Virtus's Reader
Người Ở Rể Vinh Quang

Chương 408: CHƯƠNG 17: THAM QUAN QUÁN BAR, TỶ PHU CÓ VẤN ĐỀ

Nina thâm thúy nhìn Hứa Bân một cái, đứng dậy nói: “Được rồi, vậy các người cứ tham quan kỹ một chút, tôi đi phòng làm việc xem sổ sách một chút.”

Nina dao duệ sinh tư (dáng đi uyển chuyển) rời đi, đây là hình dung một chút cũng không khoa trương.

Cô ta rõ ràng mặc trang phục rất công sở, có tất đen không khoa trương giày cao gót, không cố ý tạo dáng nhưng bước đi vừa đi lên anh rất khó không bị đường cong linh lung và bóng lưng của cô ta hấp dẫn.

Hứa Bân nhìn đến con mắt đều thẳng, cô em tây này là cực phẩm vưu vật a.

Trương Tân Đạt đưa rượu qua cười một tiếng, nói: “Xinh đẹp không, rất nhiều người đều nói cô ấy nếu nguyện ý lăn lộn ở Hollywood, rất dễ dàng là có thể nổi bật, khuôn mặt kia chính là tác phẩm nghệ thuật thượng đế sáng tạo.”

Ngay cả Diêu Hân đều khống chế không nổi, có chút ghen tị nói: “Nhìn thẳng mắt rồi chứ gì, chỉ đôi chân kia rất nhiều người nói chơi một lần thiếu sống mười năm đều nguyện ý.”

Hứa Bân hỏi: “Anh rể, chuyên môn đưa em tới đây xem là có ý gì.”

“Cậu cứ tham quan trước một chút, lát nữa vừa ăn vừa nói.”

Diêu Hân dẫn cùng đi dạo một vòng trong quán bar, không thể không nói diện tích nơi này rất lớn, thiết kế cũng rất là không tệ.

Đa số quán bar trong nước đều là sàn nhảy DJ nhạc rock làm chủ, thuần túy đều là phong cách hộp đêm rất là ồn ào, nơi này thì có vẻ hơi không hợp nhau.

Diện tích rất lớn không chỉ có quầy bar thưởng rượu, còn có khu vực chuyên môn nếm xì gà, có vị trí đánh bida diện tích rất lớn, về phong cách cũng không ồn ào hỗn tạp như vậy.

“Đi ăn cơm trước đi, lát nữa lại qua đây xem.”

Thời gian bữa tối, quán cơm dưới lầu sớm đã tiếng người huyên náo rồi.

Trương Tân Đạt tìm một quán cơm nghe nói là lão tự hiệu lớn nhỏ ở đây, ngay cả biển hiệu cũng không có loại kia vừa nhìn đã làm cho người ta rất là chờ mong.

“Nơi này cần đặt trước, khách lẻ thì không tiếp đãi.”

Quán cơm chỉ có mấy phòng riêng không có đại sảnh, vừa ngồi xuống Diêu Hân liền cười ha hả nói: “Lần trước muốn đưa Nam Nam và mẹ qua đây ăn, kết quả đặt mấy ngày không đặt được, cậu nhóc cậu số chó thật tốt a.”

Đang nói chuyện, Diêu Hân bắt đầu dùng nước nóng tráng bát đũa.

Trương Tân Đạt nhìn đến có chút kinh ngạc, Hứa Bân lúc cầm bát đũa lược vi có chút chột dạ, đều không dám nhìn ánh mắt vị anh rể này rồi.

Đại tỷ Diêu Hân luôn luôn mười ngón tay không dính nước mùa xuân, đừng nói sau khi kết hôn thường xuyên vì cái này cãi nhau, chính là ở nhà cô cũng không hiền huệ như vậy.

Cũng chỉ có lúc bảo dưỡng và duy trì vóc dáng thì cần cù một chút, những lúc khác đều lười muốn mạng, đột nhiên ân cần như vậy Trương Tân Đạt cảm giác đặc biệt cổ quái, ít nhất hắn chưa từng hưởng thụ qua một mặt này của bà xã.

Bồ câu sữa quay, lươn biển om mỡ gà, gân hươu kho bào ngư, cua xào gừng hành...

Mấy món ăn lên bàn, canh là canh hầm lửa nhỏ mỗi ngày không cố định, hôm nay lên là canh gà nấm tạp, rất bình thường bất quá hỏa hầu đến nơi cứ uống một ngụm kia thì đặc biệt tươi ngon.

Ăn thức ăn, Trương Tân Đạt từ trong nhà mang theo một chai rượu trắng tới, nghe nói là đồ cất giữ của cha hắn có hơn mười năm rồi.

Diêu Hân chủ động nói tới việc này: “Em rể, chúng ta bán xe chính là muốn gom tiền đem quán bar kia sang lại.”

Vẫn luôn mặt mũi cổ quái Trương Tân Đạt lúc này mới nghiêm mặt nói: “Hứa Bân, việc này anh rể nắm chắc mới mở miệng với cậu, anh và đại tỷ cậu thương lượng qua rồi cô ấy cũng cảm thấy vụ mua bán này có thể làm.”

Quán bar tên là Hans (Hán Tư) này không tính là cao cấp bao nhiêu, thậm chí tại thành phố này mà nói còn có chút hẻo lánh vắng vẻ, nhưng làm ăn lại đặc biệt tốt.

Khai trương đã hai năm rồi, Trương Tân Đạt trước kia là giám đốc nghiệp vụ ở đó, thành tích đặc biệt tốt bất quá chỉ làm ba tháng liền chuồn êm.

“Sao em chưa từng nghe qua??”

Hứa Bân có chút kinh ngạc.

Diêu Hân cười ngâm ngâm nói: “Nói rồi thì thế nào, cậu và Nam Nam lại không đi quán bar hộp đêm, trông cậy vào các người ủng hộ thì không thể nào.”

Lão cha Trương Đức Thuận của Trương Tân Đạt và Trương Tổ Huy coi như là cùng một từ đường, lễ tết gặp mặt sẽ chào hỏi gật đầu chi giao, tên này cư nhiên cùng Trương Bảo Sâm cũng quen biết.

Quán bar này là cô em tây tên Nina kia cùng một ông chủ Trương gia cùng nhau mở, Nina là chủ nhà chính là một chưởng quỹ phủi tay, chủ yếu là ông chủ Trương gia kia đang quản lý.

Lúc khai trương Trương Tân Đạt qua giúp đỡ, tên này cái khác không nói ăn uống chơi gái cờ bạc là có một bộ, lăn lộn ở hộp đêm là phong sinh thủy khởi.

Nói đến đây, Trương Tân Đạt là tức giận không thôi: “Thằng cháu trai kia ngoài miệng nói hào phóng, tiền hoa hồng của lão tử đến hiện tại bóng ma cũng không thấy.”

Lệnh người nhìn với cặp mắt khác xưa chính là Trương Tân Đạt là quán quân tiêu thụ ở đó, ra tay hào phóng lại rất thích hợp bầu không khí kia, làm cái khác lười không được làm nghề này quả thực chính là thiên mệnh sở quy.

Tiền lương mấy ngày mỗi tháng, gần như là tự mình bỏ tiền túi mua đồ vật trợ cấp cho khách, cho nên khách quen tìm hắn một đống lớn.

Cộng thêm thằng cháu trai này điều kiện gia đình cũng rất không tệ, đầu trâu mặt ngựa (dân chơi) rất thích hợp ăn bát cơm này, cho nên thời kỳ đầu một mình hắn liền chống đỡ thành tích của nơi này.

Kết quả thằng cháu trai họ Trương keo kiệt, tiền hoa hồng tiêu thụ đã nói xong cư nhiên không đưa, ba tháng xấp xỉ mười vạn tiền hoa hồng cứ thế đưa tám ngàn tiền lì xì.

Trương Tân Đạt tức giận trực tiếp chuồn êm, Trương đại công tử khi nào chịu qua cục tức này rồi.

Vì thế Trương Đức Thuận cũng cùng người họ hàng kia trở mặt, đã là trạng thái già chết không qua lại với nhau.

Nhà người họ hàng kia chủ yếu làm đá, trên mỏ xảy ra chuyện hiện tại khắp nơi trù tiền, Trương Tân Đạt liền nghĩ thừa dịp cháy nhà hôi của đem nơi này sang lại.

Trong mắt Hứa Bân luôn luôn là phá gia chi tử đại tỷ và đại tỷ phu lúc này lại tinh minh vô cùng, Trương Tân Đạt thậm chí lấy ra một tờ giấy cho Hứa Bân xem.

“Cô em tây Nina kia không rảnh để ý, cô ấy là chủ nhà chỉ dùng ngôi nhà này nhập cổ phần, lấy 30% phân hồng, cho nên cũng cấp thiết cần người tới quản lý.”

“Nơi này ba trăm mét vuông diện tích, giá thị trường bình thường tính tiền thuê một tháng ít nhất đều phải hơn vạn rồi.”

“Đầu tư trang hoàng lúc đó anh cũng ở đấy, xấp xỉ 150 vạn. Tuy rằng đồ vật có chút khấu hao rồi. Bất quá đầu năm mới đổi một nhóm mới tốn xấp xỉ ba mươi vạn trái phải, anh đi xem thiết bị đều rất không tệ.”

“Tiền lương nhân viên mỗi tháng xấp xỉ 15 vạn, các loại chi phí điện nước cộng lại chưa đến 20 vạn.”

“Về phương diện doanh thu, thằng cháu trai kia làm có chút trượt dốc, một ngày kém nhất mới hơn một vạn.”

Trương Tân Đạt càng nói càng tức, đấm bàn một cái mắng: “Mẹ nó, lúc lão tử làm, ngày kém nhất là tiết quỷ (tháng cô hồn) hôm đó đều hơn ba vạn, bình thường đều ổn định ở trên năm vạn.”

Nói nửa ngày, Hứa Bân nghe được đầu đều có chút choáng váng.

Tranh thủ kêu tạm dừng một chút: “Anh rể, nói mấy cái này em cũng tính không ra, anh cứ nói thẳng hiện tại tình huống gì đi.”

Diêu Hân híp mắt một cái, cười hì hì nói: “Em rể, quán bar Hans này rất ít người biết. Bất quá đây chính là nơi tập trung đồng tính luyến ái của thành phố chúng ta.”

“Hả?”

Hứa Bân mở to mắt, theo bản năng nhìn về phía Trương Tân Đạt.

Nhớ không lầm thì, đại tỷ phu này của mình hẳn là trai thẳng sắt thép mới đúng, cô em vợ Diêu Nhạc Nhi còn nói từng bị hắn quấy rối tình dục.

Có thể kinh doanh một quán bar đồng tính luyến ái phong sinh thủy khởi, cái này mẹ nó ít nhiều cần chút thiên phú a.

Hắn hiện tại bị dán lên nhãn nhân thiết, nhưng tựa hồ vẫn chưa triệt để thức tỉnh, chẳng lẽ nói tỷ phu mình ngay từ đầu đã có cái nền tảng này rồi???

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!