Virtus's Reader
Người Ở Rể Vinh Quang

Chương 424: CHƯƠNG 3 (QUYỂN 15): BỮA TỐI VỚI SƯ NƯƠNG, TÂM SỰ HÔN NHÂN

Hứa Bân vội vàng giải thích nói: “Đây không phải luật sư thuê, là Sư Nương của tôi cũng là họ hàng.”

“Nga nga, hiểu lầm, tôi còn tưởng thuê luật sư gà mờ, xin lỗi rồi.”

Triệu Minh lập tức đánh cái ha ha, cười nói: “Là người mình câu thông thì càng tiện rồi, luật sư Triệu thật sự là tuổi trẻ tài cao a, tôi đi trước quay đầu lại liên hệ với cô.”

Nói xong ông ta liền đi trước rời đi, Liễu Văn Tâm cầm danh thiếp lên xem xét chỉ có tên và điện thoại, lông mày phấn nháy mắt nhíu lại: “Quan viên sao??”

“Đúng thế, thư ký đại nhân của phó thị trưởng.”

“Sao con lại quen biết loại người này??”

Làm cho Liễu Văn Tâm nghi hoặc là loại người đó nhìn rất thân thiết, thực tế thượng cao cao tại thượng làm cho người ta kính nhi viễn chi.

Nhưng người họ Triệu này đối với thái độ của Hứa Bân rất nhiệt tình, còn không phải loại biểu hiện chức nghiệp hóa trong công việc, mà là một loại biểu đạt tựa hồ tư giao rất tốt.

“Nói ra rất dài dòng, Sư Nương ngài cũng đừng nghe ngóng nhiều, con và ông ta không thân bất quá con có một người họ hàng thân với lãnh đạo của ông ta.”

“Nga nga... Được rồi, vậy ta xem xem ông ta quay đầu nói thế nào.”

Trong lúc nói chuyện sắc trời cũng đã muộn, tiểu trợ lý buổi tối hẹn bạn trai cùng nhau ăn cơm liền đi trước, Hứa Bân ngồi lên xe của Sư Nương cùng đi tới khách sạn Hải Dương.

Nhà hàng hoa viên trên không tầng cao nhất có thể thưởng thức cảnh đêm đèn đuốc rực rỡ của thành phố, trang hoàng hào hoa lại đặc biệt tinh mỹ, rất thích hợp tình lữ tới đây check-in, mà đặc sắc lớn nhất tự nhiên chính là một chữ đắt.

“Yêu, đồ nhi ngoan còn thật sự là có lòng.”

Liễu Văn Tâm vừa cởi áo khoác âu phục, Hứa Bân liền thể thiếp nhận lấy sau đó treo ở một bên, kéo ghế cho cô chờ một loạt động tác đều đặc biệt tỉ mỉ.

Liễu Văn Tâm ngồi xuống duỗi cái lưng mệt mỏi, ôn nhu cười nói: “Hai ta tùy tiện ăn chút là được rồi, còn thật tới nơi đắt như vậy a, ta nói con có tiền này giữ lại dỗ dành cô nương nhỏ không tốt sao.”

Cô biết Hứa Bân cũng không phải thứ tốt lành gì, hai trường quan hệ này muốn nói Diêu Hân là chị vợ thì bình thường, nhưng cùng Lâm Tuyết Giai kia thì rõ ràng là một đôi cẩu nam nữ rồi.

“Sư Nương, ngài cũng đừng mỉa mai con nữa.”

Hứa Bân lập tức cung duy nói: “Ngài chính là đại mỹ nữ như hoa như ngọc a, có thể mời ngài ăn cơm đó chính là phúc khí của con.”

“Thôi đi, ta tuổi già sắc suy rồi, đâu so được với tiểu mỹ nữ kia của con a.”

Liễu Văn Tâm tiếp tục cười nói: “Thằng nhóc con a dù sao chú ý chút, đừng để bà xã con bắt được.”

Hứa Bân cũng không muốn giải thích với cô tình huống trước mắt của Diêu Nam, nghe lời tựa thị điều khản này trong lòng ít nhiều có chút cảm động.

Dù sao phụ nữ mà khẳng định đều chán ghét loại chuyện này, cô có thể nói ra lời bao che khuyết điểm này, vậy chứng minh là thật sự coi Hứa Bân là người mình mà sủng rồi.

“Biết rồi Sư Nương!”

Hứa Bân cười ngâm ngâm nói: “Ngài xem xem ăn chút gì.”

Liễu Văn Tâm lật xem thực đơn một chút, ghé sát lại hạ thấp thanh âm nói: “Gọi món quá đắt, gọi suất cơm công tác gì đó đi.”

Cô không tính là đại mỹ nữ kinh diễm, nhưng lại là loại hình càng nhìn càng có vận vị, trang điểm nhẹ nhàng sát lại gần như vậy dưới ánh đèn vừa nhìn liền càng xinh đẹp.

Lúc nói chuyện thổ khí như lan, làm cho Hứa Bân ít nhiều cảm giác có chút ngứa ngáy trong lòng, dù sao Sư Nương cũng là nhân vật cấp nữ thần trong lòng Hứa Bân.

Ưu nhã, tri tính, lại ôn nhu, nữ thần xác thực rất thần thánh, nhưng phàm nhân tà ác luôn sẽ khống chế không nổi muốn khinh nhờn.

Hạt giống tà niệm kỳ thực sớm đã gieo xuống, chính là thổ nhưỡng có phân bón bắt đầu nảy mầm, không biết là tốc độ sinh trưởng của nó sẽ là dạng gì.

Hứa Bân định thần lại một chút, cố nén gợn sóng dập dờn trong lòng, dùng giọng điệu nói đùa nói: “Sư Nương, con tốt xấu là người lái nổi Cayenne rồi, cho nên chút tiền ấy cũng không cần tiết kiệm đâu.”

“Ta là muốn giúp con tiết kiệm một chút tiền.”

Liễu Văn Tâm không khỏi liếc mắt một cái.

Hứa Bân lập tức vẻ mặt nghiêm túc nói: “Sư Nương, tiền tiêu ở trên người ngài thì không phải lãng phí, mỗi một con hải sản ở đây, chỉ cần được ngài ăn dù là một miếng đều có giá trị tồn tại.”

“Thằng nhóc con, càng ngày càng mồm mép tép nhảy.”

Liễu Văn Tâm bị chọc cho phì cười, nói: “Chẳng trách, mấy cô gái kia đều bị con dỗ đến đầu óc choáng váng, Diêu Nam ngoan ngoãn đáng yêu như vậy.”

Hứa Bân tranh thủ trêu chọc nói: “Vậy con cũng tới dỗ dành Sư Nương, người phụ nữ khác có, con không cho phép Sư Nương không có.”

“Bớt đến bộ này đi, Sư Nương là gái già rồi, cũng không phải mấy cô nương nhỏ dễ dàng bị lừa kia.”

“Sư Nương so với cô nương nhỏ có vận vị hơn nhiều, mấy cô nương nhỏ kia đâu có mị lực như Sư Nương, lại nói cứ nhan sắc này của ngài, thân hình ma quỷ tiền lồi hậu kiều này của ngài có mấy người có thể so sánh.”

Liễu Văn Tâm rõ ràng rất là hưởng thụ, dịu dàng liếc mắt một cái, ngoài miệng hờn dỗi: “Con càng ngày càng không biết lớn nhỏ rồi, nói chuyện với Sư Nương thế nào đấy.”

“Nhìn thấy đại mỹ nữ, cái miệng này của con nha liền chịu không nổi muốn nói lời nói thật.”

Trong lúc cười đùa rõ ràng tâm tình Liễu Văn Tâm biến tốt rồi, thấy cô chần chờ mãi không gọi giúp, Hứa Bân liền chủ động nhận lấy thực đơn sau đó gọi lĩnh ban tới.

Hiện tại rất nhiều cửa hàng kinh tế thực huệ đều dùng IPAD các loại, hoặc là quét mã trực tiếp gọi món.

Ngược lại mấy cửa hàng liệu lý cao cấp này vẫn là kéo dài phương thức gọi món truyền thống, chủ yếu nhất là chủng loại hải sản tương đối nhiều tịnh không phải cố định, tương đối tiện lĩnh ban giới thiệu món ăn mỗi ngày.

“Sư Nương thích ăn cua, một con cua tuyết hai cách ăn, hành gừng xào một con cua xanh.”

“Ốc hoàng hậu thái lát, canh gà chần sống cũng không tệ... Cá thì, cho một con cá mú chuột nhỏ, thịt cá hấp xương cá rang muối.”

“Bò tiêu đen, là dẻ sườn vân mỡ đi... Cho một phần.”

Hứa Bân gọi món, Liễu Văn Tâm đều có chút gấp, nói: “Xấp xỉ rồi, chờ một chút ăn không hết.”

“Tiên sinh, như vậy xấp xỉ đủ rồi, ngài là cần canh hầm hay là thưởng chút rượu?”

Hứa Bân đều còn chưa mở miệng hỏi thăm, Liễu Văn Tâm quay đầu nhìn thoáng qua trước, nói: “Uống rượu, mở một chai VXOP đi.”

“Vâng, lập tức vì ngài chuẩn bị món ăn.”

Hứa Bân rất kinh ngạc hỏi: “Sư Nương, buổi tối không làm việc nữa sao, sao lại nhớ tới muốn uống một ly a??”

Phải biết Liễu Văn Tâm luôn luôn là giọt rượu không dính, trước kia cũng rất chán ghét Sư phụ Bàn ca uống rượu, hơn nữa cô là một người cuồng công việc buổi tối thường xuyên tăng ca, chủ động muốn uống một ly là chuyện rất kỳ quái.

“Buổi tối nghỉ ngơi thật tốt một chút, Sư Nương con không phải sắt đá cũng phải thả lỏng một chút.”

Liễu Văn Tâm liếc mắt một cái, nói: “Làm sao, đàn ông các người có thể uống ta liền không được a, hay là con chê rượu đắt không muốn mời Sư Nương uống một ly a.”

“Đâu có, Sư Nương muốn uống con đều chê cái đó rẻ đây.”

Hứa Bân vẻ mặt quan tâm nói: “Con đương nhiên sẽ không làm mất hứng của ngài, bất quá uống rượu giải sầu thì không cần thiết, đối với thân thể không tốt.”

“A a, có đồ đệ ngoan như con quan tâm, Sư Nương không tính là uống rượu giải sầu.”

Rượu lên trước, có ly rượu tinh mỹ còn có hoàn cảnh và cảnh sắc nơi này, đừng nói cảm giác vẫn là đặc biệt lãng mạn.

Thức ăn lục tục lên bàn, ăn mấy miếng về sau Liễu Văn Tâm mới chủ động nâng chén rượu lên, sau đó khẽ nói: “Đồ đệ ngoan, nào, chúng ta uống trước một cái nào.”

“Sư Nương, con kính ngài, chúc ngài vĩnh viễn trẻ tuổi mạo mỹ, vĩnh viễn khỏe mạnh vui vẻ.”

“Cái miệng nhỏ này của con ngọt thật, Sư Nương không vui vẻ đều bị con dỗ vui vẻ rồi.”

Nói đùa vài câu, Liễu Văn Tâm cười nói: “Chuyện kiện tụng kia con không cần để ý, điều giải gì đó ta đều không cần lộ diện, loại quan tòa dây dưa này quan tòa đều lười nhìn một cái.”

“Ân, hết thảy làm phiền Sư Nương rồi.”

Nói chuyện rất là vui vẻ, cô cũng là một ly tiếp một ly uống, Hứa Bân vẫn là không yên lòng liền thăm dò hỏi: “Sư Nương, Sư phụ con có phải hay không lại chọc ngài không vui vẻ.”

“Quen rồi, haizz, tên kia xui xẻo thôi.”

Liễu Văn Tâm không phải người bát quái gì, nhưng nghĩ một chút vẫn là mở ra máy hát.

Cô và sư phụ Bàn ca kết hôn là kích tình bành phái, đó thuộc về tiểu gia bích ngọc thư hương môn đệ tuần quy đạo củ (khuê nữ nhà gia giáo nề nếp), bị một tên lưu manh nhỏ hấp dẫn kịch bản cẩu huyết.

Sau khi kết hôn mới phát hiện tam quan và phương thức tư duy không quá giống nhau, ngay cả hoàn cảnh gia đình và biện pháp xử sự đều có khác biệt một trời một vực.

Con đều có rồi, vì con cái cũng chỉ có thể chấp nhận, tình cảm nhạt đến mức gần như danh nghĩa, bất quá cô cũng chưa từng nghĩ tới ly hôn.

Chủ yếu là thưa kiện nhiều, cảm thấy đàn ông phụ nữ đều không phải thứ tốt lành gì, nhà mình cái này tuy rằng thô tục tốt xấu không có tật xấu thối nát quá phận gì.

Là thích uống rượu không giả, nhưng uống rượu không gây sự cũng không làm lỡ việc càng sẽ không bạo lực gia đình, cứ điểm này đã thắng không ít người, đương nhiên cô vẫn là chán ghét trượng phu uống đến say khướt.

Ly thân xấp xỉ mười năm rồi, Liễu Văn Tâm tự mình ở tại nội thành, con cái có cha mẹ giúp đỡ trông, có thư phòng của mình kỳ thực trải qua rất thích ý.

Bàn ca cũng là đặc biệt tiêu sái, ngay tại trên lầu tiệm sửa xe tự mình ở, lúc bận rộn làm việc.

Buổi tối nhàn rỗi không phải uống rượu thì là đánh bài, cùng người trẻ tuổi tụ một chỗ, cùng sư huynh đệ không có việc gì uống một ly muốn bao nhiêu sướng có bấy nhiêu sướng.

Cũng chỉ lễ tết, hoặc là con cái có việc thì tụ một chút, cơ bản đều là mạnh ai nấy sống.

“Chuyện Sư phụ con đi chơi gái con hẳn là biết không ít đi.”

Liễu Văn Tâm đột nhiên bồi một câu.

Hứa Bân tranh thủ lắc đầu nói: “Con cũng không biết, con lúc đó tuổi còn nhỏ, đều chưa dậy thì đâu hiểu mấy cái đó.”

Đàn ông đều là chuyện như vậy, nhất là Bàn ca một cái quần thể kia không có văn hóa gì không hiểu tán gái, lại sớm bỏ học đương nhiên thích ăn uống chơi gái cờ bạc rồi.

Bàn ca còn tốt, chơi gái chỉ là ngẫu nhiên, nghề chính là đánh bài và uống rượu, so với người khác quả thực là thánh nhân rồi.

“Hừ, đàn ông các người đều bao che cho nhau, sớm biết con sẽ phủ nhận rồi.”

Liễu Văn Tâm nhấp rượu, liếc mắt một cái nói: “Chơi gái kỳ thực cũng tốt, tốt hơn làm mấy cái quan hệ nam nữ không ra gì kia, ít nhất sẽ không ảnh hưởng đến sự ổn định của gia đình.”

Hứa Bân cảm giác cô chính là đang mắng mình, xấu hổ cười cười cũng không dám nói lời nào.

Liễu Văn Tâm cũng là men say dâng lên rồi, cùng Hứa Bân cụng ly một chút sau đó cảm khái nói: “Chỉ cần không mắc mấy bệnh bẩn thỉu kia, ta còn lười để ý tới ông ấy đây.”

“Bất quá Sư phụ con cái tên xui xẻo kia, chơi gái đều không nỡ tiêu tiền đi hội sở tốt một chút, cứ đi mấy tiệm gội đầu nhỏ kia bị bắt hai lần, hai lần đều là ta đi bảo lãnh ra.”

Hứa Bân nghe được mục trừng khẩu ngốc: “Còn có việc này??”

Liễu Văn Tâm cười cười, nói: “Không chỉ a, còn có hai lần đi loại sòng bạc dưới quê tụ tập đánh bạc bị bắt, cũng là ta đi vớt người.”

Hứa Bân không khỏi cảm khái nói: “Tâm Sư phụ con còn thật lớn a, Sư Nương ngài cũng đừng tức giận nữa, cái đức tính kia của ông ấy...”

“Ta không tức giận, ông ấy đức tính gì ta lại không phải không biết, ta là lười đáp lý ông ấy, cứ lo lắng đừng làm cho thanh danh thối hoắc là được rồi.”

Liễu Văn Tâm cười ha hả nói: “Lần đầu tiên ta tức giận muốn ly hôn, là cha mẹ ta khuyên vì con cái suy nghĩ liền nhịn xuống cục tức này, lần thứ hai ta đều chết lặng rồi.”

“Sư Nương, ngài bớt giận.”

Hứa Bân cũng không biết khuyên thế nào.

Từ góc độ đồng tình tâm mà nói, chẳng lẽ hôm nay mình phải làm con cừu non thế tội chịu một trận mắng sao.

Hiện tại Hứa Bân coi như đã hiểu vì sao cô muốn uống rượu, không uống thì có một số lời khó mà mở miệng, dù sao cô đứng ở góc độ trưởng bối.

Chuyện mất mặt xấu hổ như vậy, tự nhiên là việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, cũng không tìm thấy người thích hợp than khổ, xem ra hôm nay xác thực phải làm người lắng nghe này rồi.

“Hiện tại đều không giận, sớm ly thân mạnh ai nấy sống rồi.”

Liễu Văn Tâm ăn một miếng thịt, cười nói: “Lúc đó ta nói với ông ấy rồi, mọi người có thể ai chơi theo ý người nấy, ông ấy thích vật lộn thế nào ta mặc kệ.”

Hứa Bân vừa nghĩ Bàn ca còn rất hạnh phúc, phỏng chừng đây chính là nguyên nhân ông ấy phóng phi tự ngã đi, kỳ thực nói toạc ra sự tình như vậy cũng rất tốt.

Chỉ là tiếp theo lời của Liễu Văn Tâm, suýt chút nữa làm cho Hứa Bân vừa uống một ngụm rượu phun ra ngoài, sau đó bị sặc ho khan.

“Bất quá ông ấy có nhu cầu ta cũng có, mũ xanh này ông ấy cũng là đội chắc rồi, mọi người ai chơi theo ý người nấy thì ai cũng không cho phép bới lông tìm vết.”

Ho khan một hồi lâu, Liễu Văn Tâm một bên đưa giấy qua, một bên bỉ di nói: “Đại kinh tiểu quái, con nếu đi làm ở đồn công an, hoặc là nhìn nhiều mấy vụ kiện tụng này mới biết cái gì gọi là ly phổ.”

“Không, Sư phụ con đáp ứng rồi?”

Hứa Bân kinh ngạc chính là, Sư Nương luôn luôn tư văn có khí chất nói ra được loại lời này.

Liễu Văn Tâm đương nhiên nói: “Nói nhảm, chính ông ấy một đũng quần cứt, dám không đáp ứng sao.”

Hứa Bân xấu hổ cười cười: “Vậy nói toạc ra như vậy cũng rất tốt.”

Liễu Văn Tâm vươn vai, đường cong hô chi dục xuất trước ngực nháy mắt hút mắt, cộng thêm khuôn mặt tươi cười mang theo vài phần men say đỏ hồng có chút mê ly, nhất thời đem Hứa Bân nhìn đến có chút ngây dại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!