QUYỂN 21 - CHƯƠNG 2: PHÁ THÂN XỬ NỮ, HUYẾT HỒNG MINH CHỨNG
Công thế ba quản tề hạ mãnh liệt biết bao, tiểu la lỵ chưa trải sự đời phát ra tiếng ô như khóc nức nở, rốt cuộc đỗng thể phấn nộn bắt đầu cứng ngắc co rút.
Hứa Bân càng dùng sức mút vào, không bao lâu tử cung kiều nộn liền bắt đầu mấp máy, nương theo thanh âm tựa như thống khổ của nàng.
Một cỗ dịch yêu thanh ngọt từ âm đạo xử nữ phun ra, Hứa Bân từng ngụm lớn mút vào, động tác xoa nắn ngực nàng cũng trở nên ôn nhu.
"A..."
Dường như thở dài một hơi thở phào, co rút một hồi lâu nhục thể phấn nộn của nàng mới tê liệt ngã xuống.
Hứa Bân liếm môi ngẩng đầu lên, dời lên trên ôm lấy nàng liền hôn, đôi tay ôn nhu sờ soạng vuốt ve toàn thân nàng.
Trời thấy còn thương, đừng nói một tiểu xử nữ chưa trải sự đời, chính là một dâm oa đãng phụ duyệt nhân vô số, cả đời khả năng đều chưa từng thử qua âu yếm ôn tồn như thế.
Âu yếm sau cao trào, đó là một chuyện quan trọng hơn cả cao trào.
Tuy rằng con đường thông đến tâm linh nữ tính là âm đạo không giả, nhưng âu yếm sau khi xong việc mới là mấu chốt để linh hồn thăng hoa, chiêu này bách thí bách sảng cho nên Hứa Bân vẫn luôn rất chú ý chi tiết này.
Có đủ kiên nhẫn thì đây là phân đoạn ắt không thể thiếu.
Không chỉ là xử nữ trân quý trước mắt, cho dù là Dương Yên Nhiên và Trang Tiểu Phỉ dùng để phát tiết dục vọng, thao sướng rồi Hứa Bân cũng giống nhau sẽ để các nàng có hưởng thụ như vậy.
Cho nên Dương Yên Nhiên hiện tại ngày ngày nhắn tin tới quyến rũ, Trang Tiểu Phỉ nhìn như hiểu chuyện lảng tránh, cũng sẽ bởi vì Hứa Bân đến mà rất vui vẻ.
Cho dù rất xấu hổ, nhưng nàng biết Hứa Bân và Lâm Tuyết Nguyệt vụng trộm xong ít nhất nàng có một ngụm canh uống, có thể nói Hứa Bân dưới tình huống không mượn năng lực hệ thống cũng đang dần dần chinh phục những nữ nhân này.
"Cha nuôi... người thật tốt!!"
Tiểu xử nữ còn chưa phá thân sớm đã trầm luân, dần dần khôi phục thể lực và ý thức, thân thể y nguyên ở trong dư vận cao trào.
Việc đầu tiên nàng làm là bàn tay nhỏ nắm lấy nhục bổng nam nhân tiếp tục sáo lộng, quay đầu lại hôn ngực Hứa Bân, thở hổn hển nói: "Để Diệu Diệu cũng giúp người liếm một chút được không."
"Không được... ta hiện tại chỉ muốn làm con!"
Hứa Bân liếm lỗ tai nàng, thở hổn hển nói: "Một lát để cha nuôi bắn vào trong miệng con thế nào."
"Được..." Tiêu Diệu Diệu không chút chần chờ liền đáp ứng, trong đôi mắt đầy hơi nước đều là tình yêu, động tình hừ một tiếng: "Cha nuôi, vậy người nhẹ một chút, con, con thật là xử nữ..."
Nhìn ra được nàng hơi có chút không có tự tin, chỉ sợ Hứa Bân không tin tưởng, bộ dạng đáng thương này thật là làm người ta thương xót.
Dì nhỏ Diêu Nhạc Nhi đều thừa nhận màng trinh của Tiêu Diệu Diệu là bị nàng không cẩn thận làm rách, cộng thêm nhiệm vụ hệ thống cũng đều xác nhận qua, kỳ thực không có gì đáng hoài nghi.
Bất quá cô bé thân hãm bể tình chính là thảm thắc, nàng chỉ lo lắng Hứa Bân không tin tưởng lời nàng nói.
"Ta đương nhiên biết... lần đầu tiên của bảo bối Diệu Diệu là thuộc về ta."
Hứa Bân thở hổn hển lấy gối đầu kê dưới mông nàng, để nửa người dưới của nàng nâng cao lên đem chỗ xấu hổ bộc lộ càng triệt để, âm hộ xử tử lầy lội sau cao trào thoạt nhìn là dụ nhân như vậy.
"Mang nó vào đi!"
Vừa rồi một câu nói làm Tiêu Diệu Diệu đã thả lỏng xuống, nàng mị nhãn như ti nhìn nam nhân của mình lược là e thẹn.
Bởi vì Hứa Bân đã điều chỉnh tư thế quỳ ngồi ở dưới thân nàng, nhục bổng kiên ngạnh chỉ thẳng vào vùng đất trinh nữ phấn nộn kia của nàng, trong mắt sát khí đằng đằng tràn đầy đều là dục vọng.
"Cha nuôi xấu xa!"
Tiểu xử nữ thẹn thùng, nhưng hiện tại nàng cũng là tình động vạn phần, bản thân buổi tối trời ban lương cơ không có bất kỳ bóng đèn nào tác quái.
Nàng đã chuẩn bị tốt hiến thân, tửu lượng không tốt lắm nàng đã mượn rượu làm càn, lúc này tự nhiên sẽ không nữu niết càng sẽ không làm mất hứng.
Bàn tay nhỏ phấn nộn của nàng nắm lấy nhục bổng nam nhân, xấu hổ dẫn dắt nhắm ngay cửa vào vùng đất trinh nữ, bàn tay nhỏ lược vi run rẩy vẫn là khẩn trương, lúc quy đầu chạm vào âm vật nàng cũng rên rỉ một chút.
Dù sao nhục thể vừa cao trào rất mẫn cảm, sau tiếng rên rỉ nàng dồn dập thở dốc, sờ soạng vị trí rốt cuộc tìm được địa phương.
Hứa Bân cũng cảm giác được thịt mềm ở cửa vào âm đạo, lúc này Tiêu Diệu Diệu liền buông tay ra, luống cuống tay chân đôi tay nắm chặt trước ngực.
Dường như đang nói đây chính là địa phương rồi, cũng dường như đang biểu minh quyết tâm của nàng, động tác nhỏ thảm thắc bất an có thể nói đặc biệt đáng yêu, đáng yêu đến mức làm người ta sẽ muốn thương tiếc nàng.
"A!!"
Hai người gần như là đồng thời kêu ra tiếng, bởi vì Hứa Bân đã kìm nén không được đĩnh eo một cái, quy đầu nháy mắt cắm vào nộn huyệt xử nữ của nàng.
Thịt non gắt gao bao vây, mang theo dịch yêu ướt dầm dề là chất bôi trơn tốt nhất, sự mấp máy thanh xuân hữu lực kia mang đến cảm giác vô cùng mỹ diệu.
Tiểu la lỵ thì mồm to thở dốc vài cái, sau đó run rẩy nói: "Cha nuôi... chính là trướng, không đau lắm... người, người tiếp tục vào đi."
Đối với sự dũng cảm của nàng, Hứa Bân là ấm lòng lại có vài phần cảm động, tự nhiên sẽ không quá thô bạo lỗ mãng.
Duy trì tư thế như vậy để nàng tiếp tục thích ứng, đồng thời hơi suy nghĩ một chút sau đó bắt lấy đôi chân nàng, đem đôi chân tách ra đặt ở hai bên eo mình để nàng duy trì tư thế mở rộng.
Tiêu Diệu Diệu từng ngụm lớn thở dốc, cho dù thân thể tình động dịch yêu tràn lan không phải rất đau, nhưng sự khẩn trương lúc này cũng là không tránh khỏi.
Hứa Bân đột nhiên nhớ tới đêm đó với thê tử Diêu Nam, mình là xử nam nàng vẫn là xử nữ, ngây ngô làm loạn cả một đêm có thể nói hiện tại lẫn nhau đều không muốn nhắc tới buổi tối ngây ngô đó.
Hiện tại nhìn bộ dạng quyết tuyệt của tiểu la lỵ, Hứa Bân đột nhiên liền cảm nhận được quyết tâm lớn bao nhiêu của thê tử đêm đó.
Mình không có kỹ xảo, không hiểu trêu chọc không biết triền miên thế nào, dưới tình huống như vậy nàng nín nhịn không kêu một tiếng đau, tình yêu lớn bao nhiêu chống đỡ mới có thể như vậy.
Mình nên nghĩ cách bù đắp...
Đương nhiên ý niệm này là chợt lóe lên, tiểu xử nữ trước mắt mới là quan trọng nhất.
Cảm thụ được quy đầu bị âm đạo xử tử bao bọc lấy, những thịt non màu hồng phấn kia tràn ngập sức sống mấp máy, tựa như muốn bài trừ dị vật ra ngoài vậy, mang đến cảm quan khoái cảm làm Hứa Bân thư phục hừ một tiếng.
"Thế nào a bảo bối!!"
Hứa Bân cúi đầu, ôn nhu hôn khuôn mặt tươi cười của nàng, phát hiện trên trán và mũi nhỏ của nàng đã có mồ hôi mịn rồi.
Tiểu la lỵ từng ngụm lớn thở dốc, lắc lắc đầu ánh mắt mê ly hừ: "Cha nuôi, vào đi, rất trướng, có chút đau bất quá cũng quái quái thoải mái."
"Bảo bối, vậy cha nuôi tới đây!!"
"Hôn con!!"
Hứa Bân hôn lấy cái miệng nhỏ hồng nhuận của nàng cảm thụ cái lưỡi non nớt của nàng nghênh hợp, trong lòng rõ ràng lúc này tiểu la lỵ rất khẩn trương, thuận thế cũng nắm lấy đôi tay nàng.
Mười ngón tay đan vào nhau đè ở trên giường, triền miên lại ôn nhu hôn môi làm thân thể nàng lược vi thả lỏng, Hứa Bân cũng nhân cơ hội đĩnh eo.
Quy đầu như là đại tướng khai cương thác thổ, từng tấc từng tấc chen ra sự bảo vệ của thịt non bên trong chặt chẽ kinh người, từng chút một chiếm cứ địa phương chưa từng bị xâm phạm này.
"Cha nuôi... tiếp tục, không cần dừng!!"
Cắm vào xấp xỉ một nửa, Hứa Bân theo bản năng dừng lại.
Tiểu la lỵ trong trầm túy to gan cổ vũ, nàng không biết chính là Hứa Bân cảm giác được dị dạng, là dường như đỉnh phải đồ vật gì đó.
Màng trinh//??? Không phải nói bị dì nhỏ làm rách rồi sao??
Hứa Bân là vui mừng quá đỗi, mạnh mẽ đĩnh eo một cái liền cảm giác tầng chướng ngại nho nhỏ này không còn nữa.
Tiểu la lỵ bị đau hừ một tiếng nhưng cũng không có phản kháng, chỉ là nỗ lực mở ra đôi chân phấn nộn của nàng tiếp tục nghênh hợp nam nhân tiến vào.
"Cha nuôi... đỉnh đến đáy rồi!"
Khi nhục bổng vào tận gốc, quy đầu rốt cuộc đỉnh đến hoa tâm mềm mại chước nhiệt, tiểu la lỵ khống chế không được rên rỉ.
Nàng mặt mang không khoẻ từng ngụm lớn thở dốc, dường như là một người chết đuối rốt cuộc có thể hô hấp vậy, đang dùng phương thức như vậy giảm bớt đau đớn.