QUYỂN 17 - CHƯƠNG 27: KẾ HOẠCH TRẢ THÙ
Giang Đồng Nhi lạnh lùng nói: "Chắc là năm mười sáu tuổi đi, đêm đầu tiên của ta chính là bị tên khốn nạn này cưỡng hiếp, hắn vừa cưỡng hiếp ta vừa đánh ta, còn uy hiếp ta nói dám nói cho mẹ ta biết thì sẽ giết cả hai mẹ con."
"Lúc đó ta nhát gan... hiện tại hối hận cũng vô dụng, ta còn phải kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ, phụng dưỡng bà ngoại, nếu không ta đã sớm cùng hắn đồng quy vu tận rồi."
Tuy rằng nàng nói không nhiều lắm, nhưng loại bình tĩnh này ngược lại làm cho người ta càng trực tiếp cảm nhận được hận ý của nàng.
Sau một hồi yên lặng, Giang Đồng Nhi lần nữa hỏi một câu: "Ngươi có nắm chắc làm hắn ngồi tù không."
"Yên tâm đi, ta đã có kế hoạch rồi."
Hứa Bân cắn răng một cái, nói: "Nếu ngươi hận hắn như vậy, thì cũng coi như giúp ngươi xả cục tức này, phiền toái thì phiền toái một chút nhưng tuyệt đối làm cho tên khốn nạn kia ngồi tù mọt gông."
"Ngươi có kế hoạch gì??"
Giang Đồng Nhi hai mắt sáng lên, ân cần nói: "Ta có chỗ nào có thể giúp được không."
"Đối với công ty truyền thông dắt mối kia của hắn, ngươi biết được bao nhiêu??"
Hứa Bân hỏi ngược lại một câu.
"Trừ Trần Doanh con tiện nhân kia ra, bên trong còn có một người ta quen biết."
Giang Đồng Nhi rất trực tiếp nói: "Ít nhất nghe ngóng chút tin tức ra ngoài không thành vấn đề, tên kia là một con nghiện có tiền là có thể mua chuộc."
"Quay về xem sao!"
Hứa Bân do dự một chút, hỏi: "Về chuyện của ngươi, nói với chị vợ ta và Lâm Tuyết Giai, có được không?"
Lời này xác thực phải hỏi một chút, dù sao phải xem Giang Đồng Nhi có phải thật tâm muốn hỗ trợ hay không, hoặc là nói nàng thật tâm hận Giang Kim Hoa, chứ không phải nói hươu nói vượn.
Tuy rằng hiện tại nàng nói khổ đại cừu thâm, nhưng nói cho cùng hiểu biết về nàng còn không nhiều lắm, cẩn thận một chút luôn không sai.
Giang Đồng Nhi trước là sửng sốt một chút, ngay sau đó trào phúng cười nói: "Sao cũng được, nói một chút để các nàng yên tâm cũng tốt, tuy nói người như ta cũng sĩ diện hão, nhưng so với việc làm cho Giang Kim Hoa đi chết, chút mặt mũi này cũng không tính là gì."
"Ba người chúng ta không hợp nhau đã bao nhiêu năm, sao cũng được, cùng lắm thì bị các nàng cười nhạo thêm một chút thôi."
Giang Đồng Nhi khanh khách cười rộ lên, ngược lại vỗ tay Hứa Bân nói: "Mấy cái này thì không cần lo lắng, thanh danh của ta đã thối không ngửi nổi rồi, hầu như đàn ông từng gặp mặt đều đã địt qua ta."
"Nói khó nghe chút ở trường học của bọn ta, là cái bảo vệ đều có quan hệ với ta, mấy chuyện rắm chó này ta rõ ràng hơn ngươi nhiều."
"Không thiếu chút đó đâu, thích cười thì để các nàng cười đi."
Giang Đồng Nhi nói quyết tuyệt như vậy, ngược lại làm cho Hứa Bân trong lòng có chút khó chịu, dù sao bịa đặt tin đồn nhảm về con gái dường như hắn đều thấy mãi thành quen.
"Các nàng sẽ không đâu."
Hứa Bân hời hợt nói: "Nếu tai nạn và bất hạnh là một chuyện đáng để cười nhạo, thì lúc ta và các nàng lên giường cái tát không phải đánh vào mông, ta nhất định sẽ đánh vào mặt các nàng."
Lời này vừa nói ra, hầu như là đang trực tiếp thừa nhận những mối quan hệ bất chính kia, cho dù có tra nam đến mấy cũng không nên thản nhiên như vậy chứ.
"Nói còn hay hơn hát."
Ngoài miệng tuy rằng ghét bỏ, nhưng Giang Đồng Nhi lại là toàn thân run lên, mắt lộ vẻ ái muội cười nói: "Lúc ngươi cưỡng hiếp ta cứ như súc sinh, hiện tại vừa nhìn sao lại ôn nhu như vậy rồi."
Hứa Bân đang muốn cùng nàng liếc mắt đưa tình, di động đột nhiên vang lên.
Bên phía Triệu Minh hiệu suất rất cao, điện thoại là Lâm Kiến Quốc gọi tới, đầu tiên là báo tin vui về chuyện của Trương Vĩ.
"Sự thật rõ ràng, chứng cứ xác thực, những người khác khai ra hắn không chỉ hút mà còn lén lút bán, tên khốn này ít nhất phải ngồi tù mười năm."
"Còn về bên Kim Hoa truyền thông, đã thành lập một tổ chuyên án theo dõi, tôi phụ trách dẫn đội."
Bên kia Lâm Kiến Quốc là người gặp việc vui tinh thần sảng khoái, cười ha hả nói: "Tôi được điều về phân cục sớm hơn dự kiến, thủ tục đã bàn giao xong, hiện tại đang bắt tay điều tra Giang Kim Hoa."
"Vậy thật sự chúc mừng ngài, vừa lúc tôi có chút đồ vật, Lâm đội ngài xem thử có dùng được không."
Vốn dĩ Giang Đồng Nhi muốn ở nhà bồi mẫu thân, nhưng vừa nghe có liên quan đến Giang Kim Hoa, liền đòi cùng Hứa Bân trở về thành phố.
Trong phòng làm việc của phân cục, Lâm Kiến Quốc vẫn là bộ dáng thường phục, máy tính cắm USB vào sau đó cẩn thận xem những tư liệu lưu trữ bên trong.
"Mấy cái này không được đâu, đến viện kiểm sát đều sẽ bị trả về."
Lâm Kiến Quốc xem xong lắc đầu, nói: "Đều là lịch sử trò chuyện trên phần mềm, niên đại rất xa xưa rồi không có bản gốc khẳng định không được, hơn nữa năm đó đều không có đăng ký thực danh chi tiết, cậu rất khó tìm được chứng cứ chứng minh đây chính là Giang Kim Hoa làm."
Giang Đồng Nhi vẫn luôn biểu hiện rất khẩn trương, vừa nghe xong tất cả sự ủ rũ đều viết lên trên mặt.
Lúc nàng đang ngẩn ngơ, tay Hứa Bân đã đặt lên tay nàng, đây coi như là một loại an ủi không lời.
"Lâm đội, vậy ngài có kiến nghị gì hay không."
Hứa Bân trực tiếp hỏi một câu.
Lâm Kiến Quốc nheo mắt lại, như có điều suy nghĩ nói: "Hắn treo đầu dê bán thịt chó, vậy khẳng định làm việc rất kín kẽ, phỏng chừng đột kích kiểm tra công ty hắn cũng sẽ không có thu hoạch tốt."
"Nếu có thể bắt quả tang, lấy đó làm đột phá khẩu thẩm vấn nhanh kết án nhanh, sau đó đột kích kiểm tra thì mới có nắm chắc hốt trọn ổ hắn."
Rời khỏi cục cảnh sát, ở trên xe Giang Đồng Nhi liền nhịn không được hỏi: "Hắn nói là ý gì, ta nghe không hiểu."
"Tốt nhất chính là chúng ta phụ trách câu cá, hắn phụ trách chấp pháp."
Hứa Bân cười ha hả nói: "Cũng không tính là rất ẩn ý, ngược lại là không mưu mà hợp với ý tưởng của ta."
"Ngươi hẹn tên phản cốt mà ngươi nói kia đi, gặp mặt xong ta xem nên bố trí thế nào."
Giang Đồng Nhi lập tức cầm lấy di động gửi tin nhắn, đợi một lát sau đó nói: "Hắn nói buổi tối phải tăng ca, ít nhất rạng sáng mới rảnh."
"Hẹn đi!!"
Vừa nói chuyện xe cộ theo nàng chỉ dẫn lái đến bên cạnh một tòa chung cư náo nhiệt, lúc Giang Đồng Nhi xuống xe nói: "Bên cửa hàng 4S ta đã nghỉ việc rồi, hiện tại ở nhà tự mình làm video ngắn, bây giờ phải bận rồi buổi tối ta sẽ gọi điện cho ngươi."
Nói xong nàng liền hấp tấp chạy vào, Hứa Bân không kìm được lẩm bẩm: "Cũng không mời lão tử lên uống ly nước, là sợ lão tử lại địt lỗ đít ngươi à, thật là không có lễ phép."
Lái xe về trả cho Lâm Tuyết Giai, buổi chiều bồi nàng đưa con đi dạo trung tâm thương mại.
Đến chập tối, liền cùng Tiêu Lôi, Tiêu Diệu Diệu mẫu nữ tập hợp tại thành phố nội thất ở ngoại ô, đương nhiên không thể thiếu cô em vợ đáng yêu làm bóng đèn này.
Nhìn cặp mẹ con mỹ nhân đầy đặn động lòng người này, cộng thêm cô em vợ đồng nhan cự nhũ, nhìn thôi đã thấy cảnh đẹp ý vui tâm tình rất tốt.
Nhà của Tiêu Lôi trang trí đơn giản đã hoàn thành, hiện tại phải chọn đồ nội thất đồ điện để dọn vào ở, ngôi nhà hai phòng ngủ một phòng khách tuy rằng không lớn không tính là biệt thự cao cấp.
Nhưng hai mẹ con đều rất vui vẻ, dù sao không nơi nương tựa bèo dạt mây trôi bao nhiêu năm rốt cuộc có nhà của chính mình, cho nên Tiêu Diệu Diệu cũng là hưng phấn đến nhảy cẫng lên đặc biệt vui vẻ.
Tiêu Lôi thì là vẻ mặt dịu dàng tình ý, trừ bỏ lúc đầu đưa cho nàng khoản tiền trang trí kia, Hứa Bân lại chuyển mười vạn là tiền mua đồ nội thất đồ điện.
Tuy rằng quan hệ rất thân mật rồi, nhưng quan hệ thực chất còn chưa phát sinh, Tiêu Lôi cầm số tiền này có chút thấp thỏm bất an, nhưng lại là mãn tâm ngọt ngào lần đầu tiên cảm nhận được sự tốt đẹp khi có người che chở.