Virtus's Reader
Người Ở Rể Vinh Quang

Chương 418: CHƯƠNG 27: CUỘC GỌI CHO TRƯƠNG TỔ HUY, HỨA BÂN LỘ DIỆN

“Hơn hai trăm vạn, cái thằng ranh con này... Còn thật muốn chém tao một đao!! Thôi được rồi, qua hai ngày tao sắp xếp người đi lấy xe.”

Trương Tổ Huy lời vừa nói xong, Lạc Gia Thanh lập tức nói: “Tỷ phu, em không phải đang giục anh, đây là có cái tình huống muốn thương lượng với anh một chút.”

“Thương lượng cái gì?”

Trương Tổ Huy tựa hồ có chút không kiên nhẫn.

Cặp vợ chồng giả bọn họ xé rách mặt, ý nghĩa Trương gia và Lạc gia quyết liệt rồi, có thể có kiên nhẫn nói chuyện với Lạc Gia Thanh như vậy đã coi như không tệ.

Lạc Gia Thanh liếc Hứa Bân một cái, khẽ nói: “Là thế này tỷ phu, chỗ em có một khách hàng cũ gấp dùng xe, nhìn trúng chiếc Đại G kia muốn trực tiếp thêm tiền lấy xe.”

“Anh cũng biết, nghề này của bọn em dựa vào chính là nhân mạch, người ta đã mở miệng em bên này cũng rất khó xử.”

“Nếu như bên Bảo Sâm không gấp, em nghĩ anh có thể nhịn đau bỏ những thứ yêu thích hay không, anh yên tâm tiền đặt cọc em sẽ gấp đôi phản hoàn, cũng sẽ tìm cơ hội mời Bảo Sâm ăn cơm giáp mặt xin lỗi nó.”

“Đây là khách hàng lớn, muốn duy trì quan hệ tốt, hơn nữa anh ta cũng là mua toàn bộ (trả thẳng).”

Vì khu khu mười vạn liền hèn mọn như thế, chứng minh tình huống của Lạc gia hiện tại cũng rất không tốt.

“Cái này...”

Đầu bên kia điện thoại Trương Tổ Huy cũng do dự, bởi vì tình huống của Trương gia cũng giống nhau, tập đoàn tiến hành thanh toán ý nghĩa rất nhiều tài sản cố định đều không có cách nào biến hiện.

Lúc này liền cần chuỗi vốn khổng lồ duy trì vận chuyển, không xảy ra chuyện gì thì còn tốt, nhưng lúc này chuyện rắc rối phát sinh là có thể tránh thì tránh.

Hơn hai trăm vạn ông ta Trương Tổ Huy không phải lấy không ra.

Nhưng thân gia quá ức lấy ra một hai trăm vạn tiền mặt đều khó, ông ta Trương Tổ Huy còn có sản nghiệp khác không giả cũng phải duy trì vận chuyển.

Dòng tiền mặt, còn có con đường huy động vốn đều không thể loạn động, để phòng bất cứ tình huống nào.

Bởi vì có một Lạc gia hổ thị đam đam, Trương Tổ Huy tự nhận thắng hơn một bậc cũng sẽ không lơ là.

Ông ta đại khái cũng dặn dò qua, tưởng rằng con trai sẽ chọn chiếc BMW Mercedes mấy chục vạn, không ngờ đứa con trai không có mắt này nhìn không ra tình huống trong nhà, cư nhiên chạy đến bên Lạc gia đặt một chiếc xe hơn hai trăm vạn.

Nếu là tình huống bình thường, trả lại chiếc xe này cho dù không bồi thường ông ta cũng vui lòng, ít nhất tiết kiệm được hai trăm lai vạn dòng tiền mặt.

Đương nhiên vay tiền cũng có thể, chỉ là tương đối phiền toái hơn nữa là quà tặng con trai, tốt nhất vẫn là trả hết tương đối có thành ý.

Nhưng đối phương là Lạc Gia Thanh, là người của Lạc gia, ông ta cũng biết hiện tại thị trường xe hơi chịu năng lượng mới trùng kích rất không cảnh khí (ảm đạm), ngày tháng của tên này cũng không dễ chịu lắm.

Tuy rằng trong lòng khó chịu, Trương Tổ Huy vẫn là một bộ giọng điệu rất tức giận nói:

“Gia Thanh, tiền đặt cọc đều đưa rồi lâm thời đổi ý cũng không tốt lắm đâu, lại nói anh là người thiếu mười vạn kia sao.”

Lạc Gia Thanh tranh thủ nói: “Đúng đúng, tỷ phu khẳng định không thiếu chút tiền ấy, cho nên em cũng là đang cầu anh mà, nếu Bảo Sâm hiện tại cầm tiền tới lấy xe em không nói hai lời, không làm chuyện đắc tội người hai bên này.”

Hứa Bân nghe xong đều muốn cười, Trương Bảo Sâm đều bị câu lưu rồi, đâu có khả năng hiện tại cầm tiền liền tới lấy xe a.

Lạc Gia Thanh này tương đối thú vị, anh ta là biết tình huống đang giả ngu, hay là thật không biết tình huống??

“Hừ... Khách hàng gì, còn đến mức cậu gọi cú điện thoại này cho tôi.”

Trương Tổ Huy hừ một tiếng.

Trong lòng ông ta khẳng định dao động.

Bất quá trên mặt mũi tuyệt đối không thể rơi xuống hạ phong, nhất là ở trước mặt Lạc gia.

Lạc Gia Thanh hơi sững sờ tựa hồ là đang nghĩ một lý do có thể làm cho mặt mũi ông ta qua được, trong lòng rất rõ ràng vị kiêu hùng này cần một cái bậc thang hợp lý có thể xuống.

Hứa Bân đột nhiên mở miệng, đưa tay ra nói: “Tôi nói với ông ta đi.”

Lạc Gia Thanh trước là sững sờ, lập tức phản ứng rất nhanh hỏi: “Ngài cũng quen biết tỷ phu tôi??”

“Quen biết, hẳn là chị cậu tôi cũng quen biết.”

Lời của Hứa Bân vân đạm phong khinh, lúc này loại đạm nhiên này ngược lại cho người ta cảm giác khí tràng thập phần cường đại, không chỉ Lạc Gia Thanh ngay cả ba người phụ nữ tại trường đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Kinh ngạc có khả năng không phải Hứa Bân quen biết Trương Tổ Huy, mà là người trẻ tuổi này khi đối mặt nhân vật cỡ Trương Tổ Huy có thể đạm nhiên như vậy.

“Được rồi!”

Lạc Gia Thanh cắn răng một cái, đem điện thoại trực tiếp đưa tới.

Vì để cho anh ta yên tâm, cũng là vì hảo hảo trang bức một hồi, Hứa Bân nhận lấy điện thoại trực tiếp mở loa ngoài.

“Trương tổng, thân thể hẳn là không có việc gì rồi chứ.”

Đầu bên kia điện thoại Trương Tổ Huy trước là sững sờ, cảm thấy thanh âm này tựa hồ rất quen nhưng nghe không ra, có chút khó chịu là thanh âm này rất trẻ tuổi, người trẻ tuổi nào dám nói chuyện với ông ta khinh điêu như vậy.

“Cậu là ai a!”

Người tại trường đều cảm giác không ổn, Lạc Gia Thanh càng là lược vi có chút hối hận, bởi vì ngữ khí này nghe có chút tức giận.

Hứa Bân thậm chí không vội vã trả lời, châm điếu thuốc sau đó mới khẽ nói: “Xem ra thật là quý nhân đa vong sự a, tôi là Hứa Bân.”

Lời này vừa ra, ngữ khí bên kia quả thực giống như đổi một người khác.

Vẫn luôn không kiên nhẫn, lược vi đốt đốt bức nhân (dồn ép người) Trương Tổ Huy thanh tuyến nháy mắt đổi, hòa ái mà lại ôn hòa thả trở nên đặc biệt thân thiết, còn mang theo một loại sảng lãng đặc biệt quen thuộc tựa như:

“A a... Tôi đây già rồi lỗ tai không dùng được, là Tiểu Hứa a, ai nha sao không nói sớm a.”

Người tại trường đều nghẹn họng nhìn trân trối, đây mẹ nó là cùng một người sao, nhất là Lạc Gia Thanh quả thực là mục trừng khẩu ngốc.

Tay Hứa Bân khẽ động gõ tàn thuốc xuống đất, Đồng Đồng theo bản năng nói: “Có gạt tàn thuốc, đừng làm loạn ra đất.”

Lời này vừa ra tất cả mọi người đều giống như nhìn kẻ ngu si nhìn cô ta, khẩu tài không tốt thật không phải bởi vì miệng bổn, đó là bởi vì EQ đủ thấp, lúc này sao lại nói ra lời ngu ngốc này.

Đều không cần Lạc Gia Thanh mở miệng, Tiểu Tuyết lập tức nói: “Không sao không sao, lát nữa em quét là được rồi.”

Lạc Gia Thanh lập tức quay đầu lại, rất nhỏ giọng nói: “Câm miệng, đừng ảnh hưởng đến khách nhân gọi điện thoại.”

Một thân âu phục phẳng phiu, vừa rồi thoạt nhìn ôn văn nhĩ nhã Lạc Gia Thanh sắc mặt ẩn ẩn có chút dữ tợn, nháy mắt đem Đồng Đồng dọa đến không dám mở miệng.

Cô ta cũng biết trước mắt là ông chủ của mình, là cổ đông lớn ở đây, cũng không phải loại người làm công có thể để cô ta sưng sỉa mặt mũi.

“Tôi cũng là mới biết!”

Nhìn nụ cười vui vẻ kia của chị vợ Diêu Hân, nhìn ánh mắt của mình có chút sùng bái, cũng có chút phiêu phiêu nhiên mang theo vài phần mê luyến chi sắc dịu dàng chí cực của phụ nữ.

Hứa Bân là cảm giác phiêu phiêu dục tiên, lần đầu tiên nhìn thấy tiên nữ chị vợ lộ ra loại ánh mắt sùng bái đối với cường giả này, vậy đối với bất kỳ người đàn ông nào mà nói đều là khoái cảm mỹ diệu không thể kháng cự.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!