Diêu Nhạc Nhi hoảng hốt một chút, cả bài đều là Tiêu Diệu Diệu đang nói chuyện.
Lịch sử trò chuyện nhìn đặc biệt cao lãnh, mãi đến cuối cùng Hứa Bân mới đánh mấy chữ: Cảm ơn, Nhạc Nhi ở trường, hy vọng em chiếu cố nhiều, có chuyện khó nói, làm phiền báo cho biết, cần tiêu tiền không phương tiện thì có thể nói với anh.
"Tỷ phu, nghiêm túc như vậy..."
"Tỷ phu thối, a a, em ghen tị điên rồi."
"Khiêu Khiêu trước đó nói anh là hũ nút biến thái, sao anh quan tâm nó như vậy, tỷ phu anh nói nhiều mấy câu a, em muốn trò chuyện với anh."
Diêu Nhạc Nhi nhìn thấy câu trả lời cực kỳ nghiêm túc: "Xin lỗi, hiện tại nên ngủ rồi."
"Tỷ phu ngủ cái rắm, tỷ phu không thể hảo hảo bồi em trò chuyện sao."
"Anh khẳng định đối với Tiểu Di tử mục đích bất thuần, không cho phép ở đây giả ngu."
"Tỷ phu thối, không cho phép lừa người nha, nhà ai tỷ phu cho Tiểu Di tử tiêu tiền thì thôi đi còn tri kỷ như vậy, đừng tưởng rằng em nhìn không ra."
Dưới sự liên tục truy vấn của cô nàng, Hứa Bân đột nhiên hỏi một câu: "Vậy anh muốn phá xử cho em, bao nhiêu tiền??"
Tiêu Diệu Diệu bên kia nháy mắt không có hồi âm, Diêu Nhạc Nhi nhìn đến đây có một ý nghĩ hoảng hốt, tỷ phu là không chịu nổi quấy nhiễu mới hỏi vấn đề này.
Chủ yếu con tiểu tam bát kia nói xác thực rất nhiều cũng chiêu người phiền, đột nhiên nói cái này một chút cũng không quá phận, nói là giao dịch tiền bạc kỳ thực lại mang chút ái muội làm người ta cân nhắc không thấu.
Câu trả lời tiếp theo này, một câu nói đủ để làm cô bé phát điên:
"Tỷ phu, em không muốn làm gái viện giao... anh đáp ứng đối với em cũng tốt như đối với Khiêu Khiêu là được rồi."
Diêu Nhạc Nhi xem đến cái miệng nhỏ bĩu môi, cắn chặt răng ngà nói: "Cái con tiểu bát bà này, dám quyến rũ tỷ phu tao, quay đầu xem tao không đấm nát nó."
Hứa Bân ôn thôn cười, nói: "Đừng giận nữa, cũng là đang nói đùa mà thôi, đâu có thật sự gặp một lần liền gạ gẫm thành gian."
"Cái đó không nhất định, Diệu Diệu ấn tượng với anh tốt như vậy."
Diêu Nhạc Nhi càng nghĩ càng không yên tâm.
Bạn thân các cô nội hồng cũng không phải chuyện tốt gì, ít nhất đối với Hứa Bân mà nói không có nửa điểm chỗ tốt, còn dễ dàng trong ngoài không phải người.
Hứa Bân nhanh chóng chuyển dịch mâu thuẫn, dùng ngữ khí lược là bất mãn nói: "Bảo bối nhi, anh cảm thấy có chuyện quan trọng hơn, ấn tượng của em đối với tỷ phu cứ kém như vậy sao??"
Diêu Nhạc Nhi lập tức mặt cười đỏ lên, ngại ngùng cúi đầu, cũng để điện thoại của Hứa Bân sang một bên, một đôi bàn tay nhỏ bất an đặt đó.
"Tỷ phu, đó là em hiểu lầm, anh cứ coi như em nói bậy được không."
Tiểu Di tử càng nghĩ càng không có lý, chột dạ không thôi ngay cả nói chuyện cũng trở nên nhẹ nhàng chậm rãi.
Lo được lo mất, một lát cho ngon ngọt một lát cho chút cảm giác nguy cơ, Tiểu Di tử ấu trĩ đâu biết tỷ phu cái ác ma này đã đang hưởng thụ khoái cảm đùa bỡn tâm lý phập phồng của cô bé.
Hứa Bân nhìn nhìn Tiểu Di tử vẻ mặt nan kham, đầy mặt ửng hồng uyển như đào tháng ba, bộ dáng nhỏ đáng thương rất là ngoan ngoãn, tựa như đứa trẻ làm sai chuyện bàng hoàng bất an.
"Bảo bối, qua đây tỷ phu ôm một cái!"
Hứa Bân dập tắt thuốc mở ra đôi tay về phía cô bé, có kinh nghiệm vừa rồi Diêu Nhạc Nhi lần này ngược lại không nữu niết nữa, đỏ mặt ngồi lên người tỷ phu, cái đầu nhỏ gối lên vai tỷ phu.
Tư thế lần này là do chính cô bé chọn, uyển như lão thụ bàn căn (cây già rễ cuộn) vậy, mở ra đôi chân háng ngồi lên trên côn thịt của đàn ông.
Côn thịt kiên ngạnh cách lớp quần nhảy một cái đỉnh cô bé toàn thân tê rần, cảm giác cứ như bị điện giật tê tê, rất ngại ngùng nhưng cũng không xê dịch thân thể nữa.
Tính khí cách lớp vải có tiếp xúc thân mật, cú nhoài người mềm nhũn này trọng lượng của cô bé toàn đè lên người Hứa Bân, trước ngực một đôi cự vật no đủ chen ép càng là lợi hại, sướng đến mức Hứa Bân lập tức ôm lại cô bé.
Tay nhẹ nhàng vuốt ve trên lưng cô bé, hưởng thụ sự mỹ diệu của ngọc mềm hương ấm ôm đầy cõi lòng, còn có mỗi lần cô bé hô hấp bộ ngực đều sẽ phập phồng cái cảm giác chen ép đó.
"Tỷ phu, anh đừng có lỗi với Nhị tỷ em."
Diêu Nhạc Nhi đột nhiên mở miệng, mềm mại nỉ non: "Tỷ phu, Diệu Diệu khả năng là nói chơi, anh không được thật sự nhớ thương nó."
"Bảo bối ghen rồi?"
Hứa Bân trêu chọc hỏi.
Diêu Nhạc Nhi trầm mặc không nói gì, Hứa Bân tiếp tục trêu chọc nói: "Bảo bối nhi, đừng chuyển chủ đề nha, em nói xấu tỷ phu nhiều như vậy, em nói xem tỷ phu nên phạt em thế nào đây."
"Người ta đều cho anh ôm rồi."
Diêu Nhạc Nhi đỏ mặt nói: "Bị Nhị tỷ nhìn thấy, em chết chắc rồi."
"Bảo bối, không phạt thì phải bồi thường cho tỷ phu nha."
Hứa Bân thổi khí nóng vào tai cô bé, dụ hoặc nói: "Tỷ phu kỳ thực rất động tâm nha, Tiêu Diệu Diệu lớn lên xinh đẹp ngực cũng to, nếu là viện giao thì cũng không tồi, hơn nữa còn là bạn học của em thì càng làm người ta yên tâm rồi."
"Đáng ghét, không được!"
Diêu Nhạc Nhi vừa nghe nổi lên tính khí nhỏ, ngồi thẳng thân thể nhỏ nhìn thẳng Hứa Bân, nắm tay phấn đấm vào ngực Hứa Bân, dùng lời nói mềm nhũn uy hiếp nói:
"Anh dám lên giường với Tiêu Diệu Diệu, em nhất định mách Nhị tỷ."
Hứa Bân cười tủm tỉm nhìn đôi mắt to thủy linh của cô bé, đôi tay vẫn ôm lấy lưng cô bé, khống chế xúc động muốn sờ xuống cái mông nhỏ kiều đĩnh của cô bé, dùng giọng điệu nói đùa nói: "Nhị tỷ em sẽ không tức giận đâu."
"Anh nói bậy!"
Diêu Nhạc Nhi tự nhiên không tin, ngạo kiều hừ một tiếng nói: "Nhị tỷ là thành thật, nhưng không đại biểu không có tính khí nha."
Nhìn bộ dáng nhỏ ngạo kiều lại đáng yêu của cô bé, Hứa Bân phì cười một tiếng nói: "Vậy đợi anh gạ gẫm được Tiêu Diệu Diệu xong, em đi thử một chút chẳng phải sẽ biết sao."
Lời này nói quá có thị vô khủng rồi, nghe như nói đùa cũng nghe không ra thật giả nữa.
Diêu Nhạc Nhi cắn môi dưới, một bộ dáng hung dữ nói: "Không được, tỷ phu không được lăng nhăng."
Hứa Bân lại ôm chặt cô bé, tham lam ngửi mùi sữa trên người Tiểu Di tử, trêu chọc nói: "Không được lăng nhăng, chỉ được đối tốt với một mình bảo bối Nhạc Nhi của anh phải không."
"Trừ Nhị tỷ... chỉ có thể đối tốt với người ta."
Diêu Nhạc Nhi xấu hổ lại nhẹ nhàng nói một câu.
"Vậy tỷ phu nghe lời, có phần thưởng gì không."
Ngón tay của Hứa Bân tác quái thăm dò ở địa đái sau eo, kém một bước là có thể sờ đến cái mông non nhỏ no đủ đĩnh kiều của cô bé rồi.
"Tỷ phu thối, anh muốn phần thưởng gì?"
Diêu Nhạc Nhi nhu nhu hỏi một tiếng, bộ dáng xấu hổ lược mang khẩn trương làm người ta thèm nhỏ dãi.
Cô bé không phải đứa trẻ ngây thơ vô tri, mấy ngày nay ngày ngày nghe tiếng kêu giường thỏa mãn của Nhị tỷ, tự nhiên biết rất nhiều mật sự giữa nam nữ, khẳng định sẽ không cảm thấy phần thưởng tỷ phu muốn sẽ là đồ chơi ấu trĩ gì.
Đến lúc này, Hứa Bân đã không khống chế được liếm lên lỗ tai phát đỏ của cô bé một cái, nói: "Tỷ phu muốn hôn hôn Nhạc Nhi được không."
"Hôn, hôn má sao?"
Diêu Nhạc Nhi khẩn trương dò hỏi một chút.
Hứa Bân vẻ mặt như cười như không nhìn cô bé, quả đoán lắc đầu, ánh mắt tham lam nhìn cái miệng nhỏ anh đào hồng nhuận đáng yêu của cô bé.
Diêu Nhạc Nhi lập tức xấu hổ không thôi chần chờ, chột dạ nói: "Nhưng, nhưng em là em gái của vợ anh, là Tiểu Di tử của anh, sao có thể như vậy, bị Nhị tỷ biết em chết chắc rồi."
"Không để chị ấy biết là được!"
Hứa Bân hàm tình mạch mạch nhìn cô bé, giọng nói dịu dàng nói: "Nhưng anh hiện tại đang ôm là bảo bối Nhạc Nhi của anh nha."
Diêu Nhạc Nhi không mở miệng nữa lặng lẽ cúi đầu, chờ đợi một hồi lâu thấy tỷ phu không có bất kỳ động tác nào, tay đặt ở sau eo cũng đặc biệt quy củ, cô bé mới run rẩy nói: "Vậy, chỉ hôn một cái."
Nói xong cô bé liền xấu hổ nhắm mắt lại, khẩn trương đến mức hô hấp đều nín thở, nhưng một hồi lâu tỷ phu đều không có động tĩnh, Diêu Nhạc Nhi nghi hoặc mở mắt ra rất là khó hiểu.
Nhiệm vụ của hệ thống phát bố rất rõ ràng, mình hôn lên thì phần thưởng bình thường, cô bé chủ động hôn thì là phần thưởng gấp đôi.