QUYỂN 3 CHƯƠNG 8: NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH, CẢI TẠO CƠ THỂ CƯỜNG TRÁNG
“Đinh… Đầy đặn yêu kiều mỹ nhạc mẫu nhiệm vụ 2 hoàn thành, đạt được phần thưởng gen cải tạo.”
“Đinh… Đầy đặn yêu kiều mỹ nhạc mẫu nhiệm vụ 3 đang sinh thành.”
Hứa Bân lập tức một trán hắc tuyến, trong thế giới hệ thống vừa nhìn mình du thủ hảo nhàn rồi, ba tuyến nhiệm vụ toàn bộ đều là đang sinh thành.
Chỉ còn một nhiệm vụ phiên ngoại: Ngậm cặc xin lỗi.
Còn có chi nhánh nhiệm vụ nhạc mẫu: (Tiếu quả phụ chi xuân.)
Hai cái này dường như có chút không đáng tin cậy a, Hứa Bân rối rắm một chút lần này hệ thống không lập tức ban bố nhiệm vụ, sở dĩ Hứa Bân liền nhịn xuống xúc động dương vật cứng đến muốn nứt ra.
Hiện tại nhạc mẫu toàn thân tê dại co giật trong lòng mình, Hứa Bân tin tưởng chỉ cần cứng rắn một chút lập tức liền có thể nếm được nhục thể của nhạc mẫu, bất quá suy đi nghĩ lại vẫn là dừng lại ý nghĩ này.
Một là Yến Tử và Diêu Nam một trước một sau xác thực kích thích cũng xác thực nguy hiểm, hai là nhiệm vụ còn chưa ban bố, việc sinh thành nhiệm vụ của hệ thống có chút ý tứ tuần tự tiệm tiến.
Nếu đắc thủ trước thời hạn, sẽ lo lắng một số phần thưởng không còn, hoặc là nhiệm vụ biến thành độ khó cao.
Hứa Bân thở dài một tiếng ôm nhục thể vũ mị trong lòng đành phải nhịn trước, nhìn nhạc mẫu từng ngụm lớn thở dốc thỉnh thoảng co giật, ôn nhu hôn lên môi bà vuốt ve thân thể bà, ban cho bà sự âu yếm sau cao trào giống như vậy.
Thẩm Như Ngọc cảm giác như lên thiên đường, sướng đến không biết mình là chết hay sống.
Sống uổng phí bốn mươi năm, lần đầu tiên biết đây mới là cao trào, so với tính ái trước kia, tự mình thủ dâm, không ngờ tay con rể giống như có ma lực làm bà nếm được sự tuyệt diệu vô cùng.
Thoải mái đến hầu như ngất đi, lúc có ý thức xấu hổ nhắm mắt không dám mở ra, mặc cho con rể lặng lẽ, rón ra rón rén cầm khăn lau người cho bà lại lót ở dưới mông.
Bận rộn xong, Hứa Bân biết bà tỉnh rồi nhưng không nói toạc ra.
Cúi đầu hôn lên môi bà một cái: “Mẹ, ngủ ngon, con yêu người.”
Thẩm Như Ngọc lập tức xấu hổ cắn môi dưới không nói gì, lặng lẽ chú ý động tĩnh, nghe tiếng động đi xa mở mắt ra nhìn con rể đã trở lại trên giường của hắn, vươn tay ôm con gái vào trong lòng.
Làm người ta khó xử nhất là, nửa người dưới con rể đỉnh lên một cái lều trại.
Thẩm Như Ngọc trong nháy mắt nhớ tới sự nóng bỏng cứng rắn của dương vật nắm trong tay, không khống chế được cắn môi dưới nghĩ thầm thật lộng vào thì phải sướng thành cái dạng gì a, thảo nào mỗi lần con gái đều kêu thảm như vậy.
Bất quá tên tiểu phôi đản này…
Thẩm Như Ngọc xấu hổ nghĩ mình vừa rồi sướng đến hầu như ngất đi, con rể cũng cứng đến không chịu được khẳng định nghẹn rất vất vả, lúc đó nếu hắn thừa cơ bò lên, chính mình cho dù muốn đề kháng cũng hoàn toàn đề kháng không nổi.
Huống chi sướng đến mức đó, cũng không quá muốn đề kháng, như vậy hắn đều không có đi lên…
Là mị lực của mình không được, hay là bởi vì tên nhóc thối này trong lòng quá tôn trọng mình rồi…
Khẩn trương, thảm thắc, bất an, vui sướng thầm kín… lại lần nữa ngũ vị tạp trần, trong lúc mơ hồ Thẩm Như Ngọc cũng sướng đến hầu như hư thoát, trong đầu loạn cào cào nhưng vẫn ngáp một cái liền mơ hồ ngủ thiếp đi.
“Hiện có điểm thuộc tính chưa phân phối 2 điểm, mời Ký Chủ phân phối.”
Thân thể hiện tại là: 6, mị lực là: 5.
Các hạng mục khác vẫn là một mảng trống không, Hứa Bân không chút do dự mỗi cái thêm một điểm, đối với việc có biến đẹp trai hay không thì nói sau, đầu tiên chính là tính năng lực và thể lực tăng lên biên độ lớn.
Mỗi lần biểu diễn trước mặt nhạc mẫu đó đều là bán cái mạng già, đừng nhìn một lần làm xấp xỉ nửa giờ đều là cường độ cao rất dọa người, thực tế ngày hôm sau Hứa Bân cũng là đau lưng mỏi eo.
Lực bền bỉ phải có thể lực tương ứng mới được, nếu không sẽ sống sờ sờ làm mình mệt chết, mệt chết đều bắn không ra thì quá buồn bực rồi.
Mà mị lực thì đơn giản thô bạo rồi, dung mạo, hình dáng thân thể, khí chất các loại hình bao gồm cái gì dương cương chi khí đều bao hàm.
Hứa Bân tự nhiên là tâm ngứa khó nhịn muốn thử một chút tư vị làm soái ca, dù sao Hứa Bân lớn lên chính là loại hình trạch nam tú khí, cùng chữ soái chỉ có thể miễn cưỡng dính dáng cọ xát một chút.
Đàn ông phụ nữ kỳ thực đều háo sắc như nhau, nam thích mỹ nữ, nữ tự nhiên cũng thích soái ca, thậm chí nữ sắc lên so với nam càng quá phận hơn.
Trong Thần Điêu Hiệp Lữ, đại ma đầu Xích Luyện Tiên Tử nữ ma đầu đó tuyệt đối là điển hình giết người như ngóe, lại bị Dương Quá mười mấy tuổi còn chưa biết võ công ôm một cái liền không động đậy được.
Không chỉ không thương tổn hắn giết hắn, thậm chí bị ôm đến toàn thân tê dại vô lực, dựa vào còn không phải là khuôn mặt đẹp trai kia của Dương Quá.
Phong Lăng vừa gặp lầm chung thân, câu nào cũng không đề cập tới đẹp trai câu nào cũng đều là đẹp trai, nói trắng ra ăn hồng lợi nhan trị là một chuyện khiến người ta ghen tị đến hầu như vặn vẹo.
Dương Quá yếu ớt như vậy ôm không sao, ngươi đổi Đại Tiểu Võ thử xem, còn chưa tới gần liền trực tiếp bị cắt cổ rồi, cho dù Kha Trấn Ác dốc hết toàn lực ước chừng chưa sờ đến vạt áo đã bị Băng Phách Ngân Châm đâm thành con nhím rồi.
May mà có hai điểm thuộc tính, chỉ một cái thì chứng khó khăn lựa chọn của Hứa Bân lại muốn phạm rồi.
“Đinh… Thuộc tính điểm cải tạo, Thể lực: 7, Mị lực: 6 bắt đầu.”
Sợ thân thể lại có dị thường Hứa Bân liền trốn ở trong thế giới hệ thống, dù sao chim dài ra một cm đau đớn quá làm người ta sống không bằng chết, quỷ mới biết cải tạo song lực lựa chọn có thể cũng như vậy hay không.
“Gen cải tạo (tính hóa kết quả gen sàng lọc), có đồng bộ khởi động hay không.”
“Từ từ, cái này là chuyện gì xảy ra?”
Hứa Bân nghe có chút như lọt vào trong sương mù, cái gì gen cái gì quá cao siêu rồi.
Xung quanh đột nhiên xuất hiện giao diện như ảnh hưởng 4D, có đồ giải phẫu cơ thể người cũng có đồ vật loại tựa chuỗi gen, nương theo lượng lớn tiếng Anh và văn tự không nhận biết dường như là giới thiệu rất tường tận.
Hứa Bân đầu đều to ra, nói: “Ta lại xem không hiểu, ngươi nói đơn giản một chút chuyện gì xảy ra.”
Hệ thống trầm mặc một hồi, đột nhiên đinh một tiếng: “Đinh… số liệu thu thập, năng lực ngôn ngữ của Ký Chủ, các phương diện năng lực bình dung, đem kỹ năng tinh thông gia nhập vào trong manh hạp hệ thống.”
Mẹ nó… nó dường như đang mắng lão tử là phế vật, Hứa Bân phản ứng lại, nhưng lại không có chứng cứ.
Hình ảnh hệ thống chuyển đổi, phát ra âm thanh cơ giới băng lãnh:
“Nhân loại sở hữu 2.5 vạn gen của 30 ức cặp bazơ…”
“Số lượng gen và bazơ của mỗi người đều là bất đồng, sự tồn tại đơn độc của bazơ nhiều hoặc ít ảnh hưởng đến thân thể bất đồng của mỗi một con người, trừ bệnh tật di truyền học ra, còn sẽ xuất hiện một số vấn đề về phương diện miễn dịch.”
“Gen cải tạo, là thông qua gia tăng một số gen không có, tăng cường sức miễn dịch, sức sống, và năng lực kháng thể.”
“Thông qua giảm bớt một số gen phụ diện, thì sẽ không cảm nhiễm virus đặc định và một số di truyền khiếm khuyết, cũng sẽ không làm vết thương chuyển biến xấu và cảm nhiễm vi khuẩn virus.”
“Ví dụ như có bộ phận nhân loại trời sinh không mắc bệnh AIDS, là bởi vì gen CCR5 đột biến, chỉ cần ẩn tàng lối vào hệ liệt này, Ký Chủ sẽ không mắc bệnh AIDS.”
Hứa Bân càng nghe trong lòng càng lạnh, nói: “Ngươi là coi ta làm vật thí nghiệm rồi sao, cho dù ngươi liên kết dữ liệu lớn toàn thế giới, nhưng ta biết nhân loại đối với nghiên cứu gen còn chỉ là thời kỳ vỡ lòng…”
Lời còn chưa nói hết, hệ thống liền cắt ngang: “Ký Chủ, dữ liệu lớn liên kết của ta là ở trên trái đất, nhưng cơ sở dữ liệu nguyên thủy lại không phải ở nơi này.”
Hứa Bân vừa nghe đầu óc hoảng hốt, nuốt một ngụm nước miếng: “Ý của ngươi là, sớm có người nghiên cứu thấu đáo gen nhân loại rồi??”
“Là sinh mệnh cao đẳng Ngài không thể lý giải.”
Hệ thống rất trực tiếp nói: “Bất kể là nhân loại đã từng tồn tại lại diệt vong, hay là chủng tộc nhân loại hiện tại, số liệu gen cơ bản đã bị 100% tồn nhập cơ sở dữ liệu, tịnh thả bị coi là sinh mệnh đê đẳng không được coi trọng nữa.”