một chút, anh đều có khả năng lừa em, nhưng chị ấy nhất định là muốn tốt cho em."
"Chị gái em chắc cũng có gia đình riêng rồi, gánh nặng khá lớn, cần xuất tiền thì em tìm anh, ngàn vạn lần đừng nói với chị ấy."
Cúp điện thoại, Lâm Tuyết Nguyệt mày liễu hơi nhíu lại, giọng nói này nghe có chút quen thuộc, nhưng lại không nhớ ra là ai cảm giác rất kỳ quái.
Lâm Tuyết Giai nhìn biểu cảm của chị gái ngẩn ra một chút, yếu ớt hỏi: "Chị, sao thế."
Lâm Tuyết Nguyệt hồi thần lại, vội vàng lắc đầu một cái, nói: "Không có gì, chị chỉ cảm thấy người đàn ông này cũng khá thể thiếp, sẽ không phải là giả vờ chứ."
"Anh ấy luôn rất thể thiếp, hơn nữa rất ôn nhu được không."
Lâm Tuyết Giai vừa nghe có chút không vui lòng, nói: "Chị, em gặp phải La Minh Hạo tên tra nam này đủ xui xẻo rồi, thật vất vả gặp được người tốt, cho dù anh ấy có gia đình em cũng không để ý, chị đừng đeo kính màu nhìn người được không."
Trưởng tỷ như mẫu cho nên cô em gái này đối với nàng luôn rất tôn kính, Lâm Tuyết Nguyệt đột nhiên bị đốp lại một cái có chút không thích ứng, nhìn kỹ em gái vẫn là rất nghiêm túc liền biết nàng cũng không phải đùa giỡn.
Dù sao phụ nữ mà, những lúc trống rỗng tịch mịch, tìm một người đàn ông yêu đương một chút giết thời gian rất bình thường.
Nhưng nhìn bộ dạng của em gái nàng là thật sự dụng tâm rồi, còn bảo vệ người đàn ông kia như vậy, nói khó nghe chút lúc kết hôn với La Minh Hạo cũng chưa từng như thế.
Chính lúc hai chị em đều cảm thấy có chút lúng túng, điện thoại vang lên tiếng tin nhắn.
Lâm Tuyết Nguyệt liếc nhìn một cái, là một khoản chuyển khoản mười vạn tệ.
Lâm Tuyết Giai đầy mặt đều là ý cười hạnh phúc, đắc ý đưa màn hình đến trước mặt chị gái nói: "Chị xem, anh ấy trực tiếp chuyển tiền qua rồi."
"Hừ, cũng tạm được!"
"Vậy lát nữa em hỏi trong nhóm chủ sở hữu một chút, xem có ai bán hoặc cho thuê không, chị chuyển đi trước rồi tính sau, an toàn là trên hết."
Bên kia chị em tình thâm, bên này Hứa Bân suy tính một chút.
Đợi khoảng một tiếng, mới gọi cho Lâm Tuyết Nguyệt một cuộc điện thoại, Lâm Tuyết Nguyệt đã về đến nhà, lúc nghe máy ngữ khí đã phục nhuyễn rất nhiều rồi.
"Cậu là ai, rốt cuộc muốn làm gì."
Đầu dây bên kia truyền đến vẫn là giọng nói cổ quái qua máy biến âm: "Đại mỹ nữ họ Lâm, những thứ Bàng Khải đang tra, vừa khéo lại rơi vào tay tôi cô nói có khéo không."
Lâm Tuyết Nguyệt hô hấp nhất trệ, nói: "Đây là hắn cho người tra???"
Nếu là như vậy thì quá đáng sợ rồi.
Đây là đối thủ cạnh tranh duy nhất của nàng, nếu đồ vật rơi vào tay Bàng Khải.
Nàng đừng nói cạnh tranh vị trí phó viện trưởng này nữa, ngay cả có vào tù hay không cũng khó nói, nghĩ thôi Lâm Tuyết Nguyệt đã cảm giác da đầu tê dại.
"Đúng vậy, có điều cô yên tâm đi, bên phía hắn đã không tra ra được gì nữa rồi, đồ vật đều ở trong tay tôi."
"Cậu muốn bao nhiêu tiền??"
Lâm Tuyết Nguyệt rất trực tiếp hỏi một câu.
Hứa Bân cười nói: "Tiền mà tôi đương nhiên thích rồi, nếu chỉ vì tiền tôi tìm Bàng Khải đàm phán, tưởng rằng hắn rất nguyện ý bỏ ra cái giá cao hơn cô."
Lâm Tuyết Nguyệt tơ hào không hoài nghi sự uy hiếp của câu nói này, đừng nói cái địa chỉ ví kia, chỉ đơn thuần lôi sự cố y tế ra làm văn chương, với năng lực của Bàng Khải mình sẽ không có quả ngon để ăn.
"Tiền, cậu ra giá đi, tôi cố hết sức gom góp."
Lâm Tuyết Nguyệt cắn răng tiếp tục nói.
"Tôi nói rồi. Đây không phải chuyện tiền bạc."
Hứa Bân liếm môi cười nói: "Bác sĩ Lâm, con người tôi cũng tham tài, nhưng tật xấu lớn nhất của tôi là háo sắc."
"Háo sắc sao..."
Lâm Tuyết Nguyệt rất bình tĩnh nói: "Cậu thích kiểu gì, tôi cũng có thể tìm cho cậu, tôi cho cậu một khoản tiền cậu có thể tìm được rất nhiều cô gái xinh đẹp."
"Cô hiểu lầm rồi, tiền tôi có khả năng còn nhiều hơn cô, cô gái xinh đẹp mà tôi cũng chơi không ít."
Hứa Bân cười sắc nói: "Tôi hiện tại là có hứng thú với bác sĩ Lâm hơn, mỹ thục nữ mông to ngực bự, áp lực sự nghiệp lớn như vậy tôi nghĩ cô cũng cần xả hơi thật tốt."
"Cậu làm xong sẽ buông tha tôi sao?"
Lâm Tuyết Nguyệt không phải nữ sinh nhỏ, lúc này cũng không kinh hoảng, đầu óc bình tĩnh mà phi tốc vận chuyển cân nhắc lợi hại.
Khiến nàng xấu hổ là trong lòng cư nhiên có chút vui mừng nho nhỏ, trong công việc nàng luôn mạnh mẽ lại khắc nghiệt, căn bản không có đồng nghiệp nam hay bạn bè dám trêu chọc nàng.
Tên khốn xa lạ này cư nhiên tiền cũng không cần, chỉ nảy sinh lòng ham muốn với nàng, điều này khiến lòng hư vinh của Lâm Tuyết Nguyệt nho nhỏ bành trướng một chút.
"Sẽ không!"
Giọng nói cổ quái kiên định không dời nói, Lâm Tuyết Nguyệt nghe xong đầu tiên là ngẩn ra, trong lòng thầm mắng tên khốn này đúng là đủ trực tiếp.
Nghĩ nghĩ, Lâm Tuyết Nguyệt nói: "Cậu muốn làm gì nói thẳng đi, bằng chứng của tôi nằm trong tay cậu, hiện tại tôi không làm gì được cậu."
"Nói chuyện với người thông minh đúng là thoải mái!"
Hứa Bân khàn giọng nói: "Cô cứ coi tôi là người ái mộ cô đi, tôi muốn cô làm nô lệ tình dục của tôi một năm."
"Nô lệ tình dục, cậu có phải xem tiểu thuyết AV gì đó nhiều quá rồi không."
Lâm Tuyết Nguyệt vừa nghe ẩn ẩn tức giận, nàng là người có lòng tự trọng cực mạnh.
Nếu là tình nhân, chỉ là hiến dâng thân xác có thể hóa giải tai nạn này nàng sẽ không già mồm.
Dù sao bao nhiêu năm rồi cùng chồng sớm đã không có đời sống tình dục quan hệ vợ chồng cũng danh tồn thực vong.
Tuổi như lang như hổ, tất cả tinh lực đều dùng vào sự nghiệp, dục vọng bị đè nén vẫn luôn không được thỏa mãn.