Virtus's Reader
Người Ở Rể Vinh Quang

Chương 48: CHƯƠNG 18: CÁM DỖ VẬT CHẤT, TIỂU DI TỬ NGÂY THƠ VÀO TRÒNG

Ăn thịt nướng uống nước trái cây, Diêu Nhạc Nhi rất ân cần bận trước bận sau, Hứa Bân đại khái biết cô bé có tâm tư gì nhưng chính là không nói.

Sau khi về nhà, Hứa Bân vươn vai lười biếng nói muốn về phòng nằm một lát, vừa về phòng liền cởi chỉ còn quần lót.

Không bao lâu Diêu Nhạc Nhi liền gõ cửa: "Tỷ phu, em muốn vào dùng ké điều hòa!!"

"Cửa lại không khóa, em từ bao giờ lại tư văn như vậy rồi."

Hứa Bân trêu chọc xong cửa liền bị đẩy ra, Diêu Nhạc Nhi đỏ mặt nhỏ đi vào, cô bé đã thay xong đồ rằn ri trường phát, tóc còn chưa buộc lên càng hiện ra vẻ kiều mỹ thanh thuần.

Suy nghĩ một chút Diêu Nhạc Nhi liền ngồi xuống mép giường, cẩn thận từng li từng tí nói: "Tỷ phu, cái điện thoại kia của anh khi nào thì đến."

Cô bé không thể không quan tâm cái này, bởi vì học sinh bị cấm dùng điện thoại ở phòng học, nhưng có một số đăng ký và tài liệu dạy học tránh không khỏi phải dùng điện thoại.

Nếu đi hỏi mẹ đòi, Diêu Nhạc Nhi tin tưởng mình nhận được tuyệt đối là một chiếc điện thoại cũ nát đào đâu ra đó, hoặc là mẹ mua điện thoại mới sau đó đưa cái cũ cho cô bé dùng.

Tờ hóa đơn iPhone 14 kia, gần như thành ác mộng và tâm bệnh của cô bé, cô bé rất muốn hỏi tỷ phu tờ hóa đơn này rốt cuộc có phải thật hay không nhưng lại không có dũng khí.

Trong nhà không ai dùng điện thoại đắt như vậy, bản thân tỷ phu cầm đều là điện thoại cũ dùng nhiều năm rồi, cho dù mơ ước đã lâu nhưng Diêu Nhạc Nhi lại ngại mở miệng này.

"Bảo bối Nhạc Nhi sốt ruột rồi à!"

Nhìn Tiểu Di tử cười duyên dáng, đình đình ngọc lập, trong mắt Hứa Bân bốc lên tà hỏa.

Làm nền lâu như vậy hiến ân cần lâu như vậy, phải hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên trước khi cô bé đi học mới được, bất quá nhớ tới phần thưởng nhiệm vụ gấp đôi Hứa Bân liền khắc chế xúc động.

Không thể cưỡng hôn, thì phải từ từ dẫn dụ, để Tiểu Di tử chủ động dâng lên nụ hôn thơm ngát của cô bé.

"Đi học cần dùng đến a."

Lý do này của Diêu Nhạc Nhi rất là chính quy, bất quá lúc này cô bé vẫn là có chút nữu niết.

Tròng mắt Hứa Bân chuyển động, trêu chọc cười nói: "Tỷ phu gần đây đại xuất huyết nghiêm trọng a, bảo bối nhi chẳng lẽ không muốn an ủi tỷ phu một chút sao."

"An ủi thế nào a!"

Diêu Nhạc Nhi nhu nhu hỏi một câu.

Cô bé biết tỷ phu gần đây tiêu rất nhiều tiền, cái khác không nói ở trên người cô bé tuyệt đối là mạnh tay rồi, phản chính cho dù bố mẹ cô bé đến đều sẽ không nỡ như vậy.

Hứa Bân tứ vô kỵ đạn nhìn Tiểu Di tử nhỏ nhắn đáng yêu, liếm môi nói: "Trước tiên đến một cái ôm yêu thương không quá phận chứ."

Mấy ngày nay cô bé đã quen với sự thân mật ngày càng cổ quái của tỷ phu rồi, chỉ là ôm một cái thì không có gánh nặng tâm lý gì, bất quá Diêu Nhạc Nhi vẫn cảnh giác nói: "Chỉ là ôm một cái thôi sao."

"Chỉ ôm một cái!"

Hứa Bân vẻ mặt thê thảm nói: "Mấy ngày nay tỷ phu đối với em móc tim móc phổi, em một câu sắc lang, lưu manh, biến thái, hôm nay lại bộc lộ cuồng rồi, tỷ phu có phải hay không rất oan a."

"Mới không oan đâu, tỷ phu chính là đại phôi đản!"

Diêu Nhạc Nhi nữu niết một chút, đỏ mặt nói: "Tỷ phu, vậy chỉ có thể ôm nha."

Nói xong cô bé xấu hổ cúi đầu, Hứa Bân lúc này là một chút do dự cũng không mang theo, lập tức kéo tay cô bé ôm Tiểu Di tử đang e thẹn qua để cô bé ngồi lên đùi mình.

Diêu Nhạc Nhi khẩn trương đến toàn thân cứng ngắc còn có chút bản năng đề kháng, bất quá đối với Hứa Bân mà nói đây đều không phải chuyện, trực tiếp bẻ cô bé qua mặt đối mặt ôm tư thế này có chút giống nữ thượng vị rồi.

"Bảo bối nhi đừng sợ, ngồi để tỷ phu ôm thật tốt mà."

Ở trên giường của tỷ phu... bị tỷ phu ôm, Diêu Nhạc Nhi hô hấp dồn dập nữu niết tách đôi chân ra ngồi xuống, đôi tay không biết làm sao không chỗ sắp đặt.

Vốn dĩ tư thế này có thể giống nữ thượng vị, nhưng sợ dọa đến con thú nhỏ đang khẩn trương này, Hứa Bân cố ý để cô bé ngồi trên đùi, không để cô bé ngồi trên hông như vậy tính khí sẽ không cách lớp quần áo nảy sinh tiếp xúc.

Hứa Bân trực tiếp vươn đôi tay từ dưới nách cô bé xuyên qua, mạnh mẽ ôm một cái đem thân thể ôn nhuuyễn mê người này gắt gao ôm chặt dán vào trong lòng mình.

Cổ nhân nói ngọc mềm hương ấm ôm đầy cõi lòng hẳn là như vậy, cách lớp vải mỏng manh cảm nhận được sự ôn nhuuyễn động lòng người của thân thể Tiểu Di tử, trước ngực một đôi cự nhũ no đủ cách lớp áo lót chen vào trên lồng ngực mình.

Đường nét no đủ vô cùng và độ đàn hồi đó giống hệt Tiêu Diệu Diệu, không biết có phải hay không do ảo giác quan hệ cảm giác của cô bé càng có độ đàn hồi, kích thích tâm lý cho Hứa Bân cũng càng thêm kịch liệt.

"Đừng khẩn trương, ôm lấy tỷ phu!"

Hứa Bân cảm giác được thân thể Tiểu Di tử khẩn trương đến mức đều đang run rẩy rồi, lập tức an ủi một câu, lúc nói chuyện thổi khí nóng bên tai cô bé.

Khuôn mặt cười của Diêu Nhạc Nhi nháy mắt đỏ bừng, ôm một hồi lâu đối với cô bé mà nói thời gian trôi qua rất chậm.

Tỷ phu không nuốt lời... thấy Hứa Bân ôm lấy cô bé xong đôi tay không loạn động trên lưng cô bé, lúc nói chuyện cũng không nhân cơ hội hôn tới, Diêu Nhạc Nhi cảm giác buông lỏng không ít.

Cảm giác đôi tay không chỗ sắp đặt xác thực cũng rất không tốt, sở dĩ cô bé lấy hết dũng khí, nghe lời nâng cánh tay ngọc lên ôm lấy cổ Hứa Bân, khuôn mặt nhỏ xấu hổ trực tiếp gối lên vai tỷ phu.

Tim đập rất nhanh, nhanh đến mức có chút chịu không nổi...

Hứa Bân thấy cô bé ngay cả lỗ tai đều có chút đỏ rồi, đầy mặt say mê ngửi một cái nói: "Bảo bối Nhạc Nhi vừa tắm xong à, trên người thơm thơm thật là dễ ngửi a."

"Tỷ phu..."

Diêu Nhạc Nhi lại nhẹ nhàng nỉ non một tiếng: "Muốn, muốn cứ ôm mãi sao??"

"Khẳng định muốn, bảo bối Nhạc Nhi đáng yêu xinh đẹp như vậy, tỷ phu hận không thể ôm em cả đời đây."

Hứa Bân lúc này bắt đầu xuẩn xuẩn dục động rồi, cắn răng khống chế xúc động muốn liếm cái tai nhỏ tú khí đáng yêu của cô bé.

"Tỷ phu, cái đó, cái điện thoại đó là loại gì??"

Diêu Nhạc Nhi nhịn không được lại hỏi một câu.

Bị treo khẩu vị mấy ngày nay, Hứa Bân lại nói là điện thoại bạn không cần, cô bé lo được lo mất bị tra tấn mấy ngày nay đã có chút chịu không nổi rồi.

Thậm chí buổi tối nằm mơ đều là chuyện này, dù sao đối với Tiểu Di tử ở độ tuổi này mà nói, còn dùng cái điện thoại rách nát chỉ có thể gọi điện nhắn tin thực sự quá mất mặt.

"Bảo bối nhi của anh hy vọng là loại gì nào?"

Hứa Bân hỏi ngược lại một câu.

Vừa hỏi cái này Diêu Nhạc Nhi ngược lại ngẩn người, trong đầu lại nhớ tới tờ hóa đơn kia, ác ma tham lam trong lòng không khống chế được sôi trào.

"Em còn có thể chọn a!"

Vừa trêu chọc này, trêu chọc đến mức Diêu Nhạc Nhi trong lòng ngứa ngáy không thôi, trong lòng xuẩn xuẩn dục động.

Ở cái vòng tròn hư vinh trong trường học kia cho dù cô bé là đứa trẻ ngoan đang nỗ lực học tập, cũng càng biết điện thoại gì rất có mặt mũi, cái cảm giác cầm điện thoại rách nát bị người ta coi thường trong thời gian dài có bao nhiêu khó chịu cô bé càng rõ ràng.

Loại chuyện này giống như một cái lò xo vậy, càng áp lực thì uy lực càng lớn, nói đây đã là tâm ma của cô bé cũng không quá đáng.

"Đương nhiên có thể rồi."

Hứa Bân tiếp tục dụ hoặc, thổi khí nóng vào tai cô bé dùng thanh âm rất trầm thấp nói: "Bảo bối Nhạc Nhi suýt chút nữa đồng ý cái tên A Kiều kia, chẳng phải là muốn để mình sống tốt hơn một chút sao."

Diêu Nhạc Nhi vẫn luôn là tâm lý đà điểu không dám nhắc chuyện này, hiện tại Hứa Bân nhắc tới cô bé lập tức rất không tự tại, cảm giác thân phận có biến hóa, dường như không chỉ là Tiểu Di tử và tỷ phu đang đàm thoại đơn giản như vậy.

Răng ngà cắn một cái, Diêu Nhạc Nhi nói chuyện gần như mang theo âm rung kích động: "Tỷ phu, trong lòng anh, em đã là một đứa trẻ hư rồi phải không."

"Không có a!"

Hứa Bân tự nhiên là phủ nhận, nhưng cũng cảm nhận được cảm xúc của cô bé bắt đầu kích động rồi.

"Sao lại không có!"

Quả nhiên, mấy ngày nay Tiểu Di tử hoảng hốt, tâm loạn như ma cũng là áp lực rất lớn.

Vẫn luôn quay đầu đi trốn tránh cô bé rốt cuộc quay đầu lại, trừng mắt to nhìn thẳng Hứa Bân, run rẩy nói:

"Trước kia anh đối với em không phải như vậy, mấy ngày nay anh đột nhiên đối với em tốt như vậy, hơn nữa còn..."

Lấy hết dũng khí, Diêu Nhạc Nhi rốt cuộc nói: "Hơn nữa còn nắm tay em, sờ chân em, nói những lời hạ lưu đó, có phải tỷ phu anh cảm thấy có thể coi em như một đứa con gái viện giao để đối đãi rồi."

Nói xong cô bé mắt trông mong nhìn Hứa Bân, trong mắt tựa hồ có lệ thủy đang uấn nhưỡng, bộ dáng đáng thương này nhìn liền làm người ta tan nát cõi lòng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!