Trong phòng bệnh cao cấp của bệnh viện số 1, Trương Bảo Sâm đã bị mặc áo trói tay y nguyên đang la hét om sòm.
Hai người thân thích ở bên trong trông coi ấn hắn lại, tên này phát điên uốn éo, mấy lần đã làm kim tiêm truyền dịch bị tuột ra tạo thành xuất huyết.
Cầu thang thoát hiểm đứng đầy người, bác sĩ điều trị pha là bất đắc dĩ nói: "Trương tổng, loại hắn uống là thuốc mê ảo giác cấm, trong tình huống lượng có chút nhiều không thể sử dụng thuốc an thần, nếu không sẽ có nguy hiểm đến tính mạng."
"Vậy thì tạm thời ấn hắn lại!"
Sắc mặt Trương Tổ Huy rất là khó coi, trên cánh tay ông ta cũng băng bó một chút, khâu tám mũi.
Tiệc tối đến hồi kết mắt thấy hẳn là kết thúc hoàn mỹ rồi, ai biết thằng con hỗn đản này cầm dao lao tới, nhắm vào Hứa Bân liền hung hăng đâm tới.
Tất cả mọi người đều không ngờ sẽ có tình huống như vậy phát sinh, bất quá Hứa Bân chính là đánh lên mười hai phần tinh thần cảnh giác, từ lúc đánh tên này xong đi ra cửa sự chú ý vẫn luôn đặt trên người hắn.
Lúc nhát dao đầu tiên đâm tới Hứa Bân nhẹ nhàng liền tránh được, kết quả làm bị thương một người đàn ông trung niên bên cạnh, nghe nói là một người chú của hắn.
Trương Bảo Sâm giống như phát điên chém nhát thứ hai cũng bị nhẹ nhàng tránh thoát, dưới sự gia trì của cách đấu chuyên tinh không dám nói tay không đoạt dao, nhưng muốn quật ngã hắn tước dao của hắn là chuyện rất dễ dàng.
Hứa Bân cũng không phải loại thiện lương gì cố ý chỉ tránh không chế phục hắn, đem Nina và Lạc Tử Nhan đang kinh hoảng kéo đến vị trí tương đối an toàn sau đó ôm tâm thái xem kịch vui.
Kết quả thằng con hỗn đản này là triệt để điên rồi, Trương Tổ Huy tiến lên ngăn cản đều bị chém một dao, ngộ thương mấy người.
Bảo vệ hiện trường ùa lên mới chế phục được hắn, người bị thương thời gian đầu tiên cùng tên này cùng nhau đưa đến bệnh viện.
Hỗn loạn một mảnh cũng không biết ai báo cảnh sát, cảnh sát cũng chạy tới rồi, sự tình trong nháy mắt loạn cào cào ít nhất Trương Tổ Huy hiện tại vẫn chưa phản ứng lại.
Một bác sĩ khác đi tới, cầm tờ xét nghiệm máu nói: "Trương tổng, đây không phải lần đầu tiên cậu ấy dùng, thân thể có tính lờn thuốc rõ ràng, dựa theo tình huống bình thường là vì theo đuổi kích thích gia tăng liều lượng dùng."
Bác sĩ điều trị nhìn báo cáo kiểm tra, nói: "Lát nữa sắp xếp rửa ruột gây nôn trước đi, sợ là sợ cậu ấy uống quá nhiều có một số vẫn chưa tiêu hóa hấp thu, dùng quá liều như vậy cho dù không chết cũng sẽ tạo thành tổn thương thần kinh nghiêm trọng hoặc là tổn thương não."
"Hiện tại chỉ có thể làm xử lý khẩn cấp, tôi thấy tình huống lệnh lang thế này, tốt nhất liên hệ chuyên gia của bệnh viện số 4 qua một chuyến cùng nhau hội chẩn."
"Bọn họ xử lý loại tình huống tổn thương thần kinh dẫn đến xuất hiện ảo giác này, tương đối có kinh nghiệm."
"Tôi hiểu rồi, khuyển tử liền làm phiền các vị."
Không nói sắc mặt Trương Tổ Huy khó coi, chính là người ở chỗ này đều hai mặt nhìn nhau.
Ở thành phố này có một câu mắng người gọi là có tiền thì mời mày đi bệnh viện số 4 khám bệnh, bệnh viện số 4 nằm ở vùng ngoại ô hẻo lánh, là bệnh viện tâm thần chuyên nghiệp nhất mấy thành phố lân cận.
Bình thường bị đưa đến đó, rất ít có khả năng khang phục, mà cần mời chuyên gia ở đó chứng minh bệnh tình rất nghiêm trọng.
Sự thật là chuyện Trương Bảo Sâm làm buổi tối, bao gồm việc hắn hiện tại la hét om sòm, xác thực cũng là đặc biệt nghiêm trọng.
Sắc mặt tất cả mọi người đều là ngưng trọng, bất quá có người trong lòng đang hả hê, đặc biệt là những đứa con do vợ bé của Trương Tổ Huy sinh ra.
"Các người ở đây trông nó trước, tôi xuống dưới một chuyến."
Phiền toái của Trương Tổ Huy cũng không đơn giản như vậy, không chỉ là con trai đột nhiên phát điên đơn giản như vậy.
Phân phó mấy người thân thích ở lại chỗ này, ông ta đen mặt xuống lầu đi đến bãi đỗ xe ngoài phòng khám, mấy người bị ngộ thương may mắn là vết thương ngoài da, băng bó xong bồi thường chút tiền xin lỗi liền rời đi.
Phiền toái chân chính còn ở phía sau, tất cả mọi người bàn số 3 đều kiểm tra sức khỏe một chút, cho dù không bị đâm trúng cũng sợ trong lúc hỗn loạn sẽ va chạm bị thương gì đó.
May mắn không ai bị thương nữa, lúc này Triệu Minh và mấy người phụ trách của thương hội đều ở đó, tham thảo chuyện này sắc mặt đều rất nghiêm túc.
Vốn dĩ là làm một chuyện tốt lộ mặt, đều sắp kết thúc hoàn mỹ rồi, cuối cùng cư nhiên đại náo một màn như vậy ai trong lòng đều có hỏa.
Triệu Minh vừa vặn nghe xong điện thoại, mặt không biểu tình nói: "Được, biết rồi, như vậy thì nói thông rồi."
Trương Tổ Huy giống như phạm nhân chờ đợi thẩm phán, ỉu xìu đi đến trước mặt Triệu Minh, hữu khí vô lực chào hỏi: "Triệu Bí Thư."
Mấy người phụ trách thương hội kia, những lão xí nghiệp gia tư cách cao hơn ông ta, bối phận cao hơn ông ta, những lão gia hỏa đức cao vọng trọng không ai không nhíu mày nhìn ông ta.
"Bọn họ còn đang đợi kết quả kiểm tra sức khỏe, dù sao chịu kinh hách, chúng ta tìm chỗ thanh tịnh đừng làm phiền trật tự bệnh viện."
Triệu Minh nói xong dẫn đầu đi phía trước, không ai dám nói chuyện đều đi theo phía sau ông ta.
Cửa cầu thang thoát hiểm phía sau là đất thanh tịnh, Triệu Minh ngược lại khách khí mời thuốc một vòng, mọi người đều cung kính nhận lấy.
Chỉ là nhận xong trong lòng không ai không thảm thắc, Triệu Bí Thư hút thuốc sao??
Sao chưa từng nghe nói cũng chưa từng thấy qua a.
Triệu Minh tự mình châm điếu thuốc hít sâu một hơi, lúc này mới nói: "Trương tổng, hẳn là tân khách hiện trường báo cảnh sát, khẩu cung con trai ông nói ly kỳ như vậy, tự ông cảm thấy có khả năng không."
"Cái này, nó tự mình đang phát điên."
Trương Tổ Huy là dục khốc vô lệ a.
Con trai Trương Bảo Sâm cầm dao đả thương người tại hiện trường, khống chế lại hỏi hắn nguyên do, tiếng chửi rủa phẫn nộ của con trai làm tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.
Con trai nói là Hứa Bân ở trần chạy vào phòng nghỉ, trước đánh hắn một trận trói hắn lại, sau đó ngay trước mặt hắn cưỡng hiếp bạn gái hắn còn làm lỗ đít bạn gái hắn gì đó... đầu tiên cái chuyện ở trần chạy vào phòng nghỉ... nghe thôi đã làm người ta nổ não, chẳng lẽ vừa đi vừa cởi chạy vào sao.
Phải biết bên ngoài hội trường đều là người, cửa phòng nghỉ đều có lễ tân, lối đi bên kia nối liền hậu trù nhân viên công tác cũng đang ra vào không một ai nhìn thấy hắn khỏa thân chạy.
Thứ hai Hứa Bân vẫn luôn ngồi ở đó a, hắn ngồi ngay cạnh Lạc Tử Nhan và cách Trương Tổ Huy một vị trí, Triệu Minh còn thỉnh thoảng nhìn về phía bên này.
Trương Tổ Huy cho rằng mình không đến mức già cả lú lẫn, cũng sẽ không mắt mờ, làm sao có thể hắn ở ngay dưới mí mắt mình đi ra mà lại không phát giác.
Hơn nữa mấy cái bàn kia vì phương tiện giao đàm kê sát nhau, người có thể làm chứng cũng không chỉ một mình Trương Tổ Huy ông ta, người khác của Trương Gia cũng nhìn thấy Hứa Bân cứ bằng xương bằng thịt ngồi ở đó không động đậy.
Đang nói chuyện, Hứa Bân kiểm tra xong cũng chạy tới, còn vô sỉ chào hỏi: "Yêu, các vị đều ở đây a, tôi cũng là qua đây giải cơn nghiện thuốc."
Triệu Minh lập tức phát điếu thuốc, còn châm lửa cho Hứa Bân, cử động này làm tất cả mọi người trong lòng thầm ghi nhớ.