Virtus's Reader
Người Ở Rể Vinh Quang

Chương 411: CHƯƠNG 20: LẠC TỬ NHAN CẦU HÒA, HỨA BÂN CỰ TUYỆT

Hứa Bân gãi cái đầu tổ gà ngồi dậy, châm điếu thuốc sau đó ngáp một cái nói: “Tôi khó khăn lắm mới ngủ nướng một giấc, giờ đang cáu kỉnh khi rời giường đây, cô tốt nhất thật sự là có việc gấp gì nói với tôi.”

Lúc này Lâm Tuyết Giai trần như nhộng, đầy người dấu hôn cũng đầu bù tóc rối bò dậy.

Mặt cô đầy vẻ vũ mị đều là dung quang hoán phát sau khi được thỏa mãn, nghe thấy là giọng phụ nữ liền chu cái miệng nhỏ, bò đến ngực Hứa Bân bắt đầu như mèo con liếm đầu vú đàn ông.

Hứa Bân thoải mái hừ một tiếng, một tay cũng nhịn không được sờ về phía bộ ngực sữa hồn viên no đủ của cô.

Động tĩnh ẩn ẩn này một chút ý tứ giấu giếm cũng không có, Lạc Tử Nhan tựa hồ nghe ra cái gì, nhưng cô ta không có hỏi thăm.

Chỉ là hơi kinh ngạc một chút, sau nói: “Trương Tổ Huy hẳn là đã gọi điện thoại cho anh rồi, tên tóc vàng kia đã đưa đi trại cai nghiện.”

“Về phần Trương Bảo Sâm, cho dù điều giải anh cũng đã ký giấy bãi nại. Bất quá vì để cho anh hả giận thuận tiện cho hắn một bài học, Trương Tổ Huy đưa hắn đi câu lưu mười lăm ngày.”

“Việc này tôi biết, không cần chuyên môn gọi điện thoại thông báo lại một lần đâu.”

Hứa Bân lúc nói chuyện mang theo tiếng run rẩy, phỏng chừng bên cô ta cũng sẽ nghe thấy tiếng sách sách mê ly lại liên y.

Lâm Tuyết Giai cái hũ giấm nhỏ này, nghe ra không phải giọng vợ Hứa Bân, lập tức liền ăn dấm của người phụ nữ khác.

Cái miệng nhỏ mềm mại ngọt ngào một đường đi xuống, ngậm lấy nhục bổng bắt đầu sách sách hữu thanh nuốt nhả, mấy cái thâm hầu chứng minh cô vẫn luôn khổ luyện khẩu kỹ của mình.

“Cũng quá hời cho tên tiểu hỗn đản kia rồi, anh thật sự cứ thế cam tâm??”

Lạc Tử Nhan cắn răng ngà nói: “Nếu như anh không hả giận, tôi có thể tìm người ở bên trong dạy dỗ hắn, bảo đảm Trương Tổ Huy không dám ho he.”

“Ông ta nói dễ nghe là cho anh hả giận, thực tế cũng là sợ hãi anh lửa giận chưa tiêu sẽ tìm Trương Bảo Sâm gây phiền toái, thực tế vẫn là che chở bảo bối con trai của ông ta.”

Hứa Bân không cấm nhíu mày, thầm nghĩ con mụ thối này vẫn là tặc tâm bất tử a.

Chuyện xe cộ của mình bị đập kia, ở Hoa Viên thành trung truyền đi phí phí dương dương.

Tuy nói nhạc mẫu ở đó nhân duyên không tệ, đều là hàng xóm ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy.

Nhưng cũng không đến mức ngay cả tin tức người đập xe là con trai Trương Tổ Huy chi tiết như vậy đều có, khu một vật nghiệp là sản nghiệp dưới trướng Lạc gia.

Không cần nói, khẳng định là Lạc Tử Nhan giở trò quỷ, mục đích của con mụ thối này Hứa Bân cũng đoán được.

Chính là đem sự tình làm cho đầy thành phong vũ, muốn để mình cảm thấy mất mặt sau đó hảo hảo tìm Trương Bảo Sâm gây phiền toái, đây chính là một kẻ châm ngòi thổi gió.

Mình nguyện ý bãi nại, phỏng chừng Lạc Tử Nhan cũng là choáng váng, cô ta là rất không cam tâm mới có thể tiếp tục tới châm ngòi.

Trong này liên quan đến bao nhiêu chỗ tốt, Hứa Bân làm người ngoài không rõ ràng lắm, nhưng khẳng định là có đầy đủ lợi ích cô ta mới lải nhải không ngừng như vậy.

“Có lòng rồi, không cần ngài quan tâm, tôi tự mình sẽ giải quyết.”

Hứa Bân cũng sẽ không mắc cái lừa này, ngáp một cái nói: “Cô bớt tới phiền tôi là tôi tạ ơn trời đất rồi, chuyện cô và Trương gia các người tự mình giải quyết, đừng cứ nghĩ muốn kéo tôi xuống nước.”

“Đừng nói như vậy, tôi đối với anh trước giờ đều không có địch ý, mới đầu đó cũng chỉ là một hiểu lầm.”

Lạc Tử Nhan dùng một bộ ngữ khí đáng thương nói: “Anh một đại nam nhân, đừng chấp nhặt với tôi mà.”

Hứa Bân nháy mắt nổi da gà, mẹ nó con mụ thối này nũng nịu lên còn thật sự rất giống chuyện như vậy.

Bất quá kẻ ngốc mới có thể mắc lừa cô ta, Hứa Bân tức giận nói: “Không có việc gì thì cúp đây, đừng làm trễ nải tôi địt lồn, tôi cứng đến mức có chút khó chịu.”

Nói xong, Lâm Tuyết Giai nuốt nhả càng dùng sức, còn phát ra vài tiếng rên rỉ tao mị.

Lạc Tử Nhan phảng phất nghe không thấy giống nhau, tiếp tục nói: “Hai ngày nay rảnh không, tôi muốn mời anh ăn cơm.”

“Ăn cơm thì miễn, có việc nói thẳng đi.”

Hứa Bân tán thưởng sờ khuôn mặt tươi cười của Lâm Tuyết Giai, thật là một người thương thiếp tâm a.

Tuy rằng đang ghen bất quá phối hợp rất ăn ý mà.

“Chuyện ở cổng tập đoàn, tôi muốn chính thức xin lỗi anh.”

“Còn có lần này xe anh bị đập, nói cho cùng là công ty vật nghiệp của tôi thất trách, thế nào tôi cũng phải bồi thường đúng không.”

Hứa Bân nghe được trực phiên trợn mắt một trận cười lạnh, mẹ nó từng người từng người này lại thông tình đạt lý lên rồi.

Công ty vật nghiệp kia chính là xã hội đen hình thức chiếm địa bàn có giấy phép, trước kia từng có xe của người khác ở hầm xe khu dân cư bị cào xước, tra camera vừa vặn là góc chết.

Phí đỗ xe, trách nhiệm bảo quản, bồi thường chi phí sửa chữa, cái này ở mấy đại gia vật nghiệp nghe tới quả thực chính là chuyện cười.

Các loại chối quanh co lấy lệ, thực sự không được anh đi trình tự pháp luật đi, thái độ kia gọi là một cái vô lại.

Hiện tại muốn chủ động bồi thường quả thực là gặp quỷ, liên tưởng đến thái độ của Trương Tổ Huy cũng giống nhau thông tình đạt lý như vậy, Hứa Bân đương nhiên sẽ không tin tưởng bọn họ là người tốt lành gì.

Hai người trên người này (thượng nhân), là lần đầu tiên để Hứa Bân thể hội được chỗ tốt của "ngoại hack ba ba".

Cũng là lần đầu tiên thể hội được cái gì gọi là giai cấp, cái gì gọi là chuỗi thức ăn.

Cấp bậc kia của Diệp Hải Thanh tuyệt đối thủ nhãn thông thiên rồi, xuống chút nữa một Vương Đông Lai đều làm cho bọn họ chạy theo như vịt, đến hiện tại một thư ký Triệu Minh đã làm cho bọn họ kiêng kị không thôi.

Tiền ở trước mặt quyền thật sự không đáng một đồng.

Bất quá Hứa Bân cũng bị dây dưa đến có chút phiền.

Bên Trương Tổ Huy còn tính thức thời không dám quấy rầy nhiều, ngược lại Lạc Tử Nhan này giống như oan hồn dây dưa không rõ làm cho người ta có chút nổi nóng.

Dựa theo lời Triệu Minh nói hẳn là không có tự mình hiểu lấy, vị tân đương gia Lạc gia này ít nhiều là phận nữ lưu, còn là một kẻ phẫn thế tật tục, luận tâm chí và thành phủ xa không bằng lão hồ ly có chừng mực như Trương Tổ Huy.

“Tôi mấy ngày nay bận, chờ tôi bận xong rồi nói sau.”

Trực tiếp cúp điện thoại, Lâm Tuyết Giai đã chu cái miệng nhỏ hỏi: “Lại là con hồ ly lẳng lơ kia a, thanh âm nũng nịu như vậy, kẹp đến sắp tắt thở rồi chứ.”

Ngoài miệng nói, bàn tay nhỏ tiếp tục sáo lộng nhục bổng, mặt đầy xuân ý vũ mị.

“Đừng nhắc nữa, một con Lala thuần chủng, nói thêm với cô ta một câu đều là đang lãng phí thời gian.”

Trước mắt tú sắc khả xan ai muốn đi nghĩ chuyện rắc rối kia a, Lâm Tuyết Giai hỏi một chút, bảo mẫu mang theo đứa nhỏ xuống lầu đi phơi nắng rồi.

Khu dân cư cao cấp cây xanh tốt có nơi hoạt động, phơi nắng nhiều có thể phòng ngừa vàng da, mặt trời buổi sáng nhiệt độ là thích hợp nhất.

Hứa Bân ôm thân thể trần như nhộng của cô trước tiên ở phòng khách tận tình chiến đấu một phen, sau đó ôm nhau tắm uyên ương dục liên y vô cùng.

Tối hôm qua bắn một lần, nhưng uống rượu xong rất là bền bỉ lại có chút thô lỗ vốn dĩ đã làm cho cô sướng đến chịu không nổi, buổi sáng lại chiến đấu nửa giờ, Lâm Tuyết Giai nói bên dưới đều sưng đỏ, cũng thỏa mãn đến cực điểm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!