Diêu Nhạc Nhi cũng biết hôn lưỡi là chuyện như thế nào, nghe xong đầu óc đã ong ong vang lên.
Hiện tại Tiểu Di tử đang ở trong trạng thái bị dạy dỗ cũng xấu hổ không thôi, nụ hôn đầu chân chính này lẽ ra nên do tỷ phu kinh nghiệm phong phú dạy dỗ chủ đạo mới đúng, hiện tại lại là để nàng chủ động, chuyện này thực sự là xấu hổ chết người, nhưng cũng không mất đi một trải nghiệm đặc thù.
Môi Hứa Bân mở ra, Diêu Nhạc Nhi cảm nhận được, xấu hổ nhưng vẫn to gan vươn chiếc lưỡi non nớt qua, vụng về tìm được lưỡi tỷ phu nhẹ nhàng liếm láp.
“Đinh… Đồng Nhan Cự Nhũ Tiểu Di tử nhiệm vụ 1 hoàn thành, hoàn thành điều kiện ngạch ngoại, đạt được hai lần cơ hội rút thăm manh hạp ngẫu nhiên.”
“Có muốn rút thăm ngay bây giờ không.”
“Không…”
Thời gian này Hứa Bân làm gì có tâm tư gián đoạn, trù tính đã lâu như vậy hiện tại đã là thời khắc thu hoạch rồi, xác định nhiệm vụ hoàn thành xong, tỷ phu thâm tình chân thành liền nên hóa thân thành sắc lang thú tính đại phát rồi.
Trong lòng Diêu Nhạc Nhi còn đang xấu hổ hờn dỗi tỷ phu quá xấu xa, nụ hôn đầu còn muốn trêu chọc mình như vậy, lúc hôn qua lưỡi tỷ phu còn giống như khúc gỗ không chịu động, làm gì có kiểu này.
Bất quá ý niệm này vừa khởi, đôi tay Hứa Bân vẫn luôn sờ mông nàng đã phát lực, mạnh mẽ cách quần tóm lấy thịt mông đầy đàn hồi lại mềm mại của nàng mà xoa nắn.
Cảm giác tê dại như điện giật trong nháy mắt vô cùng, Diêu Nhạc Nhi lập tức không khống chế được ô lên một tiếng, thân thể cứng đờ, ngay lúc này Hứa Bân vẫn luôn thành thật cũng thú tính đại phát, xoa nắn thịt mông Tiểu Di tử, cũng mút lấy chiếc lưỡi non nớt kinh hoảng vô chủ của nàng mà liếm láp nếm thử.
Dường như có hương thơm sữa ẩn ẩn cực kỳ thanh ngọt, tư vị trong nháy mắt liền khiến não Hứa Bân sung huyết, kìm nén đã lâu rốt cuộc có thể thống khoái hưởng thụ nụ hôn đầu của Tiểu Di tử rồi.
Diêu Nhạc Nhi bị hôn đến toàn thân tê dại vô lực, lưỡi thơm vụng về đáp lại, rất là kích động cũng rất nhập tâm, ôm Hứa Bân càng chặt hơn.
Trên sô pha hai người thân mật hôn lưỡi nóng bỏng, đầu lưỡi quấn quýt, bản năng nữ tính thức tỉnh, bất kể có vụng về đến đâu thì sự đáp lại đầy tình động cũng là chuyện tuyệt vời nhất.
“Tỷ phu…”
Diêu Nhạc Nhi đã bị hôn đến thần hồn điên đảo, tình bất tự cấm nỉ non.
Mông non lần đầu tiên bị thô lỗ nắm giữ đùa bỡn như vậy, cho dù cách quần nhưng loại cảm giác nhu nhược thuận tùng đó đặc biệt kịch liệt, lúc này nàng cảm giác được tỷ phu rất kích động rồi.
Tính khí cách lớp quần áo dán vào nhau đã khiến hắn đứng ngồi không yên, một loại ngứa ngáy như kiến bò trên người xâm chiếm toàn thân, cố tình lúc này Hứa Bân tóm lấy mông nàng bắt đầu thô lỗ cọ xát nơi mềm mại đó lên con cặc của mình.
Cú cọ xát này mang đến khoái cảm vô cùng kịch liệt, Diêu Nhạc Nhi ô lên một tiếng muốn giãy giụa lại vô lực, bị hôn đến ý loạn tình mê chỉ có thể mềm nhũn mặc cho tỷ phu bài bố.
Khoái cảm như thủy triều hung hãn ập tới, cho dù mặc quần áo nhưng theo sự cọ xát càng phát ra kịch liệt, Diêu Nhạc Nhi toàn thân phát nhiệt, trên mặt đầy mồ hôi thơm, thân thể nhỏ xinh càng là nôn nóng bất an.
“Ô…”
Cuối cùng Diêu Nhạc Nhi không khống chế được, cảm giác dường như hít thở không thông lan tràn khiến toàn thân cứng đờ, sự xung kích của tiểu cao trào đến thật mãnh liệt.
Thấy nàng hầu như mất đi ý thức, Hứa Bân cường nhẫn xúc động của mình, ôm Tiểu Di tử vào trong lòng, nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng, thỉnh thoảng hôn lên mặt nàng, liếm mồ hôi thơm trên mặt nàng.
Động tác dị thường ôn nhu, cực tận ý che chở, những cử động quá phận lẽ ra nên có lúc tình nồng đều khắc chế lại rồi.
Diêu Nhạc Nhi an tâm ghé vào trong lòng tỷ phu, nhắm mắt từng ngụm lớn thở dốc, nàng biết rõ đây hẳn chính là tư vị của cao trào.
Tiểu Di tử từng thủ dâm, tràn đầy tò mò với quá trình không thể tránh khỏi, chỉ là tư vị không kịch liệt như vậy, khiến nàng thậm chí không khống chế được mong chờ tình dục chân chính sẽ mãnh liệt đến nhường nào.
Nghỉ ngơi một hồi lâu, hô hấp của Diêu Nhạc Nhi dần dần bình ổn lại.
Bất quá nàng vẫn ghé vào trong lòng Hứa Bân, không có mở mắt ra bởi vì quá xấu hổ, lúc này bình tĩnh lại có chút không biết đối mặt thế nào.
Bị tỷ phu dạy dỗ nụ hôn đầu chủ động như vậy, còn bị cọ xát ra cao trào, tỷ phu khẳng định biết.
Tiểu Di tử tình đầu mới chớm nở lúc này trong lòng tràn đầy ngọt ngào, bởi vì nàng không phải tiểu bạch si cái gì cũng không hiểu, bất kể là từ phía mẫu thân hay nghe được những lời loạn thất bát tao bên ngoài đều có một chủ đề chung.
Đàn ông đều là cầm thú thô lỗ vô cùng, một khi cứng lên thì không khác gì dã thú, nhưng hiện tại tỷ phu lại ôn nhu sờ soạng hôn lên mặt mình, không có bất kỳ cử động quá phận nào nữa.
Khi nàng cao trào xong vô lực hầu như ngất đi, tỷ phu lại ôn nhu như vậy, tràn đầy cảm giác che chở, nếu lúc đó tỷ phu làm loạn có khả năng chính mình cũng không đề kháng được, bán thôi bán tựu liền để hắn muốn làm gì thì làm rồi.
“Bảo bối, thoải mái không?”
Hứa Bân biết nàng nghỉ ngơi tốt rồi, mới hôn lên mặt nàng một cái, ôn nhu hỏi một câu.
“Ân…”
Câu trả lời thẹn thùng mà lại khẳng định, Diêu Nhạc Nhi lúc này rất khó xử, nhưng thanh tuyến ngọt ngào lười biếng cũng không che giấu được niềm vui sướng.
Đôi tay nàng vẫn ôm cổ Hứa Bân rất chặt, thân thể nhỏ xinh thỉnh thoảng co rút một chút, lúc hôn đầu không có cử động quá phận lại có được sự tuyệt diệu của tiểu cao trào, đối với nàng mà nói sao không phải là một loại ký ức tuyệt vời.
“Bảo bối Nhạc Nhi lúc này thật là xinh đẹp!”
Hứa Bân lại nâng cằm nàng lên, dưới sự chăm chú hàm tu lại mê ly của nàng hôn lên, tiếp tục nếm cái miệng nhỏ thơm ngọt vô cùng của Tiểu Di tử, hôn đến xương cốt nàng như mềm ra, toàn thân đều là vô lực.
Một lần nữa mềm nhũn ngã vào trong lòng Hứa Bân, nàng vô lực khẽ thở gấp, theo bản năng liếm môi nói: “Tỷ phu… cùng ta nghĩ, không giống nhau.”
“Cái gì không giống nhau?”
Hứa Bân vẫn ôn nhu vuốt ve lưng nàng, bởi vì sợ sờ lại cặp mông kiều nộn của nàng mình sẽ không khống chế được.
Hiện tại ít nhất nắm rõ một quy luật rồi, nhiệm vụ của hệ thống luôn tuần tự tiệm tiến, cho dù hiện tại có cơ hội tiến một bước cũng phải khắc chế, đỡ phải đến lúc đó càng thêm phiền toái.
“Hôn môi a, trước kia cảm thấy có cái gì đâu mà kích động, hai miếng thịt chạm tới chạm lui kẹp theo nước miếng ghê tởm chết đi được…”
Diêu Nhạc Nhi vẫn xấu hổ nhắm mắt, ngay sau đó lại hơi hé mở nhìn Hứa Bân, có chút ngượng ngùng nói:
“Còn có tỷ phu… người ta tưởng chàng sẽ thừa cơ mà vào, cởi quần áo ta cái gì đó, không ngờ tỷ phu ôn nhu thành như vậy…”
… Nếu không phải vì nhiệm vụ hệ thống, e rằng hiện tại nàng đã không còn là xử nữ rồi.
Đương nhiên Hứa Bân ngoài mặt vẫn là một bộ dáng hàm tình mạch mạch, cầm bàn tay nhỏ của nàng đến trước mặt hôn lên, ôn nhu vô cùng nói: “Vì sao phải kinh ngạc, trong mắt tỷ phu nàng là bảo bối, cho dù là nàng khẩu thị tâm phi cự tuyệt, chỉ cần nàng không muốn tỷ phu sẽ không cưỡng ép nàng.”
“Tỷ phu, vì sao chàng là tỷ phu của ta, chàng không phải lão công của nhị tỷ thì tốt biết bao a.”
Diêu Nhạc Nhi cũng là tình động không chịu nổi, bàn tay nhỏ run rẩy sờ lên mặt Hứa Bân, có chút thống khổ nói: “Cho dù chàng là người đàn ông có vợ không quen biết, Nhạc Nhi đều nguyện ý làm tiểu tam được chàng bao nuôi…”
“Nhạc Nhi nghĩ như vậy không đúng rồi, nàng là bảo bối trong lòng tỷ phu.”
Hứa Bân ôm chặt nàng một cái, ôn nhu vuốt ve lưng nàng nói: “Từ khi nhìn thấy những tin nhắn đó, tỷ phu chỉ có lo lắng chứ chưa có ý nghĩ không an phận, tỷ phu nguyện ý đối tốt với nàng là vì nàng là bảo bối của tỷ phu, không phải nói muốn ném tiền tiết độc nàng.”
“Đinh… Tiểu Di tử Diêu Nhạc Nhi thân mật độ 75% (Tiêu chuẩn vợ chồng bình thường, âu yếm trước khi quan hệ tình dục nàng có thể chấp nhận…)”
Hứa Bân kinh ngạc một chút, không ngờ uy lực của ngôn ngữ chính xác lại lớn như vậy.
“Tỷ phu, ta biết, vẫn luôn là ta lòng dạ hẹp hòi, vẫn luôn mắng chàng, vẫn luôn nói chàng là sắc lang biến thái.”
Diêu Nhạc Nhi cũng động tình nói: “Người ta kỳ thực không ghét chàng, chính là xấu hổ…”
Tình cảm có thể nói tiến một bước thăng ôn, lúc này điện thoại của Hứa Bân đột nhiên vang lên.